Trong tĩnh thất u ám, chỉ có đèn dầu vẫn chập chờn.
Tu Bồ Đề, Thanh Vân Tử. Đôi thầy trò bốn mắt giao nhau, rất lâu sau đó, yên lặng.
Cho đến khi Thanh Vân Tử không hiểu nổi, thất vọng, tuyệt vọng, cúi đầu, Tu Bồ Đề mới chậm rãi nói: - Lui ra đi.
Nói gì cũng dư thừa, không còn dư âm phản đối.
Cửa phòng ầm ầm mở ra, bên ngoài phòng, hầu tử vẫn quỳ, kinh dị nhìn Thanh Vân Tử.
Hắn nghe thấy Thanh Vân Tử gào thét, nhưng không nghe được Tu Bồ Đề thấp giọng nhỏ nhẹ.
Thanh Vân Tử chậm rãi đứng lên, khom lưng:
