.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
ĐẠI MINH: BẮT ĐẦU THÀNH VÌ CẨM Y VỆ

Chương 1075: Truyền thừa của Cô Vô Thịnh




Linh Vân Tử giải thích: "Đây chính là truyền thừa mà Cố Vô Thịnh để lại.""Lúc xây ngôi mộ này, Cố Vô Thịnh vẫn chưa chết, cho nên cũng để lại võ họctruyền thừa của mình trong ngôi mộ.""Hắn và trưởng bối sư môn của ta có hẹn rằng, nếu có một ngày ngôi mộ củahắn bị phát hiện thì những người hậu bối trong sư môn của ta có thể tự đi vàolấy, coi như trả lại ân tình xây mộ.""Thật ra những người bên ngoài đều đoán sai rồi, võ học truyền thừa của Cố VôThịnh không tính là cao siêu lắm, hắn mạnh, chỉ vì hắn là quyền thánh Cố VôThịnh, chứ không phải vì võ học mạnh mẽ gì."Nếu không thì ngay lúc tin tức về ngôi mộ khổng lồ này lan truyền ra ngoài,những cường giả Chí Tôn kia đã sớm ra tay rồi, nào đến lượt đám người ThôngThiên Cảnh bọn họ.Linh Vân Tử lắc đầu, thở dài cảm thán: "Mặc dù ghi chép về nhân vật Cố VôThịnh này không nhiều, nhưng trong giang hồ, hắn cũng được xưng là một bậchào hiệp chân chính.""Nếu không thì những người đó tuyệt đối không dễ dàng đến được nơi này.""Trong sư môn có ghi chép rằng, cơ quan cạm bẫy trong ngôi mộ này là xâydựng theo yêu cầu của Cố Vô Thịnh, đây vốn là cơ duyên hắn để lại cho hậunhân.""Hắn rất rõ ràng, những đệ tử có thiên phú của các môn phái lớn trong giang hồsẽ không coi trọng chút truyền thừa này, những thứ này chỉ dành cho nhữngngười không lối thoát."Chỉ riêng lòng dạ này, không phải ai cũng có được.Các tông môn dòng họ trong giang hồ, gia tộc nào không bảo vệ chặt chẽ truyềnthừa của mình, sợ người khác phát hiện ra.Ngay lúc này, trên bục cao từ từ nâng lên một bệ đá, trên đó đặt một chiếc hộpđồng cổ kính.Nhìn thấy chiếc hộp đồng xuất hiện trên bục cao, Linh Vân Tử rõ ràng ngẩnngười một chút.Chỉ vì trên chiếc hộp gấm này có dấu ấn riêng của Đạo gia, hắn ta nhận ra, đó làdấu ấn của Đạo gia Nhân tông.Lâm Mang cũng chú ý đến chiếc hộp gấm đó, nhưng hắn không đi lấy chiếc hộpgấm mà bước tới trước bục cao.—— Thiên Tuyệt Địa Diệt Trí Sát Quyền !Trên vách đá ghi chép rõ ràng là Thiên Địa Giao Chinh âm Dương Đại Bi Phúmột trong số đó là, 《 Thiên Tuyệt Địa Diệt Trí Sát Quyền 》 .Nhưng khác với những điều này, trong bộ quyền pháp này còn ghi chép cả tâmđắc của bản thân Cố Vô Thịnh.Bộ quyền pháp này được hắn suy diễn đến một cảnh giới mới.Hắn rất tò mò, Cố Vô Thịnh lại có thể đạt được bộ quyền pháp này bằng cáchnào?Bộ quyền pháp này hẳn là xuất phát từ Hạ giới, thế thì có nghĩa là, năm xưa CốVô Thịnh đã từng gặp gỡ người phi thăng sao?Mặc dù là phi thăng từ Hạ giới nhưng những người có thể vượt qua được ThiênĐịa Chi Kiều tất nhiên là cường giả Thông Thiên Cảnh, nếu như tính trong giớinày, thì cũng không phải kẻ yếu.Nếu ghi chép trong sách cổ không sai thì Cố Vô Thịnh trước khi thành danh vẫnchỉ là một kẻ vô danh, thậm chí còn chưa bước vào cảnh giới Thiên Nhân.Có thể khiến một kẻ vô danh tiểu tốt vang danh giang hồ với danh xưng Quyềnthánh, người phi thăng này rốt cuộc là ai?Xem xong bộ quyền pháp này, trong lòng Lâm Mang cũng thấy kinh ngạc.Bộ quyền pháp này nuôi sát bằng sát, sát ý càng nhiều, quyền pháp có thể thitriển ra thì càng mạnh, đồng thời còn có thể mượn sát ý rèn luyện bản thân,nhanh chóng tăng cao thực lực của mình.Điểm duy nhất khiếm khuyết, đó chính là cần sát khí cực mạnh, nuôi sát trongcơ thể, mà thời gian lâu dài sẽ làm tổn thương nghiêm trọng đến cơ thể, hao tổntuổi thọ.Lâm Mang đưa tay chạm vào bia đá, thầm nói: "Tu luyện!"Thiên Địa Giao Chinh âm Dương Đại Bi Phú, hắn cũng đã có được năm phần,chỉ cần có thêm hai phần nữa thì có thể tập hợp đủ bộ.Trong nháy mắt, sát ý kh*ng b* xông ra từ trên người Lâm Mang.Trong đầu, vô số cảm ngộ về Thiên Tuyệt Địa Diệt Trí Sát Quyền ùa đến trongnháy mắt, đạt đến cảnh giới tiểu thành.Linh Vân Tử trừng to mắt, vẻ mặt kinh ngạc nhìn chằm chằm Lâm Mang.Đây là..
lĩnh ngộ rồi à?!Ánh mắt Linh Vân Tử khó hiểu.Nhanh thế ư?Liệu lĩnh ngộ này có quá mức đáng sợ không nhỉ?Bây giờ hắn ta đột nhiên có chút hiểu được, tại sao một người trẻ tuổi như vậylại có được cảnh giới thế này rồi.Lâm Mang khẽ rút tay lại, ngẩng đầu nhìn vào chiếc hộp gấm phía trên.Duỗi tay ra lệnh, hộp gấm rơi vào tay hắn.Lăng Vân Tử cũng hiếu kỳ nhìn hắn.Bởi vì chiếc hộp gấm này do các bậc tiền bối của Nhân Tông để lại, nên lẽ ra làđể lại cho hắn ta chứ nhỉ?Lâm Mang liếc mắt nhìn hắn ta rồi mở hộp gấm ra.Bên trong hộp gấm có đặt một quyển sách cổ bằng da thú, bên cạnh có một viênđá tròn, trên khắc bốn chữ tượng hình nhỏ.“Lưu lại cho người có duyên!”Ánh mắt của Linh Vân Tử lóe lên, liếc Lâm Mang một cái, trầm ngâm khôngnói.Rốt cuộc, người có duyên này là hắn ta hay là… Lâm Mang?Đại Mộ này do các bậc tiền bối của môn phái xây dựng, nếu thực sự để lại chongười đời sau, thì sẽ không cần đặc biệt viết mấy chữ “Lưu lại cho người códuyên” này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.