Dịch: Hoangtruc Biên: Spring_Bird Đại kỳ có chữ “Giao” bay phấp phới trong gió.
Tường thành cao tới sáu trượng, với những gai nhọn lỉa chỉa che kín bên trên. Từng hàng yêu binh cao thấp không đều, mặc áo giáp màu đen, tay cầm đủ loại binh khí lui tới tuần tra.
Phía sau tường thành là những tòa nhà liên miên có phong cách đặc biệt. Nhìn từ xa, như thể mỗi tòa là một con dã thú đang ngẩng đầu lên trời gào thét.
Trong thành truyền ra từng tràng âm thanh huyên náo, náo nhiệt như thể đây là một thành trấn của con người vậy.
Nhìn thấy tràng cảnh này, Khỉ Đá phát hiện ánh mắt của lão Bạch Viên đứng cạnh sáng lên. Không chỉ lão, mà tất cả đám tiểu yêu, kể cả Lão Ngưu, Đại Giác hay Đoản Chủy đều sáng ngời cả hai mắt.
Có lẽ, đây chính là nơi dừng chân trong mộng tưởng mà bọn họ vẫn theo đuổi.
Trước cửa thành, mấy đội yêu binh xếp thành một hàng, cẩn thận kiểm tra từng quyển trục trong tay yêu quái vào thành đưa ra, thỉnh thoảng yêu tướng cầm đầu còn cầm cả quyển trục soi dưới ánh mặt trời.
Đội ngũ vào thành rất dài, nhưng có yêu binh khống chế nên lại duy trì vô cùng trật tự.
Thỉnh thoảng còn nhìn thấy có yêu quái bị đẩy ra khỏi đội ngũ, gào thét khóc lóc.
Kết quả là bọn chúng bị đánh cho một trận, rồi được thả cho đi, thế nhưng cũng có kẻ bị đánh tới chết. Về phần bị hành xử thế nào thì phụ thuộc cả vào tâm tình của yêu binh rồi.
Nhìn thấy một màn như vậy, đám yêu quái đang xếp hàng cũng có những vẻ mặt khác nhau. Có tiếc hận, có thương hại, có sợ hãi… đủ thứ cảm xúc mặn ngọt chua cay. Thế nhưng dù tâm tình thế nào đi nữa cũng không thể ngăn cản quyết tâm vào thành của chúng nó được.
Tương tự, cũng không cách nào ngăn cản quyết tâm vào thành của lão Bạch Viên được.
Đôi tay già nua kia lạnh run, nhìn chằm chằm vào cửa thành không chớp mắt. Sau đó lão gào lên một tiếng rồi ngã người xuống, khóc lớn.
Chính xác ra, không chỉ có lão mà có rất nhiều tiểu yêu trong đội ngũ cũng như thế.
Trải qua gian khổ, cửu tử nhất sinh, rốt cuộc cả đám cũng đã tới được đây, tới một nơi mà cả đám có thể sinh hoạt dưới ánh mặt trời như con người.
Vào lúc này, chính Lão Ngưu cũng không nhịn được mà vành mắt đỏ lựng lên.
Mộng tưởng của yêu, hóa ra chỉ bé nhỏ đến vậy.
Khỉ Đá lại đặc biệt trấn định. Hắn mơ hồ cảm thấy nơi này có gì đó không đúng. Tuy nhiên hắn chỉ đứng một bên, nắm lấy tay tiểu hồ yêu, lạnh lùng nhìn xem từng kẻ trong bọn họ nước mắt tràn mi. Rồi cả bọn chạy như bay về phía cửa thành, một đường kêu khóc mà đi.
Không đợi bọn họ chính thức đến gần cửa thành, một đội yêu binh đã nhanh chóng chỉa binh khí ngăn cản trước mặt bọn họ. Cầm đầu là một con thằn lằn tinh cao giọng hô: - Đám tiểu yêu nơi nào? Dám tấn công Long thành!
Sau lưng, từng thanh loan đao sáng quắc rời khỏi vỏ.
Mọi ánh mắt từ bốn phía nhìn qua đội ngũ tiểu yêu, mang theo vô hạn khinh thường.
Con thằn lằn tinh này cao chừng bảy thước, trên đỉnh đầu dài như đầu rắn có đội thêm một cái mũ sắt thoạt nhìn như lúc nào cũng có thể rơi xuống. Phía sau lưng nó là một cái đuôi dài.
Nhìn thấy cảnh này, đám yêu bắt đầu tỉnh táo lại, dần lùi về phía sau.
Chẳng qua đã quá muộn. Con thằn lằn tinh cầm đầu vung tay lên: - Bắt lại!
Lập tức có rất nhiều yêu binh vọt tới, nhanh chóng bao vây đội ngũ này vào bên trong. Mà Khỉ Đá cùng tiểu hồ yêu vừa chạy tới cũng bị bao vây cả vào.
