.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
ĐẠI MINH: BẮT ĐẦU THÀNH VÌ CẨM Y VỆ

Chương 1107: Chước Dương Lư thị




Sau khi Tống Thiên Ly rời đi, Lâm Mang và Vương Cổ đứng trong sân tròchuyện xã giao đôi câu, rồi sau đó mỗi người về phòng riêng của mình.Đây là địa bàn của Ngũ Hành Cung, cho dù bọn họ có là Chí Tôn cũng khôngđược tùy tiện xông vào, nói không chừng còn gây ra hiểu lầm không đáng cónữa.Tin đồn Lâm Mang đến Thương Vân Sơn nhanh chóng lan truyền ra.Trong biệt viện của Thiên Hùng Bang.Một người đàn ông có vẻ ngoài u ám đang nhíu mày lắng nghe đệ tử của mìnhbáo lại.Người này chính là bang chủ của Thiên Hùng Bang, Vạn Trường Không.“Không ngờ tên này cũng đến”.Vạn Trường Không phất tay ra hiệu cho đệ tử của Thiên Hùng Bang kia rời đi.Sau khi đệ tử này rời đi, người đàn ông ngồi đối diện với hắn ta nhíu mày nói:“Lâm Mang này tham gia diễn võ lần này, có phải cũng vì muốn tranh giành cơduyên ngộ đạo ở Đoạn Long Nhai không?”“Nếu như vậy thì, kế hoạch của chúng ta…”“Không cần để ý đến hắn!”Vạn Trường Không cười lạnh nói: “Diễn võ của Bát Phái trước đây, Ung ChâuThành của bọn hắn có cơ hội tham gia đâu”.“Hắn muốn chen ngang vào, thì chẳng có dễ dàng thế đâu!”Hắn ta cũng có nghe nói chuyện Lâm Mang chiêu mộ khách khanh ở Ung Châu.Gần đây có không ít người ở Thanh Châu đến đó, khiến cho thanh thế của hắnta càng thêm rầm rộ.Chuyện này đã đắc tội không ít môn phái giang hồ.Vạn Trường Không nói giọng trầm thấp: “Hàn huynh, ngươi cứ yên tâm, thứ gìVạn mỗ đã hứa với ngươi, nhất định sẽ đưa cho ngươi”.“Chuyện này Vạn mỗ đã hứa với ngươi rồi, tuyệt đối sẽ không nuốt lời”.“Ha ha!”“Vậy thì ta phải cảm ơn Vạn huynh rồi”.Sau khi nghe xong, người đàn ông ngồi đối diện với Vạn Trường Không lập tứcchắp tay cười nói.Vạn Trường Không khẽ gật đầu, trong ánh mắt thoáng lóe lên vẻ u ám.…Chưa bao lâu sau khi Lâm Mang và Vương Cổ tới biệt viện thì nhận được mộtthiệp mời ngoài dự kiến.Nhìn thiệp mời trong tay, Lâm Mang hơi kinh ngạc.Vương Cổ bên cạnh tỏ ra kỳ quái, cười nói: "Đám đàn bà ở Vạn Hoa PhiêuHương Lâu thế mà lại mời ngươi à?"Ngoài ý muốn!Thật quá bất ngờ.Nhưng Vương Cổ trong lòng cũng dâng lên chút cảm giác nguy cơ.Rõ ràng, Vạn Hoa Phiêu Hương Lâu cũng muốn lôi kéo Lâm Mang, vị Chí Tônmới này.Lâm Mang lật qua lật lại tấm thiệp mời trong tay, lắc đầu, nhìn đệ tử Ngũ HànhCung tới, nói: "Làm phiền báo với người của Vạn Hoa Phiêu Hương Lâu, nóirằng ta đang bế quan, không tiện lắm".Bất kể Vạn Hoa Phiêu Hương Lâu này có mưu đồ gì thì bản thân hắn cũngchẳng có mấy giao thiệp với họ, cũng chẳng muốn dây dưa vào quá nhiều.Đệ tử Ngũ Hành Cung quay người đáp ứng rồi xoay người rời đi.Vương Cổ cười nói: "Ngươi không đi gặp sao?""Dù sao họ cũng đưa thiệp mời tới, không đi chẳng phải là làm mất mặt họ sao".Lâm Mang không để ý lắm, nói: "Ai nói đưa thiệp mời là người ta phải nhận?""Nếu vì chuyện này mà họ mang lòng hận thù thì Vạn Hoa Phiêu Hương Lâunày cũng chẳng là gì".Vương Cổ hơi sửng sốt, nói như thế cũng đúng, nhưng thiệp mời mà Vạn HoaPhiêu Hương Lâu đưa ra, ai mà thực sự từ chối được chứ?Thấy Lâm Mang đã bước vào phòng, Vương Cổ lắc đầu cười, chống tay đi vềphòng của mình.…Hôm sau,Ngày diễn võ đã tới.Lâm Mang và Vương Cổ đi ra khỏi biệt viện, lúc tới diễn võ trường thì trongsân đã chật kín người.Mặc dù lần diễn võ này chỉ là so tài giữa các môn phái hàng đầu Tam Châunhưng số đệ tử tới không ít, cũng có nghĩa là các Chí Tôn muốn dẫn họ tới đểmở rộng tầm mắt.Ngay cả Vương Cổ lần này cũng đưa hơn hai mươi đệ tử họ Vương tới.Là đơn vị tổ chức nên số đệ tử mà Ngũ Hành Cung đưa tới còn đông đảo hơn.Trên sân lúc này, ngoài một số trưởng lão thì còn nhiều võ giả cực trẻ tuổi, thựclực cũng cực kỳ mạnh mẽ.Có một số người thậm chí còn sở hữu thực lực Thông Thiên Tứ Cảnh, hẳn lànhững người nằm trong Thiên Bảng.Vừa tới nơi, Lâm Mang đã cảm nhận được một luồng hơi thở trận pháp mạnhmẽ.Cả đỉnh núi dường như đều nằm trong một trận pháp cực kỳ rộng lớn.Trên đài cao xa xa, một lão giả mặc bộ đồ hoàng bào đang ngồi nghiêm trang.Lão giả kia trông không cao lắm, tướng mạo ôn hòa, cho người ta cảm giácnhân từ nhưng trong mắt lại ẩn chứa thần thái khiến bất cứ ai đối diện cũng thấyuy nghiêm.Vương Cổ khẽ truyền âm: "Đó chính là cung chủ Thổ Hành Cung của NgũHành Cung, tên là Ngụy Vinh Sinh"."Ngụy tiền bối trong giới võ lâm rất có tiếng tăm, đức cao vọng trọng, vẫn luônthích chỉ bảo cho các thế hệ sau trong giới võ lâm".Vừa dứt lời thì lại có một nhóm người từ xa đi tới, người đi đầu là một nam tửtrung niên mặc trường bào màu lam.Thấy người tới, Vương Cổ chắp tay cười nói: "Lư Huynh, lâu rồi không gặp"."Vương tộc trưởng!"Lư Nguyên Trạm cười đáp, quay sang nhìn Lâm Mang, chắp tay nói: "Vị nàyhẳn là Lâm thành chủ nhỉ?""Đã nghe danh từ lâu!"Từ lúc Vương Cổ mở lời, Lâm Mang đã biết người tới là ai rồi.Đan Châu, Chước Dương Lư thị!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.