Mặc dù từ trước đã nghe nói thực lực của Vô Phong Kiếm Tôn rất mạnh, nhưnghọ chưa bao giờ thấy hắn ra tay, cho đến tận bây giờ, họ mới thực sự nhận rarằng, cảnh giới của người này trong kiếm đạo mạnh mẽ đến mức nào.So với hai người này, bọn họ quả thực chẳng khác nào phế vật.Thấy Dương Minh đến giúp, mọi người đã đoán được phần nào sự thật của sựviệc.Rõ ràng, đây chính là một kế điệu hổ ly sơn.Chỉ là từng bước từng bước đều rất khéo léo, mà điểm mấu chốt thực sự nằm ởchỗ, rõ ràng hai người này không quen biết nhau, vậy họ dựa vào đâu để tintưởng đối phương?Từ khi Lâm Mang bắt đầu tàn sát Trường Xuân Cốc, từng bước dẫn dụ HoàngGiám Đình rời khỏi Nam Nguyên Thành, còn đúng lúc ấy thì Dương Minhtrong thành có thể tùy ý hành sự.Nhưng tình trạng hiện tại của Dương Minh không được tốt lắm, sắc mặt có chúttái nhợt.Bản thân hắn đã mang thương tích, lại không quản đường xa ngàn dặm đến đây,không tiếc thiêu đốt khí huyết để thi triển một kiếm này, tổn hại rất lớn đến cơthể hắn.Nhưng hắn lại không thích mang ơn người khác.Dương Minh khẽ ho một tiếng, nhìn Lâm Mang, hỏi: “Không sao chứ?”Lâm Mang lắc đầu cười đáp: “Ta không sao, chỉ là ngươi có vẻ hơi có vấn đềđấy”.Việc Dương Minh tới đây hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn.Hoàng Giám Đình sắc mặt lạnh lùng, trong mắt tràn đầy sát khí không hề chegiấu.“Tốt!”“Tốt lắm!”Ánh mắt lạnh lẽo của Hoàng Giám Đình dừng lại trên người hai người trongchốc lát, lạnh lùng nói: “Việc lão phu hối hận nhất, chính là ngày đó đã đểngươi trốn thoát”.Không ngờ cả đời lăn lộn chốn giang hồ, cuối cùng lại bị hai tên vãn bối chơicho một vố.Dương Minh cầm kiếm đứng giữa không trung, bình tĩnh nói: “Không ngờ tiềnbối trong giang hồ như ngươi lại làm ra những chuyện bỉ ổi như vậy”.“Hồi đó, bằng hữu của ta, Hứa Thiên Nguyên chẳng phải đã chết dưới tay ngươisao?”“Cái gì?”Nghe Dương Minh nói vậy, mọi người đều giật mình.“Hứa Thiên Nguyên?”“Hứa Thiên Nguyên thích rượu?”Đối với cái tên Hứa Thiên Nguyên này, mọi người không lạ, bởi vì hắn là mộtkẻ nghiện rượu nổi tiếng ở Trung Vực.Tất nhiên, hắn cũng là một Chí Tôn thành danh từ lâu, danh tiếng trong gianghồ không nhỏ.Về chuyện của Hoàng Giám Đình, nếu như là Lâm Mang nói ra, thì họ có thể sẽcó mấy phần nghi ngờ, nhưng nếu như là Vô Phong Kiếm Tôn Dương Minh nóira, thì họ rất tin.Ai cũng biết, Vô Phong Kiếm Tôn Dương Minh nổi tiếng là người sẽ không nóidối.Dương Minh lạnh lùng nói: “Bây giờ bí mật của ngươi đã bị công khai, cả NamNguyên Thành đều đã biết chuyện của Hoàng Gia, xem ngươi còn gì để nóinữa”.Hoàng Giám Đình tức giận đến mức mặt mũi đỏ bừng, gầm lên giận dữ: “Têntiểu tử vô tri!”“Lão tử sẽ khiến ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong!”Lâm Mang lạnh lùng nói: “Cần gì phải nói nhảm với hắn, cái lão già này chốngđỡ không được bao lâu đâu”.“Giết hắn đi!”“Hừ!” Hoàng Giám Đình hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua LâmMang và Dương Minh, cười lạnh nói: “Chỉ dựa vào các ngươi, đúng là khôngbiết sống chết”.“Đã các ngươi tự tìm đường chết, thì hôm nay lão tử sẽ thành toàn cho cácngươi!”Huyết trì ở Nam Nguyên Thành bị phá hủy, coi như đã hoàn toàn chặn mấtđường lui của hắn.Với tình trạng hiện tại của hắn, căn bản không thể chiến đấu lâu dài được, nếukéo dài thêm thì người chịu thiệt cuối cùng chính là hắn.Hoàng Giám Đình đưa tay lấy ra từ trong người một viên đan dược đen xì, trongmắt thoáng hiện lên một tia đau đớn, nhưng vẫn nghiến răng nuốt vào.Đây là huyết đan, cần phải dùng khí huyết của trăm vị võ giả Thông Thiên đểluyện chế, lại còn tốn vô số linh dược quý hiếm, vốn dĩ hắn dùng để bảo mệnh,không ngờ lại phải dùng ở chỗ này.“Hôm nay, không ai được phép rời khỏi nơi này!”Ầm!Cùng với một tiếng nổ kinh thiên động địa, trên người Hoàng Giám Đình độtnhiên bùng phát ra một khí thế kinh khủng.Ánh sáng đỏ máu kỳ lạ lóe lên trong đôi mắt của hắn ta.Khí huyết toàn thân cuồn cuộn tựa như những con quỷ dữ tợn, đang gào cườiphấn khích.Khí thế kh*ng b* xông thẳng lên trời, tạo thành đám mây máu ảm đạm, trải dàikhắp thiên địa, gào thét khắp chín tầng mây.Sắc mặt của những người xung quanh đều thay đổi mạnh mẽ, kinh hãi khônnguôi.Cho dù có là Chí Tôn ở đây thì vào lúc này cũng cảm thấy một trận sợ hãi.Kể cả Lâm Mang, lúc này sắc mặt cũng hơi nghiêm trọng.Không hổ là Võ Tiên, đã đến nước này rồi mà thực lực vẫn còn mạnh mẽ nhưthế.Nếu không đưa hắn ta ra khỏi Nam Nguyên Thành, không biết kết quả của trậnchiến ngày hôm nay sẽ ra sao.Huống hồ trong Nam Nguyên Thành có bày đại trận, chỉ cần ra tay trong thànhthì họ rất khó chống cự được.Ngay từ lúc giao thủ với Hoàng Tông Trạch, hắn đã phát hiện ra điều này.Hoàng Giám Đình cười dữ tợn, nụ cười tràn đầy cảm giác tà ác lạnh lẽo, lạnhlùng nói: "Lâm Mang, ngươi phá kế của ta, lão phu nhất định sẽ lột nguyên thầncủa ngươi, luyện thành huyết thi của ta!"