Khỉ đá chậm rãi cúi đầu, trầm mặc. Rất lâu sau đó, hai người vẫn cứ ngẩn ngơ trầm mặc trong mưa, mặc cho mưa rút càng lúc càng nặng hạt.
- Dương Thiền.
- Ừ - Giao dịch giữa chúng ta… còn hiệu lực sao?
- Đương nhiên....
Lăng Vân Tử ngơ ngác ngồi bệt dưới đất, mặc kệ cơn mưa, mặc gió thổi tung từng giọt nước theo tóc dài chảy xuống bao trùm cả khuôn mặt của mình.
Đưa tay lấy một cái ngọc giản từ bên hông, Lăng Vân Tử vô thức đưa nó lên sát miệng.
- Sư phụ…
Há miệng, Lăng Vân Tử ngơ ngác một hồi lâu mới run rẩy nói tiếp được: - Sư đệ… Đi rồi…...
- Ta đã biết… Để nó đi đi.
Cách đó hơn mười vạn dặm, một ông lão đứng ở trên tầng cao nhất của một lầu các, bóng người chìm trong cô độc.
Hồi lâu sau, ông lão ngẩng đầu nhìn những đám mây đang đang bay loạn trên trời, vuốt râu, chậm rãi thở dài: - Phải, thiên vẫn phải thay đổi.
- ------------------------------- [Thông báo] Vào ngày 19 và 20/10/2019, sẽ có 1 đợt boom nhỏ gồm tổng 10 chương truyện được đăng liên tục trong 2 ngày thay lời chúc tốt đẹp tới các nữ độc giả, cũng là lời tri ân tới toàn thể độc giả của Đại Bát Hầu. Mời mọi người đón đọc!!
