Không lâu sau, trong điện chỉ còn lại Chung Thuật Vũ và Chu Tước Sứ, HuyềnVũ Sứ.Chung Thuật Vũ nhìn hai người, giọng trầm xuống nói: "Bản tọa đã linh cảmthấy Ngũ Phương Vực e rằng không trụ được lâu nữa, nếu muốn sống sót chỉ cóthể xuống hạ giới.""Ngũ Phương Vực vỡ vụn, hạ giới còn lưu giữ rất nhiều bản nguyên thiên địa,thứ này có thể giúp các ngươi bước vào cảnh giới Võ Tiên, khi đó dù có đạikiếp đến, thánh giáo của chúng ta cũng có thể tự bảo vệ mình.""Cho nên trong khoảng thời gian này, các ngươi phải thu thập càng nhiều tàinguyên của Trung Vực càng tốt để phòng ngừa bất trắc."Hắn ta không quan tâm đến sự sinh tử của những người còn lại ở Ngũ PhươngVực, cho dù thực sự sụp đổ cũng sẽ không ảnh hưởng tới hắn ta.Hai người nhìn nhau, thầm chắp tay nói: "Tuân lệnh!"Chung Thuật Vũ khoát tay nói: "Lui xuống đi!"Hai người từ từ đi giật lùi ra khỏi đại điện.Trong đại điện trống trải, Chung Thuật Vũ đột nhiên quay đầu nhìn sang mộtbên, bình tĩnh nói: "Ngươi bảo bản tọa ra ngoài vào lúc này, có phải vội vàngquá rồi không?"Đại điện tĩnh mịch lạ thường."Ha
Chung Thuật Vũ đột nhiên khẽ cười lạnh, lạnh lùng nói: "Không ngờcũng có khi ngươi sợ đấy.""Hy vọng đến lúc đó ngươi giữ lời hứa, nếu không đừng trách ta không nể tình."Chung Thuật Vũ vung tay áo, bóng người cũng dần dần phai nhạt trên bảo tọa.......Nam Vực,Bên trong Từ Hàng Tĩnh Trai.Từ khi lần trước trở về từ Tây Vực, Tịnh Nhất Sư Thái vẫn luôn giữ khuôn mặtlạnh tanh.Số người của Từ Hàng Tĩnh Trai không nhiều, chủ yếu là phụ nữ, danh tiếng ởNam Vực cũng không lớn.những người thực sự hiểu biết về Từ Hàng Tĩnh Trai chỉ là những nhân vật từcảnh giới Chí Tôn trở lên.Trong sân, Tịnh Nhất Sư Thái đang lật xem sách xưa trong tay, nhưng tronglòng lại không thể bình tĩnh được trong một thời gian dài.Mấy tháng nay, việc cô ấy luôn nhớ thương là những chuyện ở hạ giới.Mặc dù Lâm Mang đã phủ nhận, nhưng cô rất chắc chắn rằng Lâm Mang tuyệtđối đã nắm được con đường đi xuống hạ giới.Nếu ngày đó Lữ Tín có thể kiên trì, có lẽ lúc này họ đã xuống hạ giới rồi.Những kẻ vô tri với tính cách hung bạo đó biết cái đếch gì!"Ngu ngốc!""Ích kỷ!"Giữ chặt chìa khóa, nếu để người Ngũ Phương Vực biết được, cuối cùng họcũng sẽ bị cướp mất, ngược lại còn giúp người Ngũ Phương Vực chiếm đượclợi thế.Cho dù họ sống ở Ngũ Phương Vực đã lâu, nhưng kẻ ngoài thì vẫn là kẻ ngoài.Những người như họ ở Ngũ Phương Vực chỉ là những kẻ khách qua đường vộivã.Tịnh Nhất Sư Thái ánh mắt lóe lên, tức giận đóng sầm cuốn sách xưa trên bànlại.Ngay lúc này, đột nhiên gió mạnh nổi lên bên ngoài điện, cát bụi bay mù mịt.Trong cát vàng, một bóng người mặc áo choàng đen từ từ hiện lên."Xoẹt!"Thanh trường kiếm treo ở một bên tự động tuốt khỏi vỏ, kiếm khí sắc bén ậpđến."Ầm!"Ngay lập tức, người mới đến bị đấu khí nghiền nát, biến thành một bãi cát vàng.Tịnh Nhất Sư Thái hơi cau mày, chăm chú nhìn vào bãi cát vàng trên mặt đất.Ngay sau đó, cát vàng vỡ vụn từ từ cuộn lên, một lần nữa hình thành nên hìnhbóng một người mặc áo choàng đen.Tịnh Nhất trầm giọng nói: "Các hạ là ai?""Tự tiện xông vào Từ Hàng Tĩnh Trai của ta như thế này, có phải quá l* m*ngrồi không?""Bằng hữu!"Người mặc áo choàng đen cười nhẹ, mỉm cười nhạt nhẽo: "Bằng hữu có thểgiúp sư thái ngươi."Tịnh Nhất Sư Thái hơi nhíu mày, cười lạnh nói: "Giúp ta?""Ta không cần bằng hữu giấu đầu lòi đuôi!"Người mặc áo choàng đen dường như đã dự đoán từ trước, nhàn nhạt nói: "Nếunhư ta có thể giúp Sư thái xuống hạ giới thì sao?"Đồng tử của Tịnh Nhất co lại đột ngột sau đó nhanh chóng bình tĩnh trở lại,nhàn nhạt nói: "Ngươi là tên ở Tây Vực hôm đó phải không?"Người mặc áo choàng đen không trả lời, bình tĩnh nói: "Sư thái không cần phảiđoán thân phận của ta nữa, chỉ cần Sư thái biết rằng ta có cách giúp Sư thái rờikhỏi nơi này là được."Những lời nói của người mặc áo choàng đen rất tự tin.Tịnh Nhất cười lạnh nói: "Rời đi?""Nếu ngươi thực sự có cách, tại sao phải tìm ta?""Nếu ngươi muốn mượn đao giết người, thì ngươi đã chọn nhầm người rồi."Cô ta tuy bất mãn với Lâm Mang nhưng cũng không đến nỗi"Sư thái nghĩ thế thì oan cho tại hạ rồi
Người áo đen cười nhẹ đáp: "Khôngcần sư thái phải làm gì đâu, chỉ cần lúc đó sư thái có khả năng chặn đám ĐạoMôn là được, kéo dài thời gian một hai là được rồi.”Tịnh Nhất Sư Thái ánh mắt trở nên nghiêm nghị, lạnh lùng nói: "Chẳng lẽ muốnđối đầu với Lâm Mang sao?""Chỉ dựa vào các ngươi sao?"Tịnh Nhất đánh giá người áo đen từ trên xuống dưới, không phải cô coi thườngnhững người này, mà là thực lực của Lâm Mang hiện nay đã vượt qua sự đánhgiá thông thường.Lúc đầu số người phi thăng lên giới này không ít, nhưng không phải ai cũng độtphá được đến cảnh giới Võ Tiên, cũng có một số người đã bỏ mạng trong cuộcchiến giang hồ.
