Sáng sớm
Tô Trần đẩy cửa đi ra ngoài, ánh mặt trời vừa vặn
Tô Vượng hẳn là đã sớm đi Văn Hương Lai bận làm việc, Vương Huyền Sách không biết ở đâu, chỉ có Kim Dũng một mình ở trong sân luyện võ
Gió thổi vù vù, cũng không biết là học từ ai
"Công tử
"Vương Huyền Sách đâu
Kim Dũng cười ha hả nói, "Tối hôm qua ta đã giới thiệu hắn với mấy người bạn của ta, mọi người khá tin phục hắn, cũng bằng lòng nghe theo sự sắp xếp của hắn
"Đây này, sáng sớm hắn đã cùng Tô Vượng rời đi rồi, nói là dẫn bọn họ đi làm quen một chút, tiện thể nghiên cứu về việc huấn luyện và làm nhiệm vụ
Ngược lại là thật để ý
Tô Trần cười một tiếng, đưa tay duỗi người nói, "Đã vậy, chúng ta phải đi ăn chút gì, tiện thể đến Văn Hương Lai xem một chút
Kim Dũng gật đầu, đi theo bên cạnh Tô Trần, cùng nhau ra cổng
Chợ Tây vẫn phồn hoa như cũ, náo nhiệt vô cùng
So với những khu chợ khác, đồ ăn ở chợ Tây không thể nghi ngờ là nhiều nhất
Có món đặc sản của Trường An, cũng có đồ ăn vặt từ khắp nơi của Đại Đường, còn có đồ ngon từ những vùng đất khác do các thương nhân Hồ cung cấp
Nhưng điều khiến Tô Trần có chút bất ngờ là, hôm nay chợ Tây có nhiều thư sinh, sĩ tử hơn
Tụm ba tụm năm, kết bạn cùng đi
"Công tử, ngài nhìn gì vậy
"Nhìn khỉ
"Ở đâu, ở đâu
Kim Dũng nhất thời cảm thấy hiếu kỳ, đảo mắt nhìn xung quanh, nhưng không thấy bóng dáng con khỉ nào
Đột nhiên
Kim Dũng phản ứng lại, "Công tử, ngài trêu chọc ta ư
Tô Trần cười một tiếng, không trả lời, chỉ là ánh mắt hiếu kỳ nhìn về phía đám thư sinh kia
Tuy nói phần lớn các thư sinh tụm ba tụm năm, hướng con đường phía trước bên phải mà đi, nhưng khi gặp người quen thì họ cũng nở nụ cười chào hỏi, cùng nhau đi tiếp
Đội ngũ thư sinh càng lúc càng đông, hơn nữa nhìn phương hướng bọn họ đi tới, chính là đường phố nơi có Văn Hương Lai
Vẻ mặt Tô Trần cổ quái, chẳng lẽ trùng hợp như vậy chứ
"Ăn no rồi thích hóng chuyện à
"Đương nhiên
Kim Dũng lau miệng, "Công tử, chúng ta đi đâu
"Nếu đại ca Tôn ở đây thì tốt rồi, chắc chắn sẽ đề nghị đi Câu Lan nghe hát
Tô Trần: "..
Thôi đừng nhắc đến hắn nữa
Tốc độ nhanh, cả Man Vương nhìn cũng phải rơi lệ
Tô Trần đứng dậy hướng Văn Hương Lai đi, Kim Dũng tiện tay bỏ lại mấy đồng tiền, nhanh chóng đuổi theo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vừa qua khúc ngoặt, Kim Dũng nhất thời bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc
Trên con đường dài, đa số đều là thư sinh sĩ tử, dường như đã chặn kín cả con đường này, nhờ chiều cao nổi bật, Kim Dũng liếc mắt đã thấy được cảnh náo nhiệt trước cửa Văn Hương Lai
Tô Vượng đang ra sức khuyên can, không biết đang nói gì, Vương Huyền Sách thì đang cùng mấy người bạn của hắn canh giữ ở bên cạnh Tô Vượng
Tựa như lúc nào cũng muốn động tay vậy
"Công tử, tình huống không..
tốt a
Ánh mắt của Kim Dũng nhìn về phía Tô Trần, cả người không được bình thường, "Công tử, cái mặt nạ này của ngài ở đâu ra vậy
"Vừa rồi tiện tay dắt con dê mượn
Tô Trần đeo nửa chiếc mặt nạ màu bạc, soi vào gương khá có phong thái của một đại hiệp, trả lời Kim Dũng, đồng thời, tiện tay đưa cho hắn một chiếc mặt nạ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không phải..
Nhìn Tô Trần đeo mặt nạ, nhìn lại chiếc mặt nạ quỷ xanh lét, răng nanh mọc dài trong tay mình, khóe mắt Kim Dũng không kiềm chế được mà giật giật
"Công tử, ngài đây là
"Đeo vào đi, ở đây có nhiều thư sinh sĩ tử, có không ít người đã từng gặp ngươi rồi
Tô Trần chỉ chỉ về phía đám thư sinh ở trước mặt, lại ra hiệu một chút về thân hình vạm vỡ của Kim Dũng, "Ngươi như hạc đứng trong bầy gà, rất dễ bị phát hiện, càng dễ bị đánh
Kim Dũng: "..
"Công tử, ngài nghĩ thật chu đáo
Tô Trần lơ đễnh quạt xếp trong tay, chỉ vào đám người phía trước, "Mở đường, tiến vào nghe ngóng chút
Kim Dũng mang mặt nạ quỷ, lộ ra hàm răng hứng phấn, giơ tay lên liền đẩy những người đi đường đang cản trở trước mặt ra
"Ngươi..
"Hửm
Kim Dũng chỉ liếc mắt, đối phương đã nuốt lời vào trong, cười rồi chắp tay nhường đường
Có mặt nạ quỷ Kim Dũng mở đường, phía trước chen chúc cũng đã đỡ hơn đôi chút
"Tô Trần tiểu nhi nhất định đang núp trong Văn Hương Lai, kêu hắn ra đây
"Thật không có ở Văn Hương Lai mà, mọi người nghe ta..
"Kêu hắn ra đây
"Ta muốn xem, người này đến cùng là Văn Khúc Tinh nào giáng thế, mà lại dám sỉ nhục bậc thánh nhân như vậy
"Hôm nay nếu Tô Trần không ra, chúng ta sẽ đập tan tiệm của hắn
"Phải đấy..
Tô Vượng giống như một chiếc thuyền con giữa biển cả bao la
Đang lúc mọi người giận dữ sỉ nhục, bất cứ lúc nào cũng có dấu hiệu lật thuyền
Vương Huyền Sách tiến lên đặt tay lên vai Tô Vượng, "Không cần sợ, có chúng ta ở đây, bọn họ không vào được
Tô Vượng nhìn đám người Vương Huyền Sách, trong lòng nhất thời có thêm một chút sức lực
Nhưng
Nếu không trấn an được đám người trước mắt này, để cho bọn họ sớm tản đi, việc làm ăn của Văn Hương Lai còn có thể tiếp tục được không
"Công tử, tình hình không ổn rồi
"Nói thừa, ta thấy rõ cả rồi đây
Tô Trần gõ vào đầu Kim Dũng một cái, ánh mắt quét qua đám thư sinh sĩ tử tại chỗ, sợ không dưới cả ngàn người
Chẳng lẽ thư sinh sĩ tử trong thành Trường An, đều chạy tới xem náo nhiệt hết rồi sao
Tô Trần ngẩng đầu nhìn lên, nhất thời hai mắt tối sầm
Trời ạ
Các cửa tiệm trên con đường này, cách Văn Hương Lai một chút thôi, ô cửa nào cũng có vô số cái đầu ló ra
Kéo dài đến tận cuối đường
Cường Sinh danh tiếng dùng để kiếm cơm, chứ đâu phải để cùng bọn họ tán gẫu..
Quạt xếp gõ vào lòng bàn tay, một ý tưởng chợt lóe lên trong lòng Tô Trần
"Kim Dũng, ghé tai lại đây
"Các vị huynh đệ, cái tên Cường Sinh Tô Trần hiển nhiên là sợ hãi, thấy chúng ta người đông thế mạnh, nên không dám tùy tiện lộ mặt
"Tại hạ đề nghị, không bằng chúng ta đập tan tiệm của hắn trước, ta không tin hắn không ra
Một tên thư sinh đề nghị, nhất thời được mọi người hết lời khen ngợi
Muốn trốn sao
Không dễ vậy đâu
"Kế sách của Cao Lâm huynh thật hay
"Mọi người cùng nhau động thủ, đập tan tiệm của hắn
"Lên thôi..
Một đám thư sinh xắn tay áo lên định xông lên, đúng lúc muốn đập phá Văn Hương Lai, một tiếng quát tháo đột nhiên vang lên bên tai
Như sấm động, làm cho đám người cầm đầu kinh hãi
"Dừng tay
Kim Dũng sải bước đi lên, đứng trước mặt Tô Vượng, ánh mắt nhìn xung quanh: "Thì ra chỉ là một đám hủ nho, hèn mọn, giả dối
Chỉ bằng các ngươi thì xứng gì mà gặp được công tử nhà ta
"Hỗn xược
"Càn rỡ
"Ngươi khẩu khí lớn thật đấy
"Ta nhận ra hắn, hắn chính là thị vệ bên cạnh Tô Trần, lợi hại lắm đấy, mọi người cẩn thận
"Kiếm của ta chưa chắc đã kém
"Ta có người giỏi đánh nhau, nhất định phải cho hắn đẹp mặt
Một hòn đá ném xuống tạo thành sóng lớn
Bị gọi là hủ nho mọi người, trong nháy mắt đã nổi giận đùng đùng
Bọn họ là thân phận gì
Những người có mặt ở đây, không phải học sinh của Quốc Tử Giám, thì cũng là sĩ tử có danh phận trong người
Vậy mà lại không xứng gặp Tô Trần
Khẩu khí của hắn lớn quá đi
Trong khi đám thư sinh sĩ tử đầy căm phẫn, Tô Vượng lại lặng lẽ kéo Kim Dũng một cái, nhỏ giọng hỏi, "Công tử đâu rồi
"Trốn rồi
"...
Tô Vượng nhất thời không biết phải mở miệng như thế nào
Hắn gây ra họa lớn như vậy, còn mình thì lại trốn đi
Kim Dũng vỗ vai Tô Vượng, "Nhưng mà ngươi yên tâm, công tử mặc dù không đến, nhưng đã sai ta đưa tin tới, đủ để đối phó với đám người này
Tô Vượng: "..
Giọng của Kim Dũng rất lớn, khi nói chuyện lại không thật sự để ý, nhất thời thu hút sự chú ý của Cao Lâm
"Được, được, được, Tô Trần bản thân không tới, lại sai ngươi một tên thị vệ tới đưa tin
"Nói
"Ta muốn xem, Tô Trần có cái gì hay để nói
"Nếu không cho chúng ta một câu trả lời thỏa đáng, nhất định phải đập tan tiệm của hắn, để hắn ở Trường An này không sống yên được nữa
Cao Lâm giống như một lãnh tụ đại diện cho ý chí của mọi người
"Kim huynh..
"Không sao
Kim Dũng nhìn Vương Huyền Sách một cái, phất tay một cái, tràn đầy tự tin
Quay người nhìn đám người ầm ĩ của Cao Lâm, Kim Dũng dồn khí đan điền, "Công tử nhà ta nói, hoàng đế không vội thái giám vội
Khổng gia cũng không có ý kiến gì, các ngươi gấp gáp thể hiện cái gì
"Ngươi..
Mọi người vừa muốn mở miệng, đã bị ánh mắt lạnh lùng của Kim Dũng ngăn lại, "Có cho ta nói hay không
"Được
Ngươi nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mọi người giận dữ
"Công tử nhà ta rất bận, không có thời gian cùng các ngươi đám thư sinh ăn không ngồi rồi tính toán so đo
"Bất quá
"Nếu các ngươi nóng lòng muốn thể hiện, muốn gặp công tử nhà ta một mặt, công tử đã đại phát từ bi, cho các ngươi một cơ hội
Kim Dũng nói xong, từ trong tay áo lấy ra một trang giấy, dán lên tường
"Công tử nhà ta nói, chỉ cần trong số các ngươi, có người nào đối được câu đối dưới, thì sẽ được gặp công tử nhà ta, nếu không đối được câu đối dưới, thì mau ra chỗ khác mà đứng, đừng làm ảnh hưởng đến việc làm ăn của Văn Hương Lai chúng ta
Ánh mắt của mọi người, rất nhanh bị thu hút bởi câu đối này
"Yên tỏa trì đường liễu
(hết chương này).