Ầm!Cánh cửa lớn dày cộm trong nháy mắt vỡ tan tành thành từng mảnh.Trong bóng tối, từng mũi tên nỏ từ trên không trung rơi xuống, tiếng k** r*nvang lên không dứt.Trong toàn bộ trại trang viên, mọi người kinh hoàng k** r*n, máu chảy thànhsông.Ầm ầm!Mặt đất rung chuyển nhẹ, trước cánh cửa lớn bị phá ra, một đám Cẩm Y Vệcưỡi ngựa xông vào, vung đao chém giết các samurai Đông Doanh đang bỏtrốn.Viptruyenfull.com - Truyện Dịch Hay Giá Rẻ Chương Mới Nhất.Trong trại trang viên, lửa bùng lên bốn phía!Khói đen ngút trời bốc lên.Không bao lâu sau, loạn lạc cũng đã hoàn toàn được dẹp yên.Trong sân, một đám người bị Cẩm Y Vệ giải đến, quỳ rạp trên mặt đất.Đường Kỳ một tay đỡ đao Tú Xuân đi tới, lạnh lùng nói: "Không để lại một ai!"Vừa dứt lời, tiếng xé rách da thịt vang lên cùng lúc.Rầm!Rầm!Từng cái đầu lăn xuống đất, máu tươi bắn tung tóe.Sau khi giải quyết xong chuyện trong trang viên, hơn trăm vị Cẩm Y Vệ cưỡingựa xông ra khỏi trang viên.Dưới màn đêm, Lâm Mang đang cưỡi Tỳ Hưu, lặng lẽ nhìn về phía xa xa, nhìntrang viên đang cháy hừng hực trong ngọn lửa.Không lâu sau, Đường Kỳ thống lĩnh đại quân cưỡi ngựa phi tới, chắp tay nói:"Hầu Gia , đã tiêu diệt toàn bộ."Lâm Mang gật đầu nhẹ, hỏi: "Những người khác có tin tức gì truyền tớikhông?"Đường Kỳ cung tay nói: "Các vị Thiên Hộ đều đã nhận được tin, mấy ngày nữasẽ về đội."Lâm Mang vỗ vỗ Tỳ Hưu, cười nhẹ nói: "Đi thôi!""Đổi nơi khác!"Chỉ sau ba ngày, rất nhanh lại có tin tức truyền ra, ba vị đại danh bị giết, toàn bộsamurai trong lãnh địa bị tàn sát sạch.Những tin tức liên tiếp không ngừng truyền đến khiến cho các vị danh ở khắpnơi tại toàn bộ Đông Doanh vô cùng tức giận.Ban đầu bọn họ còn chỉ vì sợ thế lực của Phong Thần Tú Cát, nhưng bây giờcác vị đại danh đều nhận ra, nếu bọn họ không liên kết lại, thì e rằng sẽ bị tiêudiệt từng người.Bên ngoài thành Đại Phản,Nơi đây là một trong ba thành danh tiếng nhất của Đông Doanh, hơn nữa lại cònlà nơi do chính Phong Thần Tú Cát xây dựng, địa vị vô cùng quan trọng.Trong toàn bộ thành, sinh sống hơn chục vạn người, đây là điều mà rất ít thấytrên toàn bộ Đông Doanh.Bầu trời mây đen kéo đến âm u, mưa lớn liên miên.Nước mưa văng xuống mặt đất, làm bắn tung tóe vô số bùn đất.Xa xa trên đường chân trời, dòng lũ đen kịt từ từ kéo đến.Một lá cờ Phi Ngư và một lá cờ có chữ Lâm bay phấp phới trên không trung.Trong khoảnh khắc đó, tựa như có cảm giác mây đen kéo thành thành phố.Một sát khí nồng nặc ập đến!Lúc này, trên tường thành Đại Phản, đứng đầy những bóng người, trong đó rõràng có ba vị Đại Tông Sư lớn dưới trướng của Phong Thần Tú Cát.Liễu Sinh Nhất Kiếm nhìn về phía xa xa, trầm giọng nói: "Đó chính là đại quâncủa Đại Minh sao?""Không biết nhân vật đứng trên vị Đại Tông Sư đó là ai."Cạnh bên, Môn Chủ Y Hạ Phái cười lạnh nói: "Ngươi sợ rồi sao?""Sợ?"Liễu Sinh Nhất Kiếm không hề tức giận, mà là lắc đầu nói: "Chỉ là có một cảmgiác u ám nói không nên lời.""Chúng ta có thực sự có thể đánh bại hắn ta không?""Vạn nhất mà bại trận thì sao?"Trước đây, hắn ta chưa từng nghĩ đến vấn đề này.Hắn ta đã từng chiến đấu với Đại Tông Sư khi còn ở cảnh giới Tông Sư, tuykhông thể giành chiến thắng, nhưng cũng không bị thua.Ban đầu, hắn ta cho rằng dựa vào ba người bọn họ, hàng chục vị Tông Sư, lạicòn có quân đội hàng vạn, thì cho dù là nhân vật đứng bên trên Đại Tông Sưcũng chưa chắc không thể đánh bại.Nhưng khi nhìn thấy đội quân này, hắn ta bỗng sinh ra một chút lo lắng.Đội quân này mang lại cho hắn ta cảm giác, giống như một thanh đao sắp sửađược rút ra khỏi bao.Dường như trong khoảnh khắc rút ra khỏi bao, sẽ chém vỡ cả thiên địa này……Nhìn về phía tòa thành ở xa xa, Lâm Mang cười nhẹ nói: "Thành này cũng ổn.""Cờ!"Đường Kỳ ở bên cạnh thúc ngựa lên phía trước, đưa tới một lá cờ lớn có thêuchữ "Minh".Lâm Mang đưa tay nhận lấy, cười khẩy.Ngay sau đó, Lâm Mang tung tay ném lá cờ trong tay đi.Lúc đầu tốc độ không nhanh, nhưng một lát sau, thiên địa như vang lên mộttiếng nổ kinh hoàng."Rầm!"Sấm chuyển mây vần!Chín tầng mây gầm rú!Trong đám mây đen kịt, tia chớp nhanh chóng vụt qua.Chiếc cờ xé toạc bầu trời lao vút lên không trung, tỏa ra uy thế vô cùng mạnhmẽ.Ba người đứng trên tường thành không khỏi giật mình, sắc mặt đầy vẻ kinhngạc."Coi chừng!"Liễu Sanh Nhất Kiếm gầm lên.Gần như ngay khi lời nói của hắn vừa dứt, lá cờ trên bầu trời đã mang theo thếmạnh mẽ của núi Thái Sơn từ hư không hạ xuống.Xung quanh lá cờ như có một luồng khí lưu đáng sợ cuộn xoáy, cuốn lên uy thếmênh mông.Đao khí vô biên hoành hành ngang dọc.Trong nháy mắt, những người ở xung quanh nơi lá cờ rơi xuống đã bị xé xác tanthành tro bụi.Liễu Sanh Nhất Kiếm và hai người kia kinh hãi liên tục lùi lại."Ầm!"