.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
ĐẠI MINH: BẮT ĐẦU THÀNH VÌ CẨM Y VỆ

Chương 1151: Các ngươi xứng sao




Những cảm ngộ về Thông Thiên Cảnh, cho dù rất phi thường đi chăng nữa thìđối với bọn họ cũng chẳng có tác dụng gì, bọn họ cũng chẳng thể phí phạm cảmột thân tu vi võ học để tu luyện lại.Nhưng những người cảnh giới Thông Thiên Cảnh đến đây thì khi nghe thấy thếnày, hai mắt lập tức sáng lên, có chút nóng lòng.Thậm chí cảm giác của họ với Lâm Mang cũng tốt lên nhiều.Mỗi lần đại hội giảng đạo được tổ chức đều là nói về những thứ liên quan đếncảnh giới Chí Tôn, cho dù có thể lĩnh ngộ được chút ít cũng vô dụng.Huống hồ họ căn bản là nghe không hiểu, nhưng khi người khác hỏi thì cứ phảigiả vờ tỏ ra là mình rất hiểu biết.Mất nhiều tiền để vào đại hội giảng đạo này, cuối cùng chẳng thu hoạch đượcgì, dù có ấm ức cũng không thể nói ra ngoài được, còn phải tỏ ra biết ơn.Ngay lúc này, một vị Chí Tôn mặc áo choàng đen ngồi ở phía dưới bên trái từ từđặt tách trà xuống, bình thản nói: "Lâm thành chủ, giang hồ đều gọi ngươi là'Huyết Hà Đao Tôn', hay là ngươi kể về đao đạo của ngươi đi?""Cái Thông Thiên Cảnh này với chúng ta thì chẳng có ích gì cả, sao ngươi lạiphải giấu diếm làm gì?"Người mở lời là Chí Tôn của Trường Xuân Cốc Trung Vực, Tề Hoàn, năm nàocũng có mặt trong đại hội giảng đạo.Trường Xuân Cốc vốn thân giao với Nam Nguyên Thành, nay Hoàng GiámĐình đã mở lời, Tề Hoàn đương nhiên là muốn xuôi theo.Mọi người mới bỗng nhớ ra, lúc trước khi ở bên ngoài đình viện, tên này từngthi triển một thức Thần Thông đao đạo.Uy lực của thức Thần Thông đó, đến bây giờ họ vẫn còn kiêng dè sâu sắc.Trong số mọi người có mặt, có lẽ chỉ có Vô Phong Kiếm Tôn Dương Minh làngộ ra được Thần Thông.Tề Hoàn nheo mắt nhìn chằm chằm Lâm Mang, giọng đầy ẩn ý: "Lâm thànhchủ nổi danh thiên hạ nhờ đao đạo, về sự lĩnh ngộ với đao đạo, trong số nhữngngười có mặt, ai có thể hơn được Lâm thành chủ chứ”.Trong mắt Tề Hoàn thoáng qua một tia cười.Đối với Thần Thông pháp, ai mà chẳng động lòng chứ.Có người lập tức xuôi theo, cười nói: "Lâm thành chủ, đại hội giảng đạo vốn làđể giao lưu võ đạo, trong đại hội này, mọi người vốn không kiêng nể gì cả, có gìthì nói nấy thôi, thành chủ chẳng cần kiêng dè gì”."Đúng vậy, Lâm thành chủ, ngày hôm nay có Hoàng tiền bối ở đây, với cảnhgiới võ học của Hoàng tiền bối, biết đâu có thể giúp cho đao đạo của thành chủtiến bộ thêm một bước”.Tuy trong số họ không có mấy người luyện đao, nhưng thông qua đó mà họchỏi, huống hồ Thần Thông pháp cũng không nhất thiết phải hoàn toàn cần đếnđao pháp.Nhìn người khác thi triển Thần Thông, họ chắc chắn sẽ không nhìn ra được cáigì, nhưng nếu có người nói ra, hiệu quả đương nhiên sẽ khác.Thật sự để Hoàng Giám Đình giảng về Thần Thông đạo, họ không dám, vì bảnthân Thần Thông của Hoàng Giám Đình là dựa trên cảnh giới Võ Tiên của hắnta, không áp dụng được với họ.Với Lâm Mang, họ không có nhiều kiêng dè như vậy.Dương Minh ngồi ngay ngắn một bên liếc nhìn mọi người, khinh thường hiện rõtrong mắt.Một lũ tiểu nhân trong giang hồ!Hắn ta vẫn luôn khinh thường nhất những thủ đoạn hèn hạ này.Không khác gì là ỷ vào có một vị Võ Tiên ở đây, thêm vào đó là đông người thếmạnh, lại mượn danh nghĩa đại nghĩa hòng ép Lâm Mang ngoan ngoãn nghetheo.Dương Minh lạnh lùng hừ một tiếng, nhàn nhạt nói: "Giả dối!"Giọng hắn ta không lớn lắm, nhưng lại rõ ràng lọt vào tai của mọi người.Sắc mặt mọi người không được tốt đẹp cho.Nhưng Vô Phong Kiếm Tôn Dương Minh đã thành danh từ lâu, trong lòng họrất kiêng dè hắn ta.Hoàng Giám Đình ngồi ngay ngắn trên đài cao, mắt nhắm hờ, dường như khôngbiết gì về chuyện bên dưới.Nghe những lời của mọi người xung quanh, Lâm Mang đột nhiên cười khẽ.Tiếng cười nhẹ ấy làm phá vỡ náo nhiệt, khiến cho hiện trường bỗng chốc tĩnhlặng.Lâm Mang cầm tách trà trên bàn nhấp một ngụm nhỏ, thong thả nói: "Thú cũngcó nhân tính, hình thù khác nhau nên bị cách biệt
Người có tâm thú, mấy ai thậtlòng nhận ra
Người xưa hình dáng giống thú, đều có đức thánh lớn
Người đờinay biểu hiện giống người, tâm thú thì làm sao mà biết được”.Những người có mặt không ai là kẻ ngu xuẩn, đương nhiên hiểu được ý chếgiễu trong bài thơ này.Tề Hoàn cau mày nói: "Lâm thành chủ, lời này của ngươi có phải là hơi quá rồikhông?”"Đại hội giảng đạo, vốn là để giao lưu với nhau, mọi người đều có chỗ trìnhbày, ngươi lại nói ra lời này”."Nếu ngươi không muốn, có thể nói thẳng, chúng ta cũng không ép buộc”.Lâm Mang cười không cười nói: "Bản tôn chỉ là ngâm một bài thơ, từ lúc nàomà nói ngươi rồi?”Tề Hoàn mặt mũi tối sầm, ngón tay cầm cốc rượu khẽ dùng sức, để lại trên đómấy vết hằn sâu hoắm.Lâm Mang thuận tay đặt tách trà xuống, nhìn mọi người, cười nhạt nói: "Muốnnghe đao đạo của ta…”"Các ngươi xứng sao?”Một tiếng quát như sấm sét vạn quân, vang vọng khắp nơi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.