.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
ĐẠI MINH: BẮT ĐẦU THÀNH VÌ CẨM Y VỆ

Chương 1074: Truyền âm?




Ngu Vạn Lý liếc nhìn Lâm Mang và Linh Vân Tử, sau đó không chút do dự dẫnngười của Tam Thập Lục Đao Trại rời đi.Hắn sở dĩ đến đây là vì La Phù Đồ.Đối với Đại Mộ này, suy nghĩ của hắn chính là "Được thì may mắn, mất thì làdo số phận", không có quá nhiều yêu cầu.Thêm nữa, đối với vị "Thiên Bảng 88" này, trong lòng hắn cũng không chắcchắn.Đã vậy, ở lại đây còn có ý nghĩa gì?Ngu Vạn Lý là một người rất biết nhìn xa trông rộng, suy nghĩ của hắn cũngcực kỳ đơn giản.Thấy người của Tam Thập Lục Đao Trại rời đi, trong đám người cũng có ngườinối tiếp nhau rời đi.Nhưng vẫn còn một số người đứng yên tại chỗ, sắc mặt phức tạp.Trong số những người này có Thẩm Vinh Thiên.Nhờ vào sự chuẩn bị mà Thẩm Húc Dương để lại cho mình năm xưa, hắn lặnglẽ lẫn vào đám người, hắn cũng thành công đến được nơi này.Nhưng hắn không cam tâm!Hắn đã cực khổ mưu tính tất cả mọi chuyện này, chẳng lẽ cuối cùng Đại Mộ nàylại dễ dàng thuộc về người của Thanh Minh Kiếm Các sao?Thẩm Vinh Thiên cắn răng, nhìn những người xung quanh, truyền âm giọngthấp: "Mọi người, các ngươi thật sự cam tâm từ bỏ ngôi mộ Chí Tôn này sao?""Đây chính là mộ của một cường giả Chí Tôn đó!""Báu vật mà một vị Chí Tôn để lại đủ để chúng ta thụ hưởng cả đời, tuy rằnghắn rất mạnh, nhưng vừa rồi đã đại chiến, lại một đường đánh tới nơi này, takhông tin hắn không bị tổn thất gì.""Hơn nữa hắn lại gấp gáp thúc giục chúng ta rời đi như vậy, lại là đang ôm ýnghĩ gì?"Thẩm Vinh Thiên đang mê hoặc đám người, mà có không ít người cũng bị mộtphen thuyết phục của hắn.Cho dù không thể ngăn cản Lâm Mang, hắn cũng muốn gây cho tên này mộtchút rắc rối.Một số người lặng lẽ nắm chặt vũ khí trong tay, trong mắt lóe lên tia sát khí.Lâm Mang nhướng mày, cười lạnh."Không biết sống chết!"Nói xong, Lâm Mang vung tay, một thanh trường đao rơi vào tay hắn.Lâm Mang ngẩng đầu nhìn về phía mọi người, người theo đao động, trong nháymắt biến mất tại chỗ.Thân ảnh như gió như điện, nhanh như chớp.Ánh đao chớp qua, từng cái đầu người đồng loạt bay lên trời, máu tươi bắn tungtóe.Cảnh tượng bất ngờ này trực tiếp dọa cho mọi người ngây ngốc.Không ai ngờ rằng Lâm Mang lại đột nhiên ra tay, lại còn ra tay tàn nhẫn nhưvậy.Mọi người vừa kinh ngạc vừa tức giận trong lòng."Mọi người cùng xông lên, ta không tin hắn có thể địch lại được nhiều ngườichúng ta như vậy!""Giết!"Có người gào lên lao đến, nhưng chỉ trong chớp mắt đã bị ánh đao chém thànhvô số mảnh vụn, máu thịt tung bay.Có cường giả cảnh giới Thông Thiên muốn thử chống cự, nhưng ngay cả mộtđao cũng không chặn được đã bị tách rời thân thể, ngã xuống vũng máu.Trong nháy mắt, khắp sảnh vang lên tiếng kêu thảm.Một mình Lâm Mang như chốn không người, thẳng tay tàn sát mọi người, đaolên đầu rơi, từng cái đầu người rơi xuống đất.Linh Vân Tử nhìn mà mắt chữ O mồm chữ A.Thành thật mà nói, hắn ta cũng từng tham gia nhiều lần đoạt bảo, nhưng vẫnchưa từng có ai liều mạng như Lâm Mang.Từng thi thể ngã xuống trong vũng máu, cuối cùng, nỗi sợ hãi bắt đầu chiếnthắng h*m m**n trong lòng mọi người, những người còn lại hốt hoảng chạytrốn ra khỏi đường hầm.Thẩm Vinh Thiên mặt mày kinh hãi, sâu trong đáy mắt tràn đầy nỗi sợ hãi, hắnlẫn vào đám người, tìm cách thoát khỏi nơi này.Lâm Mang liếc mắt nhìn thấy, tiện tay ném ra thanh đao trong tay.Ánh đao trong nháy mắt đã tới!“Phốc!”Tiếng xé rách da thịt vang lên, trường đao đâm xuyên tim.Thẩm Vinh Thiên cúi đầu nhìn thanh đao đâm xuyên tim, sững người, sau đóngã mạnh xuống đất, trợn trừng mắt.Lâm Mang thu hồi ánh mắt, sắc mặt lạnh lùng.Thật sự tưởng rằng hắn không biết gì sao?Nơi này mặc dù hạn chế sức mạnh nguyên thần của hắn, nhưng cũng chỉ là hạnchế, chứ không phải là che giấu hoàn toàn, hắn thật sự không cảm nhận đượctruyền âm sao?Đã không muốn rời đi thì ở lại đây làm bạn với người chết đi.Đối với những người chạy ra khỏi địa cung, Lâm Mang cũng lười đuổi theo.Mùi máu tanh nồng nặc tràn ngập trong không khí.Lâm Mang quay người, nhìn Linh Vân Tử, mắt phẳng lặng nói rằng: "Thứ quýgiá nhất trong ngôi mộ khổng lồ này là gì, ngươi chắc hẳn là biết rất rõ ràngđúng không?"Linh Vân Tử cười gượng, trong lòng thầm thì, thực sự đã coi thường tên nàyrồi.Liếc nhìn đống xác đầy đất, trong lòng bất lực, biết rằng nếu mình không đưa rathứ gì đó thì e rằng hôm nay sẽ rất khó mà rời đi được.Linh Vân Tử khẽ thở dài, quay người đến trước bục cao, sau đó truyền chânnguyên vào đó, tay kết thành ấn quyết.Rất nhanh, trên bia đá của bục cao hiện lên những dòng chữ chằng chịt.Đồng thời, bốn bức tường xung quanh địa cung rơi xuống những tảng đá khổnglồ, bên trên ghi chép vô số võ học.Những loại võ học này nếu lưu lạc ra bên ngoài thì không gì so sánh được, đềulà những loại võ học thượng thừa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.