Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Đại Bát Hầu

Chương 54: Chương 1: Thạch hầu




Một câu chuyện xưa kì dị…

- Phật môn…

Cái thế giới này, mình còn chưa hiểu biết gì nhiều.

- Như Lai…

Hắn nhìn chằm chằm vào mặt đất không có gì, suy nghĩ rất lâu sau đó mới thì thào lẩm bẩm: - Chỉ lấy Kim Cô bổng, thêm một chuyến xuống Địa Phủ nữa, còn lại không làm gì khác. Chỉ cần không gây khó dễ Thiên cung, có lẽ Phật môn cũng không tham gia vào.

Buổi trưa, Phong Linh trở về, cầm theo thư tay mà Thanh Vân Tử viết như thể bảo bối, miệng cười không khép lại được.

Khỉ đá đã lâu lắm chưa thấy tiểu cô nương này vui vẻ như vậy.

Có lẽ đối với cô bé mà nói, thư tay Thanh Vân Tử tự viết đúng là một bảo bối, không chỉ có thể cứu lấy mạng của hai con tiểu yêu, mà còn là tiêu chí chứng tỏ xung đột giữa Thanh Vân Tử và khỉ đá không còn tiếp diễn nữa.

Nghe nói mới đầu Thanh Vân Tử do dự một hồi lâu không trả lời, báo hại Phong Linh tưởng rằng ông không đồng ý. Kết quả Thanh Vân Tử rút ra một tấm da dê ghi chép lại địa đồ Linh Đài Phương Thốn sơn, vòng vòng mấy điểm, rồi hỏi Phong Linh muốn nơi nào.

Nghĩ đến ông ta do dự có lẽ không phải là chuyện đồng ý hay không, mà là lựa chọn nơi nào thích hợp. Nơi đó phải đảm bảo để hai con tiểu yêu có thể an ổn được, đồng thời cũng không vì sự hiện hữu của chúng nó uy hiếp gì đến an toàn của Linh Đài Phương Thốn sơn.

Ít nhất, có lẽ phải tránh xa các khu vực dày đặc pháp trận nữa.

Chỉ một chuyến đi này, kết quả là khiến Phong Linh khen ngợi Thanh Vân Tử không dứt miệng đến mấy ngày liền.

Khỉ đá thật sự không nghĩ Thanh Vân Tử lại sảng khoái đồng ý như vậy. Chẳng qua, lần này xem như đã hòa hảo với nhau rồi, thì sau này hắn đi Tàng Kinh các thế nào đây?

Đại ý người ta không ra gì thì khỉ đá đi nện một trận cũng coi như hợp tình lý, thế nhưng lần này người ta đã bán mặt mũi cho ngươi, đánh mặt người nữa thì lại không được rồi.

Chẳng qua chuyện này tính sau. Mấy tháng này khỉ đá còn chưa thành công tiến vào Tàng Kinh các, nhưng lại đã kinh qua hai trận đánh đấm rồi.

Ngẫm lại cũng thấy thoải mái.

Ba ngày sau, Đan Đồng Tử bỗng nhiên ra thông cáo muốn đi dạo chơi không tiếp tục quản lý sự vụ trong quán nữa, Thanh Vân Tử lần nữa tái nhậm chức.

Nguyên bản đạo quán lộn xộn thoáng cái trở nên ngay ngắn rõ ràng, đám đạo đồ lại ngày ngày tu hành tụng kinh như trước. Hết thảy mọi chuyện như khôi phục lại trở về ngay trước đêm khỉ đá xông vào Tàng Kinh các.

Cứ như thế khoảng chừng bảy ngày nữa, khỉ đá cũng đã bình phục, tu hành cũng càng thêm trôi chảy.

Tuy nói hắn bị thương không nhẹ như lần đầu tiên, nhưng tốt xấu gì cũng được Tu Bồ Đề đưa cho đan dược ổn định thương thế, lại có Thanh Vân Tử đích thân phối dược phụ trợ tất nhiên phải hơn hẳn những đơn thuốc thảo dược mà Phong Linh tự học thành tài rồi.

Mà khoảng thời gian này, không rõ Dương Thiền chạy đi đâu cả ngày không thấy bóng dáng, thỉnh thoảng nhìn thấy thì thái độ nàng vẫn lạnh nhạt với khỉ đá. Có lẽ nàng còn chưa giải khai khúc mắc giữa hai người được.

Dù sao khỉ đá cũng không để tâm. Quan hệ giữa hắn với nữ nhân này cũng chỉ là lợi dụng lẫn nhau, hơn nữa nếu tính kỹ thì chẳng phải từ chuyện vừa rồi, người nên tức giận phải là khỉ đá mới đúng chứ?

Đến sáng sớm ngày thứ tám, Vu Nghĩa gõ cửa phòng Phong Linh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.