Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Đại Đường: Đông Cung Độc Sĩ, Mời Bệ Hạ Thoái Vị Nhường Chức

Chương 28: Ta có thể giống như cái kia sao tiêu sái thì tốt rồi




"Thưa công tử, theo như lời người môi giới, căn nhà chính phía trước kia mới bán gần đây thôi, nhưng người mua căn nhà này không phải để chờ tăng giá mà là một thương nhân tên Vương Quyền."

Khu chợ phía Tây, bên cạnh phường Hoài Viễn, Kim Dũng dẫn theo Tô Trần và hai người, đến nơi được cho là nơi Vi Đô Úy cất giấu người đẹp trong nhà vàng.

Là người của Bất Lương Nhân, cách thức dò hỏi tin tức của Kim Dũng không cần phải nói nhiều.

Trước đó.

Tuy người môi giới có treo vài căn nhà để bán, nhưng giá những căn nhà này thì người bình thường sao có thể mua được? Đa phần là cho thuê tạm thời thôi.

Trong ba tháng gần đây, cũng chỉ bán được hai căn.

Một căn là Thái tử cư của Tô Trần, một căn trước mắt này."Vi Đô Úy thật có lòng dạ, nhà vàng cất giấu mỹ nhân còn lớn hơn cả Thái tử cư của chúng ta, Tôn Cường, ngươi nên cố gắng lên.""Hả?"

Tôn Cường ngẩn người, "Không phải, Tô công tử, chuyện này liên quan gì đến ta?"

Tiền mua Thái tử cư là Đông Cung bỏ ra, cho dù Tô Trần muốn đổi nhà lớn hơn, cũng nên đi tìm Thái tử chứ?

Giờ trong tay Tô Trần còn giữ khoảng hai chục ngàn lượng bạc.

Muốn đổi căn nhà lớn hơn thì có dư rồi."Ngươi còn thiếu ta 79 lượng bạc.""..."

Tôn Cường im lặng cúi đầu, đều tại ngươi!

Tô Trần cười, quạt xếp khẽ lay nói, "Nếu chuyện này là thật, thương nhân Vương Quyền mua căn nhà này, chỉ là một cái bao tay trắng thôi."

Kim Dũng gật đầu, "Đúng là vậy, dù bây giờ ta chưa có tin tức gì về Vương Quyền, nhưng đã cho huynh đệ đi tìm rồi.""Ngoài ra, ta có hỏi thăm về căn nhà này, xác định trong nhà có một cô nương tuổi xuân thì ở, còn có phải xuất thân từ Nghê Thường lầu, có phải là chim hoàng yến của Vi Đô Úy không thì hiện tại vẫn chưa rõ.""Còn về Hồ Thương, trước mắt cũng chưa tra được tin tức, xin công tử thứ lỗi.""Ngươi làm tốt lắm rồi."

Nhà vàng cất giấu mỹ nhân, chắc chắn sẽ để lại sơ hở.

Chỉ là sơ hở có lộ liễu hay không thôi.

Ví dụ như căn nhà vàng cất giấu mỹ nhân trước mắt này, chính là một sơ hở rõ ràng, chỉ cần dụng tâm một chút là có thể nghe ngóng được.

Còn về việc chờ giá ở Hồ Thương, tự nhiên không dám sơ ý như căn nhà này, để lại sơ hở lớn như vậy.

Nếu không thì...

Vi Đô Úy đương triều ỷ mạnh hiếp yếu, lừa Hồ Thương mấy ngàn lượng bạc để mua nhà vàng cất giấu người đẹp, thì ngày mai chuyện này sẽ lan ra khắp thành Trường An.

Vi Đô Úy cần tiền mà không cần mạng sao?

Việc trước mắt là phải xác định cô nương trong nhà này có phải người của Nghê Thường lầu không, còn phải tìm được Vương Quyền, như vậy mới có thể chứng minh căn nhà này là ai bỏ tiền ra mua.

Kim Dũng đề nghị: "Công tử, có cần phái người dò hỏi tin tức cô gái đó không?""Sao phải làm thế tốn công vậy?"

Tôn Cường toe toét cười, "Chúng ta đợi trời tối, trực tiếp lật tường vào bắt cô ta lại, hỏi một trận là biết rõ lai lịch ngay mà?"

Tô Trần không khỏi liếc nhìn Tôn Cường, "Đồ lỗ mãng! Thảo nào trước kia ngươi thua trong tay Vương Huyền Sách.""Hả?"

Tôn Cường sững sờ, "Sao ngươi biết?"

Tô Trần lắc đầu.

Chỉ số của Tôn Cường chỉ tập trung vào võ lực, không chịu động não suy nghĩ.

Kim Dũng thấy vẻ mặt nghi hoặc của Tôn Cường, không nhịn được lên tiếng, "Trước đây ngươi từng nói."

Tôn Cường: "? ? ?"

Lúc nào nói vậy?

Tách.

Tô Trần khép quạt lại, gõ vào lòng bàn tay, mỉm cười nói: "Đi thôi, chúng ta đi chỗ khác chơi một chút.""Đi đâu?""Nghê Thường lầu!"

Nghê Thường lầu.

Tô Trần vừa đến lại, đã thu hút sự chú ý của Tú bà.

Tú bà vung chiếc khăn tay, nhanh chóng tiến tới, "Ai da, Tô công tử, ngọn gió nào đưa ngài tới đây vậy?""Đương nhiên là gió ấm tháng năm rồi."

Tô Trần thuận miệng trêu chọc, "Gió ấm khiến khách say, Nghê Thường như quê hương."

Tú bà cười tươi như hoa, vỗ tay khen ngợi: "Công tử văn hay quá, nếu như Nghê Thường lầu của ta có được một bức thư pháp của công tử thì thật vinh hạnh cho kẻ hèn này.""Quá khen, quá khen."

Tô Trần cười, quạt xếp khẽ lay.

Chỉ là động tác lay quạt của Tô Trần khiến nụ cười trên mặt Tú bà cứng đờ mấy phần.

Cái quạt này nàng nhận ra, là của Tô Trần cướp từ tay Phòng Di Ái."Tô công tử, hôm nay là đến vui vẻ, chứ không phải tới kiếm chuyện chứ?""Đương nhiên là không."

Tô Trần gật đầu, "Ta vẫn còn nhớ hai cô nương Hồng Diễm và Thanh Thúy, các nàng đâu rồi?""Ai da, không ngờ công tử còn nhớ người cũ, ngài cứ đi trước một bước, ta sẽ cho người đưa hai đứa nhỏ lả lơi của họ tới ngay.""Được, được."

Tô công tử, đúng là phong lưu phóng khoáng?

Kim Dũng nghiêng đầu nhìn Tôn Cường, ra vẻ dò hỏi.

Tôn Cường ngây ngốc nhưng vẫn lộ chút ngưỡng mộ: "Nếu như ta có thể được như hắn thì tốt rồi."

Kim Dũng: "..."

Vào nhã gian.

Đã có người chuẩn bị đủ loại trà nước, rượu và trái cây điểm tâm.

Tô Trần tùy ý ngồi lên nhuyễn tháp, khẽ gõ lòng bàn tay.

Không bao lâu sau.

Tú bà vui vẻ ra mặt, dẫn theo một đám cô nương đi vào.

Ngoài hai cô nương Hồng Diễm và Thanh Thúy, còn có cả Tôn Cường và Manh Nương cũng ở trong đó."Tô công tử..."

Hồng Diễm hai nữ hờn dỗi một tiếng, mang theo làn hương thơm, ngồi bên cạnh Tô Trần.

Manh Nương vẻ mặt ngượng ngùng, giọng nói có chút kích động, "Ân khách, ngài còn nhớ tới thiếp sao?"

Khụ.

Đón nhận ánh mắt khâm phục của Kim Dũng, Tôn Cường không khỏi đỏ mặt, vẫy tay với Manh Nương, nhẹ giọng giải thích, "Kim lão đệ không biết, lão ca ta hồi nhỏ không có cha mẹ..."

Kim Dũng liền hiểu ý: "Tôn đại ca thích là được."

Tôn Cường cười gật đầu, nhìn đám cô nương đối diện, "Công tử nhà ta là người phóng khoáng, thích cô nào cứ gọi tới là được."

Kim Dũng có chút do dự nhìn về phía Tô Trần."Thích thì cứ chọn một người.""Đa tạ công tử."

Kim Dũng cũng không từ chối, tùy ý chọn một cô nương.

Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho ba người, Tú bà cười híp mắt dẫn những cô nương còn lại lui ra.

Nhạc công và vũ cơ theo thứ tự đi vào, tiếng nhạc vang lên, những điệu múa bắt đầu.

Tô Trần nâng cằm Thanh Thúy lên, "Lần trước có dọa hai vị muội muội sợ không?""Bị dọa sợ muốn chết luôn rồi."

Thanh Thúy vừa nói, vừa lấy một miếng trái cây đưa đến miệng Tô Trần, "Công tử đừng làm như vậy nữa, ta chịu không nổi đâu.""Được được, sau này nhất định không như vậy nữa."

Tô Trần cười, vừa trêu ghẹo hai nữ thì Tôn Cường đã kéo Manh Nương đứng dậy."Công tử...""Đi đi, ta đợi ngươi, mau trở lại.""...A, được."

Tôn Cường sửng sốt một chút, rồi dẫn Manh Nương rời đi.

Kim Dũng nhìn có chút sững sờ, Tô công tử còn chưa đi hưởng thụ mà ngươi, một tên thị vệ, lại đi trước sao?

Hơn nữa.

Nhìn bộ dạng của Tô Trần, có vẻ như đã quen với hành động này của Tôn Cường?"Ngươi cũng muốn đi sao?""Chuyện này..."

Kim Dũng nhìn cô nương bên cạnh có ánh mắt quyến rũ như tơ, rồi đứng thẳng người lên, "Không cần đâu."

Tô Trần gật đầu không nói gì thêm, mà hết sức tập trung cùng hai nữ trao đổi tình ý, rút ngắn khoảng cách với nhau."Công tử, hay là ta cùng tỷ tỷ dìu người đi phòng nghỉ ngơi một chút?""Đúng đó công tử, ta cùng muội muội tinh thông mười tám ban võ nghệ, nhất định sẽ khiến công tử nếm mật ngọt, muốn dừng cũng không được, ngày nào cũng tới tìm chúng ta nha.""Hai tình nếu là lâu dài, há lại ở trên giường, dưới giường?""... ?"

Bốn ánh mắt của Kim Dũng đồng loạt rơi vào người Tô Trần.

Nhất là trên khuôn mặt xinh đẹp của Hồng Diễm hai nữ, tràn đầy sự sùng bái."Không ngờ công tử dáng vẻ tuấn tú, mà văn tài cũng hơn người, thảo nào mụ mụ muốn hai tỷ muội ta, xin của công tử một bức thư pháp.""Chỉ là mấy câu thơ tiện tay viết thôi..."

Tô Trần cười khanh khách, nắm lấy bàn tay ngọc của Hồng Diễm hai nữ, "Ta với hai vị muội muội mới gặp mà đã như quen, hận không thể ngày đêm ở bên nhau, chỉ là nghe nói nữ tử Nghê Thường lầu, rất ít người có thể chuộc thân ra ngoài, trong lòng thật là tiếc nuối...""Nghê Thường lầu các tỷ muội đều có thể chuộc thân..."

Cô nương ngồi bên cạnh Kim Dũng, không nhịn được lên tiếng."Ồ?"

Tô Trần tỏ vẻ vui mừng, "Chuyện này thật sao?"

Hồng Diễm cười nhẹ nói: "Công tử muốn chuộc thân cho chúng ta sao?"

Tô Trần: "Không tệ!"

Hồng Diễm hai nữ vừa mừng vừa sợ.

Tô Trần thở dài, "Chỉ là không biết, có được không."

Thấy Tô Trần không giống nói dối, Hồng Diễm do dự nói: "Có thể thì có thể, nhưng giá rất cao."

Thanh Thúy phụ họa: "Mấy hôm trước Vi Đô Úy bỏ ra ba ngàn lượng bạc, mụ mụ mới đồng ý cho Từ muội muội đi đó."

Ực.

Tô Trần uống một ngụm rượu, bà Tú bà này quả là ăn tươi nuốt sống người khác!

Chuộc một cô nương lại muốn ba ngàn lượng bạc?

Sao không đi cướp luôn đi?

Hồng Diễm thở dài, "Thật ra nữ tử bình thường không cần nhiều như vậy, tại Từ muội muội là người mụ mụ xem trọng, vốn định bồi dưỡng để thay thế Tô Tô cô nương.""Còn như ta với Thanh Thúy, hai người cộng lại cũng chỉ tầm hai trăm lượng bạc ròng thôi."

Vậy cũng không ít rồi.

Tô Trần thở dài, "Các ngươi cứ yên tâm, bổn công tử nói được làm được."

Két!

Cánh cửa phòng bị mở ra.

Tôn Cường ôm vai bị thương đi vào, "Công tử, ta xong rồi."

Kim Dũng: "? ? ?"

Tô Trần nhìn thoáng qua, trêu chọc: "Động tác kịch liệt quá hả, vết thương cũng vỡ ra?"

Tôn Cường cười hì hì."Đi thôi."

Tô Trần đứng dậy, Kim Dũng theo sát phía sau."Công tử, công tử..."

Hồng Diễm hai nữ vội vàng đuổi theo.

Nghe thấy tiếng của Tú bà, bà ta lập tức chặn đường ba người Tô Trần, cười tủm tỉm mở miệng nói, "Tô công tử, ngài hôm nay sẽ không lại định bụng tay không bắt sói chứ?"

Tô Trần: "..."

Đưa tiền là không thể nào.

Tô Trần kéo hai nàng hồng diễm qua, cười hề hề nói: "Nhưng mà vừa rồi hai vị muội muội nói, chỉ cần để lại một bài thơ, liền có thể không tính tiền, đúng không?"

Tú bà hai mắt sáng lên, "Vậy phải xem thơ của công tử có đủ hay không phân lượng.""Ngươi cứ nghe cho kỹ.""Đợi đến thu sang tháng chín tám, ta hoa nở sau Bách Hoa tàn, hương thơm ngút trời xuyên qua Trường An, Hoàng Kim Giáp."

Trong tiếng cười lớn.

Ba người Tô Trần nhanh chân rời đi, không một ai ngăn cản.

(hết chương này).


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.