Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Đại Bát Hầu

Chương 44: Chương 1: Thạch hầu




- Chạy mau! Hắn muốn giết người rồi!

Một tiếng thét kinh hãi, mọi người nhanh chân bỏ chạy, thậm chí không ai dám nhắc tới việc quần công phản kháng.

Cần nhắc tới sao? Người và thú, cho tới bây giờ vốn chẳng có cách hay nào.

Nhìn thấy đám đạo đồ chạy trối chết, khỉ đá gầm nhẹ, vươn móng tay sắc nhọn ra, trong mắt lộ vẻ khát máu, bước từng bước tới, nhưng rồi lại khựng lại.

Tay kia cứ thế giữ nguyên trên không.

Mọi thứ trước mắt lại trở nên không rõ, rồi lại đến một hồi chiến đấu kịch liệt, trận đấu giữa thiên tính và lý trí. Cảm giác đau đớn giống như muốn xé rách cả linh hồn hắn.

Hắn không ngừng kêu thét, ôm lấy đầu mình mà quay cuồng, khiến cát bụi bốc lên đầy trời.

Hồi lâu sau, hắn mới run run bỏ đôi tay ôm đầu xuống.

Tựa như thiên tính và lý trí đã có được thỏa thuận nào đó.

Thở hổn hển, nuốt ngụm nước bọt, hắn chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía Dương Thiền.

Trong nháy mắt này, Dương Thiền cứng đờ toàn thân, mắt không nhịn được co rúm lại.

Hai người đối diện thật lâu. Khỉ đá mặt dữ tợn, thở hổn hển, nước dãi chảy ra theo răng nanh, bộ dáng giống như tình trạng mất kiểm soát bản thân.

Mà Dương Thiền sớm đã đạt tới cảnh giới Luyện Thần lại bị khí thế kia ép đến không thở được.

Nếu một người tu hành giả đạo đạt tới cảnh giới Nạp Thần cực hạn bỗng bổ nhào tới nàng, trong tình huống không hề chuẩn bị, thì nàng ta đến một chút phần thắng cũng chẳng có.

Dương Tiễn ở cảnh giới Nạp Thần mạnh cỡ nào – điểm này, nàng rõ ràng hơn bất cứ ai.

- Ngươi… đã làm gì… Ta biết ngay… ngươi không có ý tốt…

Khỉ đá run run khóe miệng, nói đứt quãng.

Âm thanh kia khàn đục, giống như đã dùng tất cả khí lực.

Phong Linh sớm cả kinh nói không ra lời, theo bản năng túm lấy góc áo Dương Thiền.

Đang lúc Dương Thiền đã muốn âm thầm chuẩn bị, sẵn sàng động thủ, trên mặt khỉ đá bỗng thoáng hiện một nét cười chua xót, quay đầu nhìn phía Tàng Kinh các, bật người, nhẹ nhàng nhảy cao quá năm trượng, trực tiếp vượt qua vách núi và chìm vào trong cánh rừng trên núi. Chỉ để lại Dương Thiền sửng sốt nhìn theo.

- Hắn lại… khống chế được.

Dương Thiền khó có thể tin thì thào lẩm bẩm.

Dùng số lượng Lang Nha thảo gấp mười lần Dương Tiễn lúc ấy, hắn lại khống chế được. Hắn làm thế nào chứ…

- Có chuyện rồi!

Thanh Vân Tử kinh hô.

- Có gì đáng ngạc nhiên, không phải là đột phá Nạp Thần sao? Mỗi năm đều không phải có mấy người?

Từ trong phòng truyền ra tiếng của Đan Đồng Tử.

- Hắn đi về phía Tàng Kinh các rồi!

- Cái gì?!

Đan Đồng Tử chạy vọt ra.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.