Hai vị gia chủ còn lại cũng lên tiếng phản đối.
Họ là Ngũ Đại Gia Chủ, không ai ủng hộ kế hoạch ám sát của Lô Vân Điền.
Lô Vân Điền mỉm cười, dường như cũng không để tâm."Chư vị gia chủ nói phải, nên Lô mỗ cũng chỉ tùy tiện nói một chút mà thôi, chư vị đừng để ý."
Lời này vừa ra, mọi người bị Lô Vân Điền dẫn dắt.
Ngay sau đó.
Lại tiếp tục thảo luận thêm chừng nửa giờ, các gia chủ mới lần lượt rời khỏi Lô gia.
Kết luận cuối cùng mà họ thảo luận, không có cách nào khác, chỉ có thể dặn dò con cháu trong tộc gắng sức học hành, để đón kỳ thi khoa cử hai tháng sau."Ầm!!"
Không lâu sau khi họ đi, hai người mặc đồ đen từ trên tường nhảy xuống."Lô tiên sinh, xin lỗi.""Là ta khiến ngài mất mặt."
Một trong hai người áo đen là Chu Luyện, khụy nửa gối xuống nói lời xin lỗi.
Kế hoạch ám sát Lý Minh Đạt, bọn họ vẫn luôn sắp đặt.
Buổi trưa hôm đó, Chu Luyện biết Lý Minh Đạt không ra khỏi hoàng cung, mà trong hoàng cung thì cấm vệ vô số, tỷ lệ ám sát thành công rất thấp. Nhưng nếu có các đại thế gia trong hoàng cung trợ giúp thì... tỷ lệ thành công sẽ tăng lên rất nhiều.
Cho nên.
Vì tỷ lệ thành công, và cũng vì sự mất mát của đồng đội, hắn đặc biệt tìm Lô Vân Điền thương lượng, nhờ Lô Vân Điền thử xem các thế gia có chịu giúp hay không.
Tất cả chuyện này.
Cũng chỉ là một thỉnh cầu của hắn.
Lô Vân Điền đã làm, nhưng thái độ của các thế gia kia, lại khiến người ta thất vọng!!"Không sao, dù ta sớm biết câu trả lời của bọn họ rồi. Chỉ là nói cho ngươi biết, bây giờ ngươi tận mắt thấy và tai nghe được, cũng tiết kiệm cho ta một phen giải thích."
Lô Vân Điền vẫn giữ bộ dạng mắt híp."Hừ! Mấy tên thế gia hèn nhát này, ám sát một tên Lý Minh Đạt thôi cũng khiến bọn chúng khiếp đảm? Còn bảo muốn để Lý Thế Dân thành con rối, ngay cả chút dũng khí này cũng không có, làm sao lật đổ được Lý Thế Dân!!"
Một tên áo đen khác, tính tình nóng nảy, lập tức lên tiếng."Hồng Vân, im miệng!"
Chu Luyện quát lớn ngăn lại.
Trong giọng nói đầy uy nghiêm, cũng có chút kìm nén lửa giận.
Không giận mà tự uy."Này, ta nói thật mà lão đại, ta... vậy ta không nói nữa, không nói có được không."
Người áo đen Chu Hồng Vân thấy ánh mắt chết chóc của Chu Luyện, liền xua tay, tỏ vẻ bất đắc dĩ.
Chu Luyện vội thu ánh mắt, nhìn về phía Lô Vân Điền, áy náy nói: "Lô tiên sinh, là do ta dạy dỗ thuộc hạ không nghiêm."
Lô Vân Điền cười nói: "Không sao, hay là chuẩn bị cho chuyện tối nay đi.""Tối nay nhận được tin tức, Lý Minh Đạt sẽ đến Lập Chính Điện dùng bữa với Trưởng Tôn Hoàng Hậu, trên đường sẽ đi qua hàn môn dương, nơi đó người canh gác đã bị mua chuộc rồi, các ngươi có hai khắc thời gian.""Hai khắc thời gian, bất kể kết quả ra sao, đều phải rút lui, nếu không chỉ có xuống Hoàng Tuyền."
Chu Luyện gật đầu: "Chu mỗ nhớ kỹ, ta sẽ xuống sắp xếp ngay."
Hắn đứng lên cùng người áo đen tên Chu Hồng Vân rời đi.
Nhưng đi chưa được mấy bước, phía sau lại vang lên tiếng nói."Nhớ, các ngươi là sát thủ giang hồ, không phải người của Lô gia ta, cũng không phải người của các thế gia."
Lời này đầy thâm ý.
Trong mắt Chu Luyện lóe lên, cũng không quay đầu lại mà nói: "Chu mỗ nhớ kỹ, tối nay Phạm Dương Lô gia và ta Chu Luyện, nhất định sẽ không có chút liên quan nào."
Nói xong.
Chậm rãi lui ra.
Lô Vân Điền híp mắt nhìn chằm chằm hai người rời đi, mãi đến khi hai người đi khuất, hắn vẫn cứ nhìn theo, dường như không phải đang nhìn Chu Luyện hai người mà là đang suy tư điều gì.... ... ... ...
Lô gia chủ phủ.
Đông viện.
Hôm nay.
Mới vừa chạng vạng tối, tất cả mọi người trong Đông viện đều bị cho đi.
Chuyện này ở Lô gia là vô cùng hiếm.
Bởi vì trong Đông viện Lô gia có rất nhiều con cháu dòng chính, yêu cầu bọn người làm hạ nhân phải phục vụ, mà hôm nay không chỉ có bọn họ bị cho đi, mà con cháu dòng chính Lô gia cũng bị cho đi hết."Chuyện lạ, hôm nay Lô phó gia chủ sao lại cho chúng ta rời đi? Các thiếu gia không cần người hầu hạ sao?!""Ngươi không nghe Lô phó gia chủ nói sao, hôm nay Đông viện cần sửa chữa, nói ra thì Đông viện cũng có chút năm không sửa sang, rất nhiều nhà cũng không có nước, Lô phó gia chủ đã thuê rất nhiều công nhân, sau khi chúng ta rời đi sẽ sửa lại những chỗ đó.""Thì ra là vậy, nhưng... Như thế này cũng không cần để các thiếu gia rời đi chứ?!""Hê ~ Lô phó gia chủ có thể là sợ tiếng ồn ào của công nhân làm phiền các thiếu gia đấy."
Mọi người làm xôn xao bàn tán, lần lượt rời khỏi Đông viện.
Đến các sân khác trong Lô phủ ở tạm một ngày.
Mà sau đó cũng có không ít con cháu Lô gia thu dọn đồ đạc rời đi, bọn họ cũng giống như các hạ nhân, cần đến các sân khác ở tạm một ngày.
Sau khi mọi người trong Đông viện đi hết.
Từng người một áo đen, từ các góc tường đáp xuống một cái đình trong Đông viện, cùng nhau nhìn vào người cầm đầu áo đen, Chu Luyện.
Tối nay họ có một mục tiêu, ám sát Tấn Dương công chúa Lý Minh Đạt!!!"Phân phó ba việc.""Thứ nhất, tối nay giờ Hợi [21 - 23 giờ] bắt đầu hành động, chúng ta chỉ có hai khắc thời gian, hành động đặc biệt sẽ có Ám Kỳ của Lô gia trợ giúp.""Thứ hai, Ngũ Tính Thất Vọng, không có một thế gia nào đồng ý kế hoạch ám sát của chúng ta, chúng ta chỉ có Lô tiên sinh và Lô gia giúp đỡ.""Thứ ba, tối nay tất cả hành động, đều không có liên quan gì đến Lô gia! Chúng ta là thích khách giang hồ, bị tiền thưởng trên chợ đen Dương Châu dụ dỗ, đến ám sát Tấn Dương công chúa Lý Minh Đạt."
Lời vừa dứt.
Có người áo đen mắt lóe lên, tựa hồ có chút bất mãn với ba việc này, nhưng bọn họ cũng không nói gì nhiều.
Bọn họ đều là thích khách.
Mà thích khách, chỉ cần tuân theo mệnh lệnh.
--- Tuân thủ lời hứa.
Rồi sau đó, mọi người tản ra, mỗi người đi chuẩn bị vũ khí và ám khí của mình.
Bọn họ là thích khách, chỉ có thể tin vào chính mình, cho nên vũ khí và ám khí, cũng sẽ không để những sát thủ khác biết rõ.
Trước mắt cả Đông viện đều trống không, một lúc nữa công nhân sửa chữa sẽ vào.
Cho nên.
Những thích khách này có một giờ đồng hồ để chuẩn bị, một lát sau, toàn bộ đội ám sát sẽ xuất phát, đến Hoàng Thành, thi hành nhiệm vụ.
Phần lớn sát thủ rời đi.
Nhưng vẫn còn một người ở lại đây.
Chu Luyện liếc nhìn người này, bực tức nói: "Sao? Hồng Vân, ngươi còn không đi, đi chuẩn bị một chút đi?"
Chu Hồng Vân cười nói: "Lão đại, một giờ còn dài mà, thời gian vẫn còn nhiều, ta đây không bồi ngươi chút sao, dù sao tối nay còn là ám sát công chúa đương triều, hung hiểm khó đoán, đi có về được hay không còn phải xem sao, nên muốn ở cái lúc thời gian còn thừa này, làm thêm mấy chuyện mà mình muốn làm.""Mà lão đại, ta chỉ muốn đi theo ngươi, ha ha ha."
Chu Luyện liếc một cái, nói: "Cái tên nhóc nhà ngươi lắm chuyện, có lúc ta thật sự hoài nghi, rốt cuộc có đúng không khi đưa ngươi vào con đường sát thủ này."
