Lâm Mang giơ tay ngắt lời: "Nhan Chưởng Kỳ Sử, lời khen không cần nóinữa."Nhan Viên gật đầu nhẹ, lấy lại vẻ điềm tĩnh, trầm giọng nói: "Tình hình củaMinh Giáo, Lâm đại nhân chắc cũng rõ, vì vậy, chúng ta muốn đặt cược vào đạinhân.""Ồ
Lâm Mang lộ vẻ hứng thú, tò mò hỏi: "Cược kiểu gì?"Nhan Viên lấy ra một cái hộp gấm từ trong ngực, trang trọng nói: "Đây là mónquà đầu tiên Minh Giáo dành tặng Lâm đại nhân."Nói xong, liền ném cái hộp về phía Lâm Mang."Xìu~"Lâm Mang đưa tay đón lấy, mở ra liếc nhìn, sắc mặt lập tức kinh ngạc.Nhan Viên mỉm cười ý vị sâu xa: "Không biết Lâm đại nhân có hài lòng vớimón quà này không.""Chúng ta biết đại nhân tu luyện công pháp chân khí Chí Dương, nên đặc biệtgửi tới vật này.""Đinh, phát hiện công pháp [Thuần Dương Chí Tôn Công], có muốn chi tiêu500 điểm năng lượng để tu luyện hay không?"Ánh mắt Lâm Mang lóe lên kinh ngạc.Nếu hắn nhớ không nhầm thì, công pháp này xuất xứ từ Tiêu Diêu Phái, BátHoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công của Thiên Sơn Đồng Mỗ cũng pháttriển từ công pháp này.Loại công pháp nội công như thế này, ngay cả bí khố (khi bí mật) của Cẩm YVệ cũng khó có được.Cho dù có, cũng không phải ai cũng có thể đổi lấy.Chỉ là..
Minh Giáo lấy được từ đâu?"Tu luyện!"Lâm Mang im lặng đặt hộp gấm xuống, nhìn Nhan Viên, lắc đầu: "NhanChưởng Kỳ Sử, món quà này quá quý giá, Lâm mỗ e không thể nhận."Nhan Viên sững sờ, có vẻ không ngờ đến Lâm Mang sẽ từ chối.Nhưng hắn nhanh chóng thu hồi biểu cảm trên mặt, trang trọng nói: "Lâm đạinhân không cần vội từ chối, đại nhân hoàn toàn có thể yên tâm, Minh Giáo sẽkhông để đại nhân làm bất cứ chuyện mạo hiểm nào, cho dù có một ngày, MinhGiáo gặp tai họa, cũng nhất định sẽ không liên lụy đến đại nhân."Lâm Mang im lặng không nói.Món quà này không dễ nhận như vậy đâu.Nhan Viên nhân lúc nóng bỏng, tiếp tục: "Lâm đại nhân, tiếp theo là món quàthứ hai!"Nói rồi lại lấy ra một cuộn giấy có kích thước bằng lòng bàn tay từ trong ngực."Lâm đại nhân, đây là bản đồ một chi nhánh của Bạch Liên Giáo, bên trong ghirõ lực lượng và nhân sự của chúng, ta nghĩ tiêu diệt một chi nhánh Bạch LiênGiáo, công trạng này đã đủ để đại nhân thăng chức."Lâm Mang nhìn tấm bản đồ, trong lòng thở dài.Thật là món quà nặng ký!So với các môn phái khác, triều đình kiên quyết truy quét Bạch Liên Giáo, cuốicùng bọn họ có tiền sử làm phản.Tất nhiên, Minh Giáo cũng chẳng tốt lành gì, chỉ có thể nói người nửa cân kẻtám lượng.Tư tưởng tôn giáo của họ, tự nhiên đối lập với triều đình.Nếu có thể tiêu diệt được một chi nhánh của Bạch Liên Giáo, chắc chắn sẽ làmột công trạng rất lớn.Nhan Viên nhẹ nhàng vỗ tay, từ trong rừng bước ra một người cầm Thổ HànhKỳ.Trong tay hắn ta ôm một thanh đao dài, vỏ đao được làm bằng hàn thiết, cách xavài mét nhưng vẫn cảm nhận được hơi lạnh tỏa ra từ lưỡi đao.Nhan Viên giải thích: "Thanh đao này do đại sư lỗi lạc rèn, hình dáng bên ngoàibắt chước Tú Xuân Đao
Đây cũng là món quà thứ ba tặng cho Lâm đại nhân!"Nhìn thanh đao toát ra hơi lạnh (hàn khí) kinh người, ánh mắt Lâm Mang lộ vẻhứng thú
Thanh Tú Xuân Đao của hắn là đao được ban tặng, bản thân nó cũngkhông tầm thường, nhưng so với thanh đao trước mắt thì rõ ràng kém xa.Ba món quà, không món nào là tầm thường."Ta không hiểu, các ngươi có quá đề cao ta không
Lâm Mang trầm ngâm nói,"Hơn nữa, ta cũng chưa chắc đã có thể giúp đỡ các ngươi."Nhan Viên lắc đầu: "Ta đã nói rồi, chúng ta đến để kết giao với Lâm đại nhân,và chỉ có hai người trong Minh Giáo biết về việc này."Ánh mắt Lâm Mang chợt trở nên sắc bén, vô thức nhìn về phía sâu trong TrúcLâm.Hai người...Trong toàn bộ Minh Giáo, hiện giờ có thể chỉ huy Ngũ Hành kỳ, chỉ sợ chỉ cóTả Sử thôi chứ?Lâm Mang hít sâu một hơi, cân nhắc nặng nhẹ ở trong lòng.Hợp tác với Minh Giáo, không nghi ngờ gì là việc cực kỳ liều lĩnh
Bản thânhắn là Cẩm Y Vệ, lúc này cần phải đi tới chém chết Nhan Viên mới đúng,nhưng...Lâm Mang cúi đầu chào một cái, nở nụ cười: "Cảm ơn Nhan Kỳ Sử về món quàquý giá này nhé."Nhan Viên thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.Lâm Mang cầm lấy bản đồ và thanh đao dài, quay người rời đi.Một lúc lâu sau, từ trong rừng bước ra một bóng người mặc áo trắng, Nhan Viênđi đến bên cạnh hắn rồi cung kính nói: "Giáo chủ."Nhan Viên do dự nói: "Giáo chủ, ta không hiểu, tại sao ngài lại coi trọng hắn tanhư vậy?""Thời gian gần đây ta đã xem thông tin về hắn ta, nếu lần này vào kinh hắn takhông chết, về sau chắc chắn sẽ gây sóng gió
Từ Hậu Thiên Cảnh, trong thờigian ngắn đã tiến đến Chân Khí Cảnh, đủ thấy tài năng phi thường của hắn ta.""Huống hồ những thứ này giữ lại cũng chẳng có ích gì, nếu như ngày nào MinhGiáo thật sự sụp đổ, há chẳng phải những thứ này sẽ rơi vào tay kẻ địch sao
Cóthể kết mối nhân duyên tốt với hắn ta, cho dù sau này Minh Giáo có sụp đổ,cũng có thể để lại một chút tàn lửa.""Đi thôi, chúng ta nên quay lại rồi."
