.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
ĐẠI MINH: BẮT ĐẦU THÀNH VÌ CẨM Y VỆ

Chương 27: Điệu hổ ly sơn (1)




Lúc này, bên ngoài tửu lâu.Một bóng người mặc quần áo rách nát chống quải trượng thất tha thất thểu bướcvào.Bóng người ấy khom người làm lộ ra chiếc lưng gù, mặt mũi già nua đầy vếtsẹo rỗ.Ánh mắt của mọi người trong tửu đ**m theo bản năng nhìn tới.Nhưng sau khi trông thấy người mặc quần áo rách nát kia liền thu hồi ánh mắt.Bóng người lưng gù kia liếc nhìn xung quanh rồi lảo đảo đi đến một cái bàn vàngồi xuống.“Tiểu nhị!"Bóng người kêu một tiếng, giọng nói có vẻ hơi khàn, rất nhanh có một tiểu nhịtửu lâu đi qua."Khách quan, ngài ăn gì?""Một vò rượu, một đĩa thịt gà!""Được
Tiểu nhị vẩy vẩy cái khăn lông đặt trên vai, tươi cười xoay mình rời đi.Lâm Mang cầm chén trà, ánh mắt thâm thúy quan sát bóng người lưng gù kia.Thời gian lặng lẽ trôi qua.Tửu lâu ban đầu yên tĩnh thì bây giờ đã ồn ào náo nhiệt thêm mấy phần.Rất nhiều kẻ giang hồ thấp giọng tán gẫu với nhau, hầu hết câu chuyện đều liênquan với thảm án diệt môn Lâm gia.Đột nhiên, một tiếng hét lớn truyền tới từ trên đường phố ngoài tửu lâu."Lâm Chấn Nam chạy trốn tới ngoài trấn rồi
Mau đuổi theo!""Lâm Chấn Nam đang ở ngoài trấn, đừng để hắn chạy thoát!"Tiếng hét lớn nàygiống như một hòn đà khuấy động ngàn đợt sóng, ảnh hưởngđến tâm thần mọi người.Trên đường phố, vô số người giang hồ chen lấn lao về phía ngoài trấn.Bên trong tửu lâu, đám người lúc trước còn ngồi yên thì hiện tại ngồi không nổinữa, rối rít xông ra khỏi tửu lầu.Vương Đại Thắng vội nói: "Đại nhân..."Lâm Mang giơ tay lên, bình đạm nói: "Yên tâm ngồi đi."Vương Đại Thắng khó hiểu trong lòng, nhưng cũng không dám hỏi nhiều.Qua một hồi lâu, Lâm Mang quay đầu nhìn về bóng người lưng gù, nói sâu xa:"Không biết các hạ là ai, vì sao phải cố ý cải trang lối ăn mặc?"Vương Đại Thắng kinh ngạc nhìn bóng người lưng gù ấy, lão gia hỏa này cóvấn đề?Yên lặng...Lâm Mang đặt tay lên Tú Xuân Đao, lạnh lùng nói: "Mặc dù ngươi ngụy trangrất tốt, nhưng có một thứ ngươi sơ hở, đó chính là động tác ngươi ăn thịt bannãy.""Đó không phải thứ mà một ông lão bình thường nên có!"Động tác của người này khi ăn cơm rõ ràng là thói quen sống trong nhung lụalâu dài.Đám người giang hồ sẽ không để ý nhiều như vậy.Vả lại, ông lão bình thường căn bản sẽ không gọi thịt, trang phục của hắn trôngcũng giống không đủ khả năng gọi thịt để ăn.Nghe vậy ông lão lưng gù đứng dậy, cung kính nói: "Đại nhân con mắt tinhtường, tiểu nhân bội phục."Trên mặt hắn nở một nụ cười, nói: "Tại hạ chỉ là một người giang hồ bìnhthường."Tuy Lâm Mang đang cười nhưng nụ cười ấy lạnh lùng dị thường."Keng!"Bỗng nhiên vang lên âm thanh trường đao rút khỏi vỏ.Lâm Mang rút đao, toàn thân phát ra phong thái bá đạo không ai địch nổi phiđến.Một đao chém ngang!Lưỡi đao sắc bén lóe ra hàn quang lạnh lẽo.Lúc này bóng người lưng gù sắc mặt đại biến, trong mắt lộ vẻ hoảng sợ.Thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, vội dùng quải trượng trong tay ngăn cản.“Bụp!”Quải trượng gãy nát tại chỗ, y phục trước ngực bóng người lưng gù lập tức tantành.Nhưng vào lúc này, bóng người lưng gù bật người dậy sau khi ngã đổ mấy cáibàn ghế.Trong nháy mắt , Cẩm Y Vệ xung quanh đồng thời rút đao.Lâm Mang chĩa thẳng đao, cười lạnh nói: "Ở trước mặt bản quan còn dám nóiláo, ngươi thật to gan!""Nói, ngươi rốt cuộc là ai!"Đôi mắt bóng người lưng gù tràn ngập sợ hãi, trực tiếp xoay người định xông rakhỏi tửu lâu.Nhưng thân ảnh Lâm Mang nhanh hơn, g*** h** ch*n giữa xuất hiện một tầngtơ màu đen, bước tới một bước giống như khinh công dịch chuyển vậy.Thân ảnh hắn mù mịt vô thường.Bát Quái Chưởng!Lúc xuất hưởng biến đổi khó lường, thật giả giao thoa, phối hợp cùng thuầndương nội lực mà Thuần Dương Vô Cực Công luyện ra, uy lực càng thêm vàiphần bá đạo.Một chưởng đấy tưởng chừng đơn giản, nhưng uy lực lại cực lớn.Người nọ thậm chí còn chưa thấy rõ bóng người Lâm Mang, chỉ cảm thấy cómột cổ chưởng lực bá đạo ập thẳng vào mặt, hô hấp trở nên ngưng trệ.Trong lúc gấp gáp, đành phải vỗ một chưởng va chạm lại!"Bành!"Bàn tay bóng người lưng gù đứt lìa, bay ngược ra rồi rơi xuống mặt đất."Phốc!"Vừa phun ra một ngụm máu tươi, Lâm Mang đã rút đao kề vào cổ hắn."Chớ động đậy!"Lâm Mang phân phó: "Xé mặt nạ da người của hắn ra."Vương Đại Thắng thoáng kinh ngạc, nhanh chóng đưa tay sờ về hướng bóngngười lưng gù, kéo một cái thật mạnh trên mặt hắn.Theo mặt nạ da người bị kéo, một gương mặt cực kỳ trẻ tuổi lộ ra trước mắt mọingười.Hiện giờ, trên mặt hắn vẫn sót lại chút cảm xúc kinh hãi.Lâm Mang hờ hững nói: "Nói đi, ta nghĩ ngươi hẳn cũng không muốn đi đại laocủa Cẩm Y Vệ."Hắn hơi dùng sức lên thanh đao đang kề trên cổ, cắt ra một vết máu nông."Khoan!""Ta nói!""Ta là một trong Thanh Thành Tứ Tú, La Nhân Kiệt.""Thanh Thành Tứ Thú
Lâm Mang hơi kinh ngạc."Là Thanh Thành Tứ Tú..
La Nhân Kiệt thấp giọng nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.