Dừng một chút, nàng thu nụ cười lại, nheo mắt nhìn khỉ đá, nói tiếp: - Nhưng cái nhìn của ta khác bọn họ. Ta không tin Tây phương thượng cổ đại tiên Tu Bồ Đề danh vang thiên hạ lại tùy tiện đối xử đặc biệt với một đệ tử, hơn nữa ta thấy được tốc độ hấp thu linh lực của ngươi. Cho nên, lời hứa của ngươi có ý nghĩa.
- Chẳng may đến lúc đó ta không thực hiện thì sao?
- Không biết.
Dương Thiền nhấp một ngụm trà, cười nói: - Trong tay áo của ngươi có một cái lông chim, là màu vàng hơi đỏ. Nếu ta nhớ không lầm, con chim hoàng yến kia cũng có màu như vậy. Nếu chỉ muốn tu tiên, ngươi sẽ không liều mạng như giờ. Ta đoán thử, hoàng yến kia chết rồi, mà ngươi có hứa hẹn với nó, đúng không?
Nghe đến đó, mặt khỉ đá rúm ró lại: - Đủ rồi!
Phản ứng của hắn đã xác thực phán đoán của Dương Thiền. Điều này làm nụ cười trên mặt nàng ta càng đậm, nụ cười của người thắng.
Đặt chén trà lên mặt bàn, dựa lưng vào ghế, nhìn khỉ đá, nàng ta nói: - Ta đề nghị, trước khi tu vi của ngươi đến cảnh giới nhất định thì không nên rời khỏi Tà Nguyệt Tam Tinh động. Bằng trạng thái hiện tại của ngươi, chỉ cần liếc mắt một cái, đối phương có thể thấy rõ trên người ngươi có thứ gì. Nếu không phải ta phát hiện ngươi từng là con khỉ ta gặp qua, lại phát hiện trong tay áo ngươi còn giữ chiếc lông chim kia, ta cũng sẽ không muốn lời hứa của ngươi. Thế nào, điều kiện của ta, đồng ý không?
Nữ nhân này, quả nhiên rất nguy hiểm!
Khỉ đá nghiêm mặt, lạnh lùng nói: - Không cần, ta nghĩ ta không cần Nạp Thần đan cũng có thể tu đến cảnh giới Nạp Thần, chẳng qua thời gian dài hơn thôi. Ta có thể chờ!
Hắn xoay người định đi, lại nghe tiếng cười của Dương Thiền từ phía sau: - Mơ mộng hão huyền. Tốc độ hấp thu linh lực, bất kể áp chế thế nào thì hiệu quả cũng có hạn. Hạn chế tốc độ hấp thu linh lực, đây chính là nan đề của ngộ giả đạo mấy ngàn năm qua. Tốc độ quá nhanh tức là ngươi không thể tu luyện liên tục. Lẽ nào ngươi không phát hiện, mỗi lần tu luyện xong, chỉ cần vừa ngừng lại, thì thông lộ vốn bắt đầu mở ra sẽ lại bắt đầu khép kín sao? Suy nghĩ thật kỹ đề nghị của ta đi, về sau còn gặp phải rất nhiều vấn đề, những vấn đề khác hẳn người khác. Mà Tu Bồ Đề tựa hồ không để ý tới ngươi, chỉ ta có thể giúp ngươi. Vì để cho lời hứa của ngươi trở nên có giá trị, ta sẽ đem hết toàn lực giúp ngươi.
Cũng không quay đầu lại, nghe xong mấy lời này, khỉ đá bước nhanh ra khỏi căn phòng.
Phong Linh vẫn đứng ở ngoài phòng vội vàng đuổi theo.
