.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
ĐẠI MINH: BẮT ĐẦU THÀNH VÌ CẨM Y VỆ

Chương 1072: Ngươi sợ rồi sao?




Tuyền Châu chỉ có từng này, những nhân vật nổi tiếng cũng chỉ có vài người.Tất nhiên, điều khiến hắn ta xác định được thân phận của Lâm Mang là nhờ vào"khí" mà hắn ta quan sát được.Khí của Lâm Mang đặc biệt quá.Loại khí này dường như không phù hợp với thế giới này.Lâm Mang nhìn Linh Vân Tử, hỏi: "Ngươi nói môn phái ngươi xuất phát từ hạgiới, vậy ngươi truyền thừa từ môn phái nào?"Linh Vân Tử tuy không muốn nói lắm, nhưng để ý đến ánh mắt của Lâm Mang,nên đành thành thật nói: "Đạo Gia, Nhân Tông!""Ta chính là người của phái do Sư tổ Tiêu Diêu Tử của Nhân Tông truyền thừa."Lâm Mang nhướng mày, nếu vậy thì những cơ quan thuật trong lăng mộ nàycũng dễ giải thích rồi.Nhân tông vốn giao hảo với Mặc gia lúc trước, dù là học cơ quan thuật hay nhờngười của Mặc gia giúp đỡ đều có khả năng.Trong khi hai người đang nói chuyện, những người khác cũng lần lượt bước ratừ các lối đi khác.Người đi đầu chính là Đại trại chủ của Tam Thập Lục Đao Trại, Ngu Vạn Lý.Khi nhìn thấy Lâm Mang và Linh Vân Tử ở trong địa cung, Ngu Vạn Lý thoánglộ vẻ ngạc nhiên, có chút bất ngờ.Hắn ta vốn tưởng tốc độ của mình đã đủ nhanh rồi, nhưng lại chậm hơn haingười này một bước.Ánh mắt của Ngu Vạn Lý dừng lại trên người Linh Vân Tử.Vẻ mặt của người đàn ông đó khiến hắn ta nhớ đến một người.Ngay sau đó, những người trong vài đường hầm khác cũng lần lượt đi ra.Sáu đường hầm ban đầu không phải đường cụt, chỉ khác nhau ở từng đườnghầm mà mức độ nguy hiểm cũng không giống nhau.Về cơ bản, sáu đường hầm này giống như một hình thức thử thách hơn."Nhanh nhìn kìa, là vị đạo sĩ nọ kìa!"Trong đám đông, có người chỉ vào Linh Vân Tử mà kêu lên kinh ngạc.Cũng có người hướng mắt về phía Lâm Mang, ánh mắt loé lên vẻ không xácđịnh.Rõ ràng, hai người này là những người đến đây sớm nhất, nếu có báu vật gì thìchắc chắn là ở trên người của hai người này.Những người có suy nghĩ như vậy cũng không phải là ít.Ngôi mộ khổng lồ của một cường giả Chí Tôn là đủ khiến nhiều người mất đi lýtrí.Đám đông đi ra khỏi đường hầm liên tục tiến lại gần, cố gắng tiếp cận ngôi mộkhổng lồ trên bệ cao, tay khẽ nắm chặt vũ khí trong tay.Lúc này, đám đông dường như có một sự ăn ý vô hình, ánh mắt giao nhau.Đám đông rất rõ rằng, chỉ khi hợp sức để trừ khử kẻ mạnh nhất, họ mới có cơhội.Linh Vân Tử cười khẽ nói: "Xem ra những kẻ này đang nhắm vào chúng ta rồi".Là người đứng thứ năm trong Thiên Bảng và thường xuyên lăn lộn giang hồ, đãgặp quá nhiều chuyện tương tự như thế này.Lâm Mang liếc nhìn đám đông, vẻ mặt bình tĩnh, thản nhiên nói: "Cút!"Đám đông khựng lại.Rất nhanh sau đó, trong lòng không tránh khỏi bùng lên một cơn giận dữ.Họ thừa nhận rằng Lâm Mang rất mạnh, nhưng thái độ ngạo mạn như vậy thậtkhiến người ta bực mình.Trong lúc nhất thời, một số người hướng mắt về phía Ngu Vạn Lý của TamThập Lục Đao Trại.Bọn họ đã phải trải qua khó khăn mới có thể đến được nơi này, thực sự để bọnhọ rời đi như vậy thì làm sao có thể cam tâm được.Những người đi theo sau Ngu Vạn Lý cũng đầy phẫn nộ, mắt đăm đăm nhìn.La Phù Đồ hừ lạnh một tiếng, cười lạnh lùng nói: "Ngươi chẳng phải quá ngôngcuồng sao!""Ngôi mộ khổng lồ này mà bọn ta của Tam Thập Lục Đao Trại phát hiện ratrước, cho dù có rời đi thì cũng phải là ngươi rời đi chứ".La Phù Đồ nhìn về phía quan tài đằng trước, sự tham lam trong mắt không hềche giấu.Hắn tự biết rằng mình không phải Ngu Vạn Lý, cả đời này không thể nào lênđược Thiên Bảng, nhưng nếu không lên Thiên Bảng thì chỉ cần có thể có đượctruyền thừa của cường giả Chí Tôn thì lên hay không lên Thiên Bảng cũngchẳng có nghĩa lý gì.Lâm Mang liếc nhìn hắn, không thèm để ý mà hướng ánh mắt về phía Ngu VạnLý."Trước đó, ngươi ra tay ngăn cản những người của Tề Thiên Giáo, tuy rằng takhông cần, nhưng Lâm Mang ta vẫn ghi nhận tình này"."Đưa người của ngươi rời khỏi đi!"Ngu Vạn Lý tay cầm kim đao, im lặng không nói.Đám người Tam Thập Lục Đao Trại đằng sau lại một phen ồn ào náo động, vẻmặt bất mãn."Ầm!"Bỗng nhiên, Ngu Vạn Lý đâm mạnh kim đao xuống đất, phía sau đột nhiên yêntĩnh trở lại.Ngu Vạn Lý nhìn Lâm Mang thật sâu, giơ kim đao lên, trầm giọng nói: "Đi!"Vừa dứt lời, đám đông ở đó liền mở to mắt, đầy vẻ bàng hoàng.Những người của Tam Thập Lục Đao Trại..
vậy mà lại chủ động rời đi à?Đây không phải là phong cách làm việc của Ngu Vạn Lý."Đại trại chủ..."Đám người của Tam Thập Lục Đao Trại thậm chí còn không dám tin vào mắtmình, rất hoài nghi liệu mình có nghe nhầm hay không."Trại chủ
La Phù Đồ lộ vẻ không cam lòng, trầm giọng nói: "Ngươi sợ rồisao?"Ngu Vạn Lý quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào La Phù Đồ,bình tĩnh nói: "Ngươi cho rằng ta không biết những việc ngươi làm sao?"Sắc mặt La Phù Đồ hơi đổi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.