.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Đã Nói Thể Nghiệm Nhân Sinh, Tiên Tử Ngươi Thế Nào Thành Sự Thật

Chương 85: Muốn vào cung cái Nghiêm thị kia nữ tử, tên gọi là gì?




Chương 85: Muốn vào cung cái Nghiêm thị kia nữ tử, tên gọi là gì?
“Ta gọi Tiêu Mặc, từ nay về sau, ta chính là sư phụ ngươi, gọi một tiếng tới nghe một chút.” “Sư phụ, Thanh Y nhất định sẽ trở thành Kiếm Tiên cực kỳ lợi hại, cực kỳ lợi hại!” “Tại quê hương của chúng ta, cái này gọi là bánh sinh nhật. Tới đi, biểu lộ nguyện ước, nguyện vọng liền có thể thành sự thật.” “Thanh Y, sư phụ muốn ra ngoài đi một chút, ngươi có muốn cùng sư phụ đi nhìn không?” “Thiên sơn vạn thủy, đệ tử đều nguyện ý!” “Tiêu Mặc! Ngươi buông ta ra! Không có cái kia một khối kiếm cốt, ta như cũ có thể giết bọn chúng!” “Thanh Y à, tha thứ sư phụ, đây là một lần cuối cùng.” Ba ngàn năm trước, từng màn hiện lên trong lòng nữ tử.
Bên tai Khương Thanh Y, giọng nói của hắn vẫn vấn vương.
Khương Thanh Y nắm chặt trường kiếm trong tay, trong đôi mắt phảng phất chỉ có nam tử trước mặt này.
Về phần bóng hình người khác, âm thanh người khác, đối với nữ tử mà nói, sớm đã biến mất không thấy gì nữa.
Tiêu Mặc cùng Hoàng trưởng lão của Vạn Kiếm Tông hàn huyên vài câu, sau đó mới chú ý tới hai nữ đệ tử phía sau Hoàng trưởng lão.
Một trong số đó vẫn luôn nhìn mình, ánh mắt không hề xê dịch.
Hơn nữa chẳng hiểu sao.
Tiêu Mặc nhìn nữ đệ tử này, luôn có cảm giác thân thuộc không thể giải thích.
Đáng tiếc là trên mặt nàng mang theo khăn che mặt, mình căn bản không cách nào nhìn thấy dung nhan của nàng.
“Ba vị đường xá mệt nhọc, trẫm đã chuẩn bị yến hội, thiết đãi các vị.” Tiêu Mặc thu lại ánh mắt nhìn nữ tử đeo khăn che mặt kia, tiếp tục nói với Hoàng trưởng lão.
“Vậy thì làm phiền bệ hạ.” Hoàng trưởng lão cười nói.
“Không phiền, ba vị mời.” “Bệ hạ trước mời.” Tiêu Mặc và Hoàng Vĩ hàn huyên vài câu, sau đó ngồi lên xe rồng, ba người Hoàng trưởng lão cũng được mời lên xe ngựa nối tiếp.
Bách quan lần lượt vào thành.
Tại điện ngoài hoàng cung, Tiêu Mặc bày tiệc khoản đãi Hoàng trưởng lão Vạn Kiếm Tông.
Từng món sơn hào hải vị được dâng lên, vũ nữ được tuyển chọn tỉ mỉ vừa múa vừa hát, bách quan cùng đi dự tiệc.
Tất cả đều được áp dụng quy cách cao nhất.
Cái này toàn bộ đều do Nghiêm Sơn Ngao chuẩn bị.
Chỉ có thể nói Nghiêm Sơn Ngao quả thực vô cùng coi trọng chuyến viếng thăm của Vạn Kiếm Tông lần này.
Nhưng cũng đúng.
Hiện giờ Chu quốc yếu đuối, xung quanh mấy quốc gia đều đang dòm ngó, hận không thể một hơi nuốt chửng Chu quốc.
Hiện tại Chu quốc lại không tìm chỗ dựa, không biết chừng nào sẽ diệt vong.
Chu quốc vong, dù cho Nghiêm Sơn Ngao bán nước cầu vinh, cũng không có địa vị thoải mái như bây giờ.
Thực ra, theo Tiêu Mặc thấy, Chu quốc trở thành phụ thuộc của Vạn Kiếm Tông cũng không có gì.
Tuy nói đến lúc đó Nghiêm thị đối với triều đình khống chế sẽ càng kỳ quái hơn, nhưng mà tình cảnh của mình sau này so với hiện tại, cũng không khác biệt là bao nhiêu.
Về phần có Vạn Kiếm Tông ủng hộ, Nghiêm Sơn Ngao có thể hay không đổi hộ khẩu, tự hắn xưng đế đăng cơ.
Tiêu Mặc cảm thấy có khả năng, nhưng mà khả năng không lớn.
Thứ nhất, trước không nói Nghiêm Sơn Ngao có hay không có ý đồ đổi hộ khẩu, Nghiêm Sơn Ngao xem như đại thần phụ chính, nếu hắn đăng cơ xưng đế, thì thật sự muốn mang theo Nghiêm thị nhất tộc một chỗ tiếng xấu muôn đời, thái hậu cũng sẽ không đáp ứng.
Hơn nữa, ngoài hoàng đô cũng không phải thật sự hoàn toàn không có người trung thành với Tiêu thị, không ít chư hầu vẫn đang dòm ngó, nếu hắn dám đăng cơ, tất nhiên thiên hạ đại loạn.
Thứ yếu, mình cùng nữ nhân tài ba của Nghiêm thị kia sinh hạ hài tử, tương lai khẳng định chính là quốc chủ Chu quốc.
Đến lúc đó toàn bộ thiên hạ liền danh chính ngôn thuận trở thành của Nghiêm gia.
Cho nên bọn họ không cần thiết mạo hiểm canh bạc này.
Mà mình bây giờ vừa vặn có thể mượn Vạn Kiếm Tông che chở, chấn nhiếp các quốc gia khác, sau đó yên tâm trưởng thành.
Đến lúc đó đem Nghiêm Sơn Ngao làm thịt, tất cả đều dễ nói chuyện.
Về phần Vạn Kiếm Tông có hay không sẽ buồn phiền vì Nghiêm Sơn Ngao chết?
Ha ha.
Bọn họ chỉ để ý phàm trần vương triều có hay không có cống nạp cho tông môn, cũng không để ý ai cống nạp cho tông môn.
Trên yến hội không khí càng ngày càng náo nhiệt.
Bách quan a dua nịnh hót Hoàng Vĩ, nhất là Nghiêm Sơn Ngao dẫn đầu tâng bốc, điều này khiến Hoàng trưởng lão tâm tình cực kỳ sảng khoái.
Tiêu Mặc thì lại nghĩ đến tranh thủ thời gian kết thúc bữa tiệc này, mình trở về sớm khai mở đời sau.
Bất quá nói đi cũng phải nói lại.
Tiêu Mặc lại nhìn cô gái đeo khăn che mặt kia một chút, nàng vẫn như cũ đang nhìn mình… Điều này khiến trong lòng Tiêu Mặc rất đỗi nghi hoặc.
Mình biết nàng sao?
Nàng có thù với ta sao?
Hay là vừa thấy đã yêu ta?
Sau một canh giờ, tiệc rượu kết thúc, dưới sự an bài của Lễ bộ, ba người tiến vào khách sạn trực thuộc Hồng Lư Tự.
Tuy nói là khách sạn, nhưng trên thực tế là một phủ đệ to lớn, bên trong có mấy tiểu viện, đặc biệt cung cấp cho tông môn và sứ giả vương triều khác trú ngụ.
Đi vào phủ đệ, Hoàng trưởng lão vốn muốn đi nghỉ ngơi, nhưng lại bị Khương Thanh Y gọi tới tiền viện.
“Tông chủ, ngài có gì phân phó?” Hoàng trưởng lão tỉnh rượu, đi đến tiền viện, thở dài và thi lễ với Khương Thanh Y.
Khương Thanh Y ngồi trong đình, nhìn đàn cá bơi lội tự do trong hồ cách đó không xa: “Đối với quốc chủ Chu quốc, ngươi hiểu biết được mấy phần?” “Cái này… Hồi tông chủ, thuộc hạ cũng không hiểu nhiều.” “Nói đi.” “Vâng… Tông chủ…” Hoàng trưởng lão sờ lên trán đầy mồ hôi lạnh, trong lòng sắp xếp ngôn ngữ.
“Cái này Chu quốc quốc chủ, tên là Tiêu Mặc.” Khi Hoàng trưởng lão vừa dứt câu đầu tiên, Khương Thanh Y đột nhiên quay đầu nhìn về phía Hoàng Vĩ.
Trong khoảnh khắc, như có hàng ngàn thanh kiếm sắc bén chỉ vào quanh thân Hoàng Vĩ.
Kiếm khí bén nhọn, kiếm ý thâm hậu, khiến Hoàng Vĩ lập tức quỳ xuống: “Tông chủ đại nhân, thuộc hạ câu nào cũng thật, không nói bừa đâu ạ…” “Bản tọa lại không nói ngươi hồ ngôn loạn ngữ.” Khương Thanh Y thu tầm mắt lại, “Trưởng lão Vạn Kiếm Tông của ta đừng cứ mãi quỳ, đứng lên nói chuyện.” “Vâng…” Hoàng Vĩ run rẩy đứng dậy.
Mình cũng không muốn quỳ đâu.
Chủ yếu là kiếm khí, kiếm ý của tông chủ ngươi thật sự đáng sợ quá… “Cái Tiêu Mặc này, thật ra là hậu duệ của Trọng Sơn Vương, nhưng mà vì Chu quốc quân chủ tiền nhiệm không có lưu lại dòng dõi, cho nên chỉ có thể là từ tôn thất hoàng thân trung tuyển chọn người tài đức vẹn toàn để nhận làm con nuôi.
Nghiêm Sơn Ngao cùng trưởng tỷ của hắn, cũng chính là bây giờ Hoàng Thái Hậu, đã lựa chọn Tiêu Mặc.
Tiêu Mặc kỳ thực cũng chỉ là một hoàng đế bù nhìn mà thôi.
Bây giờ trên triều đình, đều là Nghiêm Sơn Ngao nói tính.” Khương Thanh Y: “Nói tiếp.” “Đối với Tiêu Mặc này, thuộc hạ thật sự biết không nhiều, bất quá có một việc, chính là thuộc hạ nghe nói, Tiêu Mặc này đã trưởng thành, hậu cung không người, Nghiêm Sơn Ngao chọn một tài nữ trong tông tộc Nghiêm thị vào cung, muốn lập nữ nhân tài ba kia làm hoàng hậu.
Nghe nói hiện tại đã bắt đầu chuẩn bị đại điển.
Nghiêm Sơn Ngao kéo thuộc hạ nói, nhất định phải cùng tổ chức thịnh điển.” “Oanh!” Lời Nghiêm Sơn Ngao vừa dứt, cái hồ trước mặt Khương Thanh Y đột nhiên nổ tung, từng con cá rơi xuống đất, bọt nước tung tóe khắp nơi.
“Tông chủ tha mạng…” Nghiêm Sơn Ngao lại lần nữa quỳ xuống.
“Ngươi đâu có làm gì sai, ta vì sao muốn giết ngươi?” Khương Thanh Y nhìn về phía Nghiêm Sơn Ngao.
“Thuộc hạ… Thuộc hạ…” Hoàng Vĩ sắp khóc, thuộc hạ nào biết tại sao đâu.
Nhưng nhìn ngài tức giận đến nỗi hồ cũng bị kiếm khí của ngài đánh nát, ta không mau mau quỳ xuống cầu xin tha thứ thì làm sao?
“Phong hậu đại điển.” Khương Thanh Y lạnh lùng nhìn về phía trước.
“Nữ tử Nghiêm thị muốn vào cung kia, tên gọi là gì?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.