"Khốn kiếp""Ta giết ngươi!"Đặng Thư Châu gào lên trong tức giận, cổ họng như bị nghẹn lại một cục đá.Đôi mắt bên dưới khuôn mặt nhuốm đầy máu của hắn trừng trừng nhìn LâmMang.Với thực lực của hắn, chút thương tích này không đủ để chết người, nhưng sự sỉnhục mà hắn phải chịu là chưa từng có.Ngay cả ở Tây Bộ Đông Vực, hắn chưa từng phải chịu sự sỉ nhục nào như thếnày.Đặng Thư Châu tức giận tung nắm đấm, thậm chí không ngại đốt khí huyết,bung sức toàn lực một quyền đánh về phía Lâm Mang.Đặng Thư Châu vừa ra tay đã là tuyệt học của Tề Thiên Giáo, 《 Hãn HảiQuyền 》 , trong chớp mắt đã có một lực lượng to lớn như sóng lớn ngập trời ậptới.Phải thừa nhận rằng Đặng Thư Châu tuy tính tình cuồng vọng, nhưng dù saocũng là người xuất thân từ môn phái lớn, thực lực và bề dày kinh nghiệm khôngphải đệ tử Thanh Minh Kiếm Các có thể so sánh được.Có thể thoát khỏi sự kìm kẹp của Lâm Mang mà ra tay đã là điều cực kỳ hiếmthấy.Ngay lúc đó, Lâm Mang nắm chặt lấy cánh tay của Đặng Thư Châu."Rắc!"Trong nháy mắt, xương cánh tay của Đặng Thư Châu vỡ vụn.Chân nguyên thuần dương theo cánh tay hắn lan tỏa khắp toàn thân, thiêu đốttoàn bộ kinh mạch của hắn."A -"Đặng Thư Châu phát ra một tiếng kêu đau đớn, mắt trợn trừng.Tất cả các đệ tử Tề Thiên Giáo vừa kinh ngạc vừa tức giận, nhưng nhất thờikhông dám ra tay.Bọn họ vốn chỉ là những đệ tử bình thường, thực lực tự nhiên không cao, thậmchí còn không bằng Đặng Thư Châu, bây giờ ngay cả Đặng Thư Châu cũngkhông có chút sức kháng cự nào, bọn họ có lên cũng chẳng làm được gì."Đủ rồi!"Lúc này, người phụ nữ trước đó đứng cùng Đặng Thư Châu cuối cùng cũngkhông thể nhìn nổi nữa, bước một bước, cau mày nói: "Tiền bối lọt vào danhsách Thiên Bảng, vậy mà lại so đo với hắn."Lúc nãy là hắn ăn nói l* m*ng, tại đây ta thay hắn xin lỗi tiền bối.""Nhưng Tề Thiên Giáo chúng ta thật lòng muốn mời tiền bối gia nhập, các hạcó thể cân nhắc kỹ hơn không."Tống Nguyên Y sở dĩ lúc này mới lên tiếng ngăn cản, bởi vì cô cũng bất mãnvới Đặng Thư Châu.Bây giờ đã có người có thể dạy cho hắn một bài học, tự nhiên cô cũng rất vui.Nhưng dù sao mọi chuyện cũng nên vừa phải, nếu tiếp tục như vậy nữa sẽ mấthết mặt mũi của Tề Thiên Giáo.Hơn nữa, một đám đệ tử đang nhìn chằm chằm vào, cô cũng phải ra mặt, tránhđể lại tiếng xấu.Các môn phái lớn trong giang hồ chiêu mộ những người trong bảng xếp hạngThiên Bảng không phải là chuyện hiếm, cũng giống như lý do Thanh MinhKiếm Các chiêu mộ khách khanh.Trên giang hồ này không thiếu những người trong Thiên Bảng xuất thân từ cácmôn phái nhỏ, hoặc là những người giang hồ độc hành.Danh sách Thiên Bảng một khi ra mắt, đương nhiên là Ngũ Phương Vực đềubiết.Lần này giáo phái giao cho các cô đến chiêu mộ người này, thực ra cô cũng rấtbất ngờ.Tất nhiên, đây không phải là mục đích thực sự của chuyến đi này, mục đíchthực sự của các cô là thăm dò về chuyện ngôi mộ của bậc Chí Tôn.Gần đây lực lượng thuộc hạ của Tề Thiên Giáo đã nhận được tin tức, nghi ngờcó một ngôi mộ của Chí Tôn ở Nam Bộ, giáo phái mới phái các cô đến đây, xácminh tính xác thực của tin tức.Sau khi đến Tuyên Châu, họ thăm dò một chút, đã hiểu được sơ bộ sự việc, mớicó cảnh tượng trước mắt.Mặc dù Đặng Thư Châu rất đáng ghét, nhưng dạy cho hắn một bài học là đủ rồi,nếu hắn thực sự chết thì cũng là một phiền phức rất lớn.Đặng Thư Châu mặt đầy máu, cười lạnh với Lâm Mang, trong mắt không hềche giấu vẻ hận thù, ánh mắt đó như đang nói - lão tử chờ ngươi đấy!Lâm Mang vẻ mặt bình tĩnh.Tùy tay nhấc bổng Đặng Thư Châu lên, ánh mắt lạnh lùng lướt qua Đặng ThưChâu, trong đôi mắt dường như có xoáy nước và sấm sét lướt qua.Biến Thiên Kích Địa Tinh Thần Đại Pháp !"Bùm!"Sức mạnh của nguyên thần ập đến, làm vỡ tan nguyên thần của Đặng Thư Châu.Đặng Thư Châu kêu thảm một tiếng, trong nháy mất liền mất đi sinh khí.【 Điểm năng lượng +230 triệu 】Đôi mắt của Tống Nguyên Y mở to, vẻ mặt ngạc nhiên, ngơ ngác nhìn cảnhtượng này.Khuôn mặt bình tĩnh kia đã không còn nét điềm tĩnh như trước nữa.Ngay cả cô cũng không ngờ rằng, tên này đúng là dám giết đệ tử của Tề ThiênGiáo.Tô Liệt cũng sững sờ, ngã lui một bước lảo đảo, giật mình không nói nên lời.Ngay sau đó, Tô Liệt đột nhiên đổ mồ hôi lạnh ở sau lưng.Chết..
chết rồi ư?Vẻ mặt Tô Liệt bỗng nhiên đờ đẫn.Lâm Mang tùy tiện ném xác Đặng Thư Châu xuống, thản nhiên nói: "Khôngbiết bây giờ Tề Thiên Giáo có còn thu nhận ta nữa hay không?"Sắc mặt Tống Nguyên Y hơi âm trầm.Nhìn vào xác Đặng Thư Châu, mãi lâu không nói lời nào.Thu nhận ư?Nếu chỉ là dạy cho Đặng Thư Châu một bài học, đương nhiên không có vấn đềgì, nhưng giờ Lâm Mang đã giết Đặng Thư Châu, thì đây chắc chắn là đangkhiêu khích Tề Thiên Giáo.
