Biên: Spring_Bird Tu vi đã đột phá, linh lực trong cơ thể không còn tán loạn, thoát khỏi thùng nước cực nóng, cũng không sợ nước thuốc sôi trào nữa.
Thế nhưng khỉ đá căn bản không rảnh quan tâm những thứ này.
Trong lòng của hắn chỉ tràn ngập cảm xúc bi thương khó tả.
Mọi thứ trước mắt mông lung. Giữa lúc hoảng hốt, từng cảnh tượng đã trải qua lại tràn về trong đầu hắn.
Khi thì bị con mãnh hổ ở Hoa Quả Sơn đuổi theo, chạy trốn giữa lằn ranh sinh tử.
Khi thì quyết đấu cùng hai đệ tử của Đan Đồng Tử, rít gào trong tuyệt vọng.
Khi thì quỳ gối bên ngoài Tà Nguyệt Tam Tinh động, dập đầu, tận lực cầu xin.
Khi thì lại nhớ tới cái buổi tối mười một năm trước, cũng là buổi tối Tước Nhi bị giết, cùng cái cảm giác tim đập đến muốn nổ tung vĩnh viễn không thể quên nổi.
Leo lên núi tuyết, lẩn trốn trong hoang dã, ngạt thở ôm mảnh gỗ lao theo dòng nước xiết…
Những chuyện trong hơn mười năm, tất cả như cùng tràn về, đan vào nhau trong đầu hắn.
Hắn ôm đầu, không kiêng nể gì quay cuồng, kêu rên, khóc rống.
Từng cảnh tượng xẹt qua trước mắt, bi thương, sợ hãi, bất lực, đau đớn, tất cả những cảm xúc tiêu cực đó đan vào nhau, lần lượt lần lượt!
Linh lực vốn bình tĩnh lại bắt đầu chạy loạn, nhưng không giống dĩ vãng, chúng nó không còn tạo thành tra tấn lên thân thể khỉ đá.
Những linh lực này rót vào mỗi chỗ trong thân thể khỉ đá. Tất cả kinh mạch trong nháy mắt sôi trào.
Lông mao dựng đứng hết lên, thậm chí lờ mờ thấy được gân xanh bên dưới lớp lông.
Bi thương, sợ hãi, phẫn nộ, tuyệt vọng va chạm vào nhau.
Hắn đấm một cú thật mạnh lên mặt đất, tức thì tạo ra một cái hố sâu, đất cát tung tóe lên. Da tay bị phá, máu tươi rỉ ra, đau nhức, nhưng lại khó át được đau đớn từ linh hồn kia.
Một cảm giác áp lực kinh khủng rơi xuống ngực khỉ đá. Trái tim hắn nhảy lên kịch liệt, đẩy máu nóng phóng mạnh về mỗi chỗ trong thân thể.
- Đây là… Đây là… Sao lại thế này! Aaaa!
Hắn ôm đầu, ra sức giãy giụa, dùng đầu đập mạnh lên mặt đất, máu tươi bắn ra.
Các loại cảm xúc không ngừng lớn dần, đan xen va chạm với nhau. Khi thì khóc, khi thì cười, khi thì gầm lên giận dữ, khi thì kêu rên, khi thì im lìm như tuyệt vọng, mặc cho nước mắt chảy xuôi.
Mặt khỉ đá sớm đã vặn vẹo đến độ không nhìn ra hình dáng ban đầu.
Phong Linh thất kinh mà nhìn tất cả chuyện này.
Dương Thiền lại nhếch miệng, cười gian xảo.
- Đây là chuyện gì? Sao lại thế này?
Phong Linh giãy giụa muốn chạy tới phía khỉ đá, nhưng lại bị Dương Thiền níu lấy.
- Đừng đi qua, nghe ta đừng đi qua! Hắn sẽ không sao đâu.
Đã sống qua ngàn năm, nàng có được một trái tim cứng như sắt thép.
Lúc này, ngay cả Thanh Vân Tử ở trên lầu các cũng thấy bất ngờ, mở to mắt nhìn chăm chú cảnh tượng phía xa.
- Đây là… Xảy ra chuyện gì vậy?
Thanh Vân Tử từng thấy vô số người đột phá cảnh giới Nạp Thần, dù tu hành giả đạo cũng không thấy xuất hiện tình huống này.
Tiếng kêu thống khổ kia truyền khắp toàn bộ đạo quán.
Trong Tiềm Tâm điện, Tu Bồ Đề đang cầm trong tay một mảnh gỗ màu đen, cẩn thận khắc gọt, lúc này lỗ tai hơi rung lên, vội vàng bấm tay tính thử.
Diễn cảm trên khuôn mặt già nua hơi đổi, con mắt ông híp thành một đường nhỏ.
- Dương Thiền… Hừ!
Tới khi khỉ đá dần dần khống chế được tâm tình của mình, hoặc phải nói là các loại cảm xúc trong lòng hắn dần dần dung hợp, hắn thẳng người lên, dùng ánh mắt tràn ngập địch ý quét nhìn bốn phía.
Lưng hơi gù, hơi thở gấp gáp nặng nề, thân hình run run, mồ hôi xen lẫn máu tươi chảy một đường từ trán xuống mũi, thẳng đến bên môi.
Hắn lè lưỡi liếm, mùi máu tanh giờ phút này lại mang đến cảm giác an bình khó tin.
Nhưng mà, cuối cùng lại không thể dập tắt được ngọn lửa đã bùng lên trong lòng, ngược lại còn khiến nó cháy mãnh liệt hơn.
Cơ thể hắn phồng lớn đến cực hạn, run rẩy. Khuôn mặt vặn vẹo đau đớn nổi đầy gân xanh. Miệng há to lộ răng nanh. Cảm giác đau nhức cực độ từ sâu trong tận linh hồn truyền đến, thật giống như có một ác ma muốn xé rách thân thể hắn mà tiến vào thế giới này vậy.
Trong ánh mắt kia phóng ra những tia sáng đỏ làm cho người ta sợ hãi.
- Sát khí!
Tay Thanh Vân Tử run lên, cái chén trong tay rơi xuống làm vương vãi nước trà trên mặt đất.
Khỉ đá từ từ nghiêng mặt, đôi mắt đỏ quạch chuyển dời theo, nhìn phía Dương Thiền và Phong Linh.
Giờ này khắc này, ngay cả Phong Linh cũng nhịn không được nữa rùng mình một cái, hơi hơi lùi bước.
Đây là con khỉ mà Phong Linh biết sao?
Gương mặt lạnh băng của Dương Thiền nở nụ cười, giơ tay lên, chỉ hướng bụi cỏ cách đó không xa.
Khỉ đá nhìn theo hướng chỉ. Trong nháy mắt đối diện với cặp mắt kia, tất cả đạo đồ trong bụi cỏ đều nổi hết da gà.
Không cần ngôn ngữ, trực giác đã nói tất cả cho bọn họ.
Cảm giác sợ hãi thật sâu lan tràn ra, trong một tích tắc liền đánh tan ý chí của mọi người.
