Lý Thúc Đồng dẫn theo con mèo lớn bước ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lão nói muốn tự mình chỉ dạy Khánh Trần, tuy vậy lại không nói rõ là định dạy cái gì
Nhưng kẻ hiểu rõ ông chủ của mình như Lâm Tiểu Tiếu thì biết rằng lúc này lão đang rất vui vẻ
Rất rất chi là vui vẻ
Tới thế hệ của Lý Thúc Đồng, truyền thừa của kỵ sỹ đã gần như sắp đứt đoạn
Tuy rằng lão chưa từng nhắc tới, nhưng Lâm Tiểu Tiếu tận mắt chứng kiến từng nhân tuyển thừa kế mà lão chọn lần lượt thất bại
Gã biết rõ rằng ông chủ của mình đang rất sốt ruột
Con đường đó quá khó khăn để đi, vì vậy gã và Diệp Vãn muốn mà không đi được
Lúc này, bộ quần áo tù trên người Khánh Trần đã ướt sũng, những giọt nước chảy tong tong trên mái tóc đã bết lại, miệng há ra thở lấy thở để
Đau đớn mà thủy hình gây ra sẽ khiến tâm lý con người sinh ra thù hận
"Tao phục mày sát đất đấy", Lâm Tiểu Tiểu nói: "Không biết làm sao mà mày sống được những bốn ngày trong phòng biệt giam
Hồi trước, tao mới chỉ chịu được ba mươi sáu giờ là đã đứt rồi
Diệp Vãn khá hơn tao một tẹo, bốn mươi bảy giờ
"Khá hơn một tẹo
Diệp Vãn quay sang nhìn gã
"Thì khá hơn một đoạn được chưa
Lâm Tiểu Tiếu bực mình đáp
Khánh Trần không còn thở dốc nữa, hắn hỏi: "Chúng mày cũng từng bị biệt giam à
"Ừ", Lâm Tiểu Tiểu gật gù trả lời: "Đối với người thường thì đây là cực hình, nhưng đối với chúng ta thì lại là một khảo nghiệm cần phải vượt qua
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khi ông chủ sai bọn tao nhốt người anh em vào phòng biệt giam thì tao đã biết ngay ông ấy chọn mày rồi
Có điều, mày mà không chịu được thì ông ấy cũng kệ cho mày chết luôn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sống chết ông chủ nhìn thấy đã nhiều, hóa đá rồi
Lâm Tiểu Tiếu vừa cười vừa nói tiếp: "Không đa nghi, không sắt đá thì sao sống được, cái thời này nó thế, mày chớ trách ông ấy
Diệp Vãn đưa cho Khánh Trần một chiếc khăn tắm mềm, màu xanh đâm, rồi nói: "Lau đi, bị thủy hình mà vẫn còn cứng đầu như mày không được mấy đâu
Phải người khác thì vãi cả ra quần cũng là thường ấy chứ
Dường như đây không phải lần đầu Diệp Vãn dùng thủy hình tra tấn người khác
Mà hiện tại, hắn đã phục Khánh Trần sát đất rồi
Ngay lúc này, Lâm Tiểu Tiếu từ bên ngoài bê tới một khay đồ ăn
Trên đó có một bát cơm, một đĩa sườn xào chua ngọt đủ cả sắc lẫn hương và một bát cháo hoa
Khánh Trần nhìn một chút rồi bưng bát cháo lên
Diệp Vãn lập tức quay sang nói với Lâm Tiểu Tiếu: "Tao thắng, mày nợ tao một nghìn tệ
Khánh Trần ngạc nhiên hỏi: "Chúng mày cá cược à
"Chuẩn đét", Lâm Tiểu Tiếu bất đắc dĩ đáp: "Bây giờ lượng đường trong máu của mày cực thấp, thấy một mâm thức ăn thế này thì phải thèm đồ ngọt mới phải, đây là phản xạ tự nhiên của cơ thể
Vì vậy, tao cá mày sẽ ăn sườn xào chua ngọt trước
Diệp Vãn nói: "Nhưng mày đã bốn ngày không ăn gì, nên rất sáng suốt mà chọn ăn cháo trước, kiềm chế lại bản năng của thân thể để lựa chọn thứ tốt nhất
Tao cá là kẻ có thể sống sót qua biệt giam và thủy hình thì sẽ không dại tới mức ăn sườn trước
Khánh Trần từ từ uống hết bát cháo hoa
Hắn cam thấy thân thể run lẩy bẩy đang ấm dần lên
Trước đây, khi còn ở thế giới bên ngoài, những lần ăn quả đắng của Khánh Trần cộng hết cả lại cũng chẳng là gì so với mấy ngày hôm này
Bạn học cùng lứa với hắn vẫn đang đi học, nói chuyện yêu đường, đùa nghịch
Mà hắn thì đã bước vào một quãng đời chưa biết sẽ ra sao
Hắn cũng không biết rồi mình sẽ như thế nào
Lâm Tiểu Tiếu chợt nói: "Cho nên sau khi mày tới đây, vì không biết mình là người Khánh thị nên mới phải tìm ông chủ đánh cờ, để tự giải vây
"Ừ", Khánh Trần gật đầu, chuyện tới nước này thì cũng không còn gì phải giấu giếm nữa
Lâm Tiểu Tiếu lại hỏi: "Vì vậy trên thực tế, hiện giờ mày chẳng có liên quan gì đến Khánh thị đúng không
Cũng chưa sống ở Khánh thị bao giờ, cả lòng trung thành cũng không nốt
"Đúng", Khánh Trần lại gật đầu cái nữa
Lâm Tiểu Tiếu vui vẻ nói tiếp: "Thế mà lại hay đấy
Chắc ông chủ cũng tính tới điều này rồi nên mới quyết định thu nhận mày
Diệp Vãn nói Khánh Trần: "Mày có thể yên tâm, thân phận thế giới bên ngoài của mày chỉ có tao, thằng này và ông chủ biết
Cả Lý Đông Trách cũng không được biết đâu
Chúng tao sẽ bảo vệ bí mật này cho mày
Khánh Trần thở phào đáp: "Cảm ơn..
Lý Đông Trạch là ai
"Hằng xã Lý Đông Trạch", Lâm Tiểu Tiếu hớn hở nói: "Hằng xã là tổ chức cấp dưới của Kỵ Sĩ
Năng lực của Kỵ Sĩ còn ghê gớm hơn nhiều so với mày tưởng tượng
Xem ra chú mày chả biết quái gì về ngoài kia cả, mấy bữa này để bọn anh bổ túc cho chú một khóa
Diệp Vãn tiếp lời: "Đúng rồi, thằng Lộ Quảng Nghĩa kia trung thành với mày ra trò đấy
Mấy ngày nay, nó vì mày mà vất vả phết, chút nữa là ra tay cả với ông chủ
"Ừ, cảm ơn đã nhắc
Khánh Trần gật đầu đáp
"Chú em biết Lưu Đức Trụ, Hoàng Tế Tiên à, còn có thằng Giản Sanh mở miệng là chửi nữa
Lâm Tiểu Tiếu hỏi
"Tao biết Lưu Đức Trụ với Hoàng Tế Tiên, không quen lắm, chỉ học cùng trường cấp 3 thôi
Khánh Trần trả lời
"Ấy từ từ, thằng em ở thế giới bên ngoài chỉ là thằng học sinh cấp ba quèn á
Lâm Tiểu Tiếu giật mình
Dù gã biết một chút thông tin về thế giới bên ngoài, nhưng gã cho rằng ở bên đấy Khánh Trần cũng phải lợi hại lắm
Chỉ nhìn năng lực và ý chỉ của thằng này thể hiện, sao có thể là một học sinh bình thường được
Khánh Trần đáp: "Bên kia là một thế giới tương đối hòa bình, không có kẻ siêu phàm, không có chân tay máy móc, cũng chẳng có bang phái, tổ chức, yên bình an ổn
Ở thời đại như vậy, làm người bình thường cũng tốt, chẳng có gì nguy hiểm tới tính mạng
"Ao ước làm sao chứ
Lâm Tiểu Tiếu bùi ngùi nói
Khánh Trần hỏi: "Cái tên nói tiếng địa phương đang bị nhốt ở đâu
"Cách đây vài phòng, sao thế
Lâm Tiểu Tiếu hỏi
"Tao hỏi nó vài câu được không
Khánh Trần nói
"Đương nhiên được
Lâm Tiểu Tiếu tủm tím đáp: "Người mình cả, có gì mà không được chứ
Về sau, nhà giam số 18 này mặc sức chú ra oai
Khánh Trần nghĩ ngợi một chút rồi trùm cái khăn dùng để hành hình khi nãy lên mặt, còn bảo Lâm Tiểu Tiếu kiếm giúp mình một cái bảng viết điện tử
Xong xuôi hết, hắn mới cất bước đi tới buồng giam Giản Sanh
Cánh cửa hợp kim được mở ra, Diệp Văn vào trước khống chế Giản Sanh
Tên đồng hương địa cầu này khoảng 30 tuổi
Giản Sanh chửi toáng lên: "Ông xiên chết mày..
Không chờ gã hết cấu, Khánh Trần chỉ lẳng lặng viết lên bảng điện tử ba chữ nhưng đã khiến gã dừng chửi bới: "Phố Rộng Hẹp"
Giản Sanh sửng sốt hỏi: "Mày là người trái đất à
"Hỏi anh vài câu
Khánh Trần tiếp tục viết: "Anh là người Xuyên Châu cơ mà, sao xuyên việt tới tận đây, đang ở Lạc Thành à
"Lúc trước ông đây tới Lạc Thành kiếm ăn, chẳng hiểu thế quái nào lại lạc sang đây
Giản Sanh thấy đây là đồng hương địa cầu nên vui vẻ trả lời
"Anh làm nghề gì
Khánh Trần lại cầm bảng lên viết tiếp
"Phe vé", Giản Sanh đáp: "Mày là người Lạc Thành à
Có điều Khánh Trần không định trả lời câu hỏi này mà quay người đi ra
Tới lúc này Diệp Vãn mới buông gã ra
Giản Sanh nhìn cánh cửa kim loại chậm rãi khép lại thì chợt hiểu rằng tên đồng hương này không có ý cứu mình
Vì vậy gã lập tức chửi mắng um sùm
Nhưng Giản Sanh nghĩ lại bèn thấy có chỗ không đúng
Nếu thằng oắt kia là người trái đất, sao dường như lại có địa vị rất cao ở chỗ này
Tên Lâm Tiểu Tiếu tra xét gã khi nãy, còn cả thằng lực lưỡng kia nữa, cả hai đều rất hợp tác với đối phương
Trong những lữ khách thời gian đã xuất hiện kẻ lợi hại thế sao
Phía ngoài cửa, Lâm Tiểu Tiếu đang nhìn Khánh Trần, nhìn từ cái khăn mặt trùm lên đầu rồi lại nhìn tới cái bảng viết điện tử
Thằng này vừa mới bị biệt giam, rồi phải ăn thủy hình, vậy mà vẫn còn hành động cẩn thận như một thói quen sao?