Thái độ này trông giống hệt một người đi xin lỗi sao.Miệng thì nói hay nhưng không hề tỏ ra làm ình nhận sai, cũng không hề có bấtkỳ sự thể hiện thực tế nào.Lâm Mang mỉm cười nhàn nhạt: "Nếu vậy, ta xin nhận lời".Hắn rất rõ ràng, vì lão già này muốn giữ hắn lại, chắc chắn sẽ không để hắn dễdàng rời đi.Bất kể hắn nói gì, lão giả này cũng sẽ luôn có lý lẽ, nếu hắn nhất quyết rời đi, cólẽ trong giang hồ sẽ sớm xuất hiện hàng loạt lời đồn thổi không hay về hắn.Bây giờ bao con mắt đang dõi theo, Hoàng Giám Đình cho dù có tâm tư gì cũngsẽ có vài phần kiêng dè, một khi hắn trở nên cô độc, ngược lại sẽ tạo cơ hội chohắn.Nghe Lâm Mang đồng ý, nét mặt Hoàng Giám Đình thoáng chốc biến sắc.Có chút bất ngờ trong vẻ mặt!Hắn vốn nghĩ rằng Lâm Mang sẽ từ chối, nhưng không ngờ rằng người này lạiđồng ý.Nhưng cũng tốt, như vậy lại giúp hắn đỡ tốn công nói nhiều miệng lưỡi.Hoàng Giám Đình mỉm cười rồi quay người rời đi.Theo sau Hoàng Giám Đình rời đi, một loạt các Chí Tôn cũng lần lượt rời khỏi.Lúc này, Vô Phong Kiếm Tôn Dương Minh ngồi trong góc đột nhiên bước tới,chắp tay nói: "Cây đao của ngươi rất tốt"."Có cơ hội, chúng ta hãy so tài một trận!"Khuôn mặt của Dương Minh rất cương trực, ấn tượng đầu tiên mà mọi ngườidành cho hắn là một người luôn cứng nhắc và nghiêm nghị.Nhưng đôi mắt của hắn lại vô cùng có thần, dường như ẩn chứa một tia sắc bén.Lâm Mang mỉm cười gật đầu: "Được!"Ngay từ khi nhìn thấy người này, hắn đã biết rằng đây là một người si mê kiếmđạo, hơn nữa còn có chút cố chấp nữa là đằng khác.Dương Minh gật đầu, bước đi, nhưng một luồng truyền âm lại rơi vào tai LâmMang."Lâm thành chủ, ngươi vẫn nên mau chóng rời đi thì hơn"."Không thể ở lại đây lâu được, Hoàng Gia Võ Tiên này không đơn giản nhưngươi nghĩ".Nhìn theo bóng lưng khi rời đi của Dương Minh, đôi mắt Lâm Mang lóe lênmột tia khác thường.Tại ở phía sân sau của Hoàng Gia,Trong căn phòng bằng đá yên tĩnh không người, thi thoảng vang lên tiếng hođứt quãng.“Ừng ực.....
Ừng ực......”Trong phòng đá, trong một cái hồ có đường kính mười mét, máu đỏ tươi lan tỏa,vô số bọt khí nhỏ từ từ nổi lên.Ở một góc phòng đá, một lão giả ngồi xếp bằng, toàn thân bất lực ngồi bệt dướiđất, sắc mặt tái nhợt, toàn thân tràn đầy hơi thở mục nát.Bên cạnh hắn, có nhiều xác chết khô héo, không còn hơi thở.Lúc này đếm sơ cũng thấy có đến hơn mười xác chết."Kẽo kẹt..."Cánh cửa lớn của phòng đá từ từ mở ra, Hoàng Tông Trạch bước vào.Hoàng Tông Trạch bước tới trước hồ máu, chắp tay nói: "Thưa lão tổ, mọi thứđã được sắp xếp ổn thỏa."Ánh mắt Hoàng Tông Trạch đảo lên, nhìn về phía Hoàng Giám Đình với vẻ lolắng."Lão tổ, người không sao chứ?""Không sao
Hoàng Giám Đình phất tay."Khụ..."Đôi mắt u ám của Hoàng Giám Đình khẽ đảo qua đảo lại, một tay chống xuốngđất, từ từ đứng dậy.Thân hình hắn khẽ run lên, tạo cho người ta cảm giác yếu ớt vô cùng, dườngnhư có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.Vẻ ngoài này trái ngược hẳn với vẻ mạnh mẽ trước đó.Hoàng Giám Đình trầm giọng nói: "Thân thể này sắp đến giới hạn rồi.""Ban đầu không động thủ còn có thể chống đỡ thêm một thời gian, đánh mộttrận hôm nay lại khiến cho hơi thở chết tiệt ẩn núp cũng bị lộ ra ngoài."Hoàng Tông Trạch sắc mặt hơi đổi, kinh ngạc nói: "Lão tổ, có phải là do LâmMang không?""Ừ
Hoàng Giám Đình khẽ gật đầu, giơ tay lên, nhìn chằm chằm vào một vếtthương trên tay, cười nhạt nói: "Thần Thông của hắn rất mạnh, thậm chí đến cảta cũng hơi bất ngờ."Đồng tử của Hoàng Tông Trạch co lại.Lão tổ..
bị thương rồi!?"Điều này..."Hoàng Giám Đình liếc nhìn Hoàng Tông Trạch, vẻ mặt tươi cười: "Hắn càngmạnh thì thể hiện thân thể của hắn càng tốt.""Ta rất thích thân thể của hắn, ta có linh cảm rằng thân thể đó nhất định có thểhoàn toàn phù hợp với nguyên thần của ta."Nói xong, trong mắt Hoàng Giám Đình đột nhiên lóe lên một tia tàn nhẫn.Kẻ thù năm xưa, hắn ta sẽ sớm có thể báo thù được, cũng không còn phải sốngthoi thóp như thế này nữa.Vẻ ngoài này, ngay cả bản thân hắn ta cũng ghét cay ghét đắng.Giống như phương pháp Niết Bàn mà hắn ta kể lại, Hoàng Giám Đình chủ yếutu luyện nguyên thần.Thể xác không biến đổi hoàn toàn, dẫn đến yếu hơn người khác, về sau khuyếtđiểm ngày càng lớn.Cái gọi là đại hội giảng đạo, thực chất chỉ là một âm mưu của Hoàng GiámĐình.Mục đích thực sự của hắn ta là để lựa chọn những người xuất sắc trong hộinghị, sau đó chọn ra một cái xác thích hợp, cướp đoạt thể xác của hắn ta, dùngphương pháp huyết tế để duy trì mạng sống của bản thân.Bởi vì hắn ta tổ chức đại hội giảng đạo này, danh nghĩa là giảng đạo, cho nên dùcó người mất tích cũng không ai nghi ngờ hắn ta.Trên giang hồ hàng ngày đều có người chết, có vài người mất tích thì cũngchẳng có mấy ai để tâm.Thần sắc Hoàng Giám Đình đột nhiên trở nên lạnh lẽo, quát lớn: "Ai!"
