Dạ Mệnh Danh Thuật (Ác Mộng Của Đêm)

Chương 53: Học bá và học thần




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hồ Tiểu Ngưu nhìn theo hình bóng Khánh Trần
Hắn có một cảm giác quen thuộc từ người này
Không phải vì hắn đã gặp Khánh Trần hay chưa, cũng không phải Khánh Trần giống một ai đó
Mà là thái độ, thái độ xa lánh của cậu ta
Giống như đặt đám bạn cùng lứa ở bên ngoài vòng tròn rất lớn
Ngoài mặt tỏ ra khách khí lễ phép, thực chất bên trong là thái độ kiêu ngạo
Điều này khiến Hồ Tiểu Ngưu không ngờ tới
Cậu ta nhìn lại khu nhà Khánh Trần ở, cảm xúc nói: "Bọn mày có cảm thấy cậu ta có điểm kỳ lạ không
Người con trai đeo gọng kính màu đen Trương Thiên Chân nói: "Vương Bân và Bạch Uyển Nhi xinh đẹp như vậy, đã thế còn là hàng xóm mới, bạn mới
Nhưng hắn không thèm nhìn lấy một cái, hình như không có tý sức hút nào với hắn
"Đúng vậy
Vương Vân gật đầu: "Cậu ta không giống một đứa con trai ngây thơ, mà giống như không muốn tiếp xúc với chúng ta
"Người bạn ngồi cùng hắn là Nam Canh Thần, có nói với mình là cậu ta suốt những năm học đã qua luôn duy trì ở vị trí số 1, có kiêu ngạo cũng dễ hiểu
Không phải học bá đều như vậy sao
Bạch Uyển Nhi cười: "Không phải nhóm 'Hải Trung' của chúng ta cũng vậy đó sao
Hồ Tiểu Ngưu cười, lắc đầu: "Học bá tại một thành phố nhỏ, không đáng nhắc tới
Thực ra, Hồ Tiểu Ngưu không phải cố tình khinh thường
Mà bọn họ hiểu rất rõ, cách thức giáo dục ở thành phố lớn so với thành phố nhỏ cách biệt là bao xa
Tại một thành phố nhỏ, đọc được tiếng anh có lẽ là làm được
Nhưng nghe còn kém bọn họ quá xa, dù cho trường quốc tế Lạc Thành, dùng từ quốc tế để đặt cho tên trường cũng chẳng khác gì nhau
Nhưng tại thành phố lớn, tùy ý gọi một học sinh trung học cũng có thể giao tiếp tiếng anh lưu loát
Điểm thi không cần biết nhiều hay ít, nhưng thời gian nghỉ đông và nghỉ hè đều có những chuyến du lịch quốc tế để trải nghiệm
Hai địa phương mà giống như hai thế giới
"Được rồi, không cần phải nói đến chuyện học bá hay học thần nữa
Chúng ta và hắn cũng không gặp nhau quá nhiều, chỉ vô tình là hàng xóm của nhau mà thôi
Vương Vân nói tiếp: "Vào nhà nói chuyện
Bọn họ nói xong bèn đẩy cửa phòng 102 bước vào
Hiện tại, đám công nhân đã rời đi, trong phòng đã được trang trí lại, rực rỡ hẳn lên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong phòng không được sửa chữa lại nhiều
Do thời gian gấp gáp, nên chỉ thêm thảm trên mặt đất, dán lại tất cả tường, khử mùi lại căn phòng
Với khả năng của nhóm người, nơi này miễn cưỡng có thể ở được
"Thật ra chúng ta ở khách sạn cũng được mà, không nhất thiết phải tới nơi này
Mục tiêu của chúng ta là Lưu Đức Trụ, Giang Tuyết cũng không có gì nổi bật cho lắm
Bạch Uyển Nhi đưa ra ý kiến
Hồ Tiểu Ngưu nói: "Đừng suy nghĩ thiển cận như vậy
Chúng ta đã quyết tâm rời thành phố số 7 đến thành phố số 18
Vậy nhất định phải cố hết sức làm quen với tất cả mọi người tại thành phố số 18
Không nghe hướng dẫn của Hà Tiểu Tiểu sao, cố gắng lập thành tổ đội
Vương Vân chán nản nói: "Các cậu nhất định phải dùng biện pháp từ từ tiếp cận Lưu Đức Trụ sao
Không dùng tiền mua quách tài nguyên hay tin tức cho rồi
Trương Thiên Chân lắc đầu: "Đã đến Lạc Thành, cũng nên chuẩn bị tốt tâm lý chịu khổ, đây là mình cùng Tiểu Ngưu đã bàn bạc với nhau
Chúng ta không có bất kỳ một mối quan hệ nào tại thành phố số 7, cho nên chỉ còn cách lợi dụng sức ảnh hưởng tại Thế Giới Bên Ngoài, tìm kiếm hỗ trợ tại Thế Giới Bên Trong
Hồ Tiêu Ngưu nhìn mọi người, gật đầu nói: "Hiện tại, chúng ta cần tìm cách tạo mối quan hệ với Lưu Đức Trụ, cho nên mọi người cần gạt đi tác phong ngày thường
Không có tiền tuyệt đối không được, nhưng tiền không phải vạn năng
Các cậu phải hiểu, trên thế giới này, người có nhiều tiền hơn chúng ta có rất nhiều
Đến lúc đó, thời điểm cần dùng tiền mua tin tức hay tài nguyên từ Lưu Đức Trụ, quan hệ mới là thước đo quan trọng nhất
"Đúng rồi, bên lớp 4 bọn cậu sao rồi
Từ đầu đã nói 4 người chúng ta học chung một lớp, sau đó lại không được vì lớp 4 đã đủ người
Vương Vân hỏi
Hồ Tiểu Ngưu trả lời: "Lưu Đức Trụ rất dễ nói chuyện
Nhưng khi bọn mình hỏi vài chuyện, cậu ta lại không muốn trả lời
Trương Thiên Chân nói tiếp: "Quan trọng là, cậu ta rất dễ gần, mà không đồng ý tiết lộ thông tin cho chúng ta
Nhìn qua tưởng cậu ta đần độn, nhưng lại là người vô cùng khéo léo, giống như đại trí giả ngu
"Ừ, dùng câu đại trí giả ngu rất chuẩn
Hồ Tiểu Ngưu đưa ra nhận xét
"Đúng rồi
Vương Vân bỗng nhiên nhớ ra một chuyện: "Các cậu nghe thấy, Ương Ương cũng đang làm thủ tục chuyển trường không
Ương Ương
Sáp Ương Ương
Một cái tên giản dị
Nhưng qua phản ứng của đám người Bạch Uyển Nhi có thể nhìn ra được, cái tên này ở Hải Trung hay Hải Thành cũng thuộc dạng có số có má, chiếm một vị trí đặc biệt, mới khiến cho đám người giật mình
Trương Thiên Chân bỗng nhiên nhớ ra nói: "Chờ đã, tao nghe người ta nói
Ông ngoại Ương Ương ở Lạc Thành
Không phải cô ấy cũng chuyển đến đây chứ
"Chưa nghe thông tin này, cũng chưa nghe Ương Ương trở thành lữ khách thời gian
Hồ Tiểu Ngưu nói: "Trước tiên đi chào hỏi hàng xóm mới cái đã
Cậu ta nói xong bèn lấy ra một chiếc hộp đẹp đẽ làm quà gặp mặt, dẫn đám người bước lên tầng 2
Cốc cốc cốc, Hồ Tiểu Ngưu gõ cửa
Trong phòng truyền đến giọng nói: "Tiểu Vân, ra mở cửa đi con
Hình như là anh Khánh Trần của con đến đấy
Tiếp theo, giọng nói ngọt ngào của Tiểu Vân vang lên: "Anh Khánh Trần, chờ chút em mở cửa cho anh ngay đây
Cửa mở ra
Vương Vân nhẹ nhàng bước tới nói: "Xin chào, cô bạn nhỏ
Ầm một cái, cánh cửa đã được đóng lại, trong phòng vang lên tiếng Lý Đồng Vân: "Mẹ, không phải anh Khánh Trần
Giang Tuyết ngạc nhiên: "Thế là ai vậy
Lý Đồng Vân trả lời: "Con không quan tâm
Cách âm của phòng cũng không tốt lắm, đám người Hồ Tiểu Ngưu bên ngoài đã nghe hết tất cả
Quả nhiên, cách cửa này không mở ra vì bọn họ nữa
Vương Vân và Bạch Uyển Nhi nhìn nhau: "Anh Khánh Trần, tên này sao quen thế nhỉ
Hiện giờ, bọn họ vẫn chưa biết được, hàng xóm mới của họ, một người là dòng chính tập đoàn Lý thị
Còn một người là đệ tử duy nhất của Lý Thúc Đồng
Bọn họ khổ sở tiến đến Lạc Thành, kết quả người cần tìm cũng không đúng một ai
Lúc này, Khánh Trần trong lời nói của Lý Đồng Vân đang đứng trong một ngõ nhỏ nào đó tại phía nam Thập Tự Nhai Lạc Thành
Ngõ nhỏ này chắn hẳn cũng nhiều tuổi rồi, kiến trúc cổ xưa đặc trưng của Trung Quốc
Hai bên đường được lát đá xanh, tường xám ngói đen
Khi trời mưa, những giọt nước mưa tụ vào một chỗ, cứ theo dòng chảy dọc theo hàng ngói xuống đất
Cửa hàng Lão Kim treo hai cái đèn lồng đỏ trước nhà, trước cổng còn có một tấm bảng đen có nội dung: Thu mua giá cao, vàng bạc, đông trùng hạ thảo, nhân sâm
Khánh Trần mặc một chiếc áo có mũ phía sau, bước vào hỏi: "Vàng mua sao vậy
Bên trong cửa hàng có một ông lão đang ngồi đan giỏ trúc, ngẩng mặt lên hỏi: "Có hóa đơn không
"Không có
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khánh Trần lắc đầu
Hóa đơn là gì
Là hóa đơn cửa hàng đưa cho lúc người mua vàng
Tờ giấy này nhằm chứng thực lai lịch của số vàng đó
Muốn bán lại giá cao cần phải có thứ này
Còn không có hóa đơn chứng tỏ vàng có vấn đề, những cửa hàng lớn sẽ không mua
Chủ cửa hàng liếc mắt nhìn hắn, bỏ giỏ trúc trong tay ra nói: "Không có hóa đơn rất khó xử lý
Nếu cậu vẫn còn muốn bán tôi trả cậu 220 tệ một chỉ, và không hỏi cậu có được số vàng này thế nào
Hôm nay, giá vàng là 380 tệ một chỉ
Khánh Trần suy nghĩ rồi trả lời: "Được, tôi có 3 cây 9
8580 tệ
Đây là một số tiền lớn đối với hắn
Số tiền này có thể giải quyết tình trạng trước mắt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.