Đông Doanh, Bất Tử Sơn.Đây chính là ngọn núi Phú Sĩ nổi tiếng đời sau.Bất quá hiện tại, chung quanh ngọn núi lửa này không có bao nhiêu thành trì,thậm chí rất ít người lui tới.Nhưng trên đỉnh núi lửa lại được xây một cung điện nguy nga tráng lệ.Cung điện này được xây dựng theo phong cách rất cổ, không phải kiểu củaĐông Doanh.Thỉnh thoảng có ánh nắng chiếu xuống, mới có thể thấy toàn bộ diện mạo củacung điện.Cung điện lơ lửng trên miệng núi lửa, xung quanh bao phủ một tầng kết giớitrong suốt.Nếu nhìn từ dưới chân núi, thì rất khó nhìn thấy cung điện này, mắt thườngkhông thể phân biệt được.Lúc này, bên trong cung điện, một người đàn ông mặc áo bào đen, vai u thịt bắpbóp nát mảnh tin trên tay, đôi mắt trũng sâu lộ ra vẻ tàn nhẫn, tiếng thở ra mạnhmẽ như dã thú.Một hồi lâu sau, biểu cảm trên khuôn mặt hắn ta mới dịu đi.Sau đó, đứng dậy khỏi chiếc ghế, bước nhanh về phía sâu trong cung điện.Cánh cửa cung điện nặng nề chậm rãi mở ra, giữa cung điện dựng một khốibăng khổng lồ, cao tới vài trượng.Toàn bộ cung điện tỏa ra làn sương lạnh lẽo, tứ phía trên tường phủ một lớpbăng dày.Rõ ràng là được xây trên đỉnh núi lửa, nhưng bên trong cung điện này lại vôcùng lạnh lẽo.Cánh cửa mở ra, không khí lạnh trong điện va chạm với luồng nhiệt ngoài điện,tạo thành vô số hơi nước trắng.Nhìn xuyên qua khối băng, có thể thấy mơ hồ một bóng người đang bị đóngbăng bên trong.Chỉ là khối băng quá dày, không thể nhìn rõ toàn bộ bóng dáng này.Người đàn ông áo đen đứng bên ngoài điện một lúc rồi mới bước vào bên trong,đi đến trước khối băng."Sư phụ!"Người đàn ông áo đen cung kính hành lễ, nói nhỏ: "Kế hoạch của Phật Môn đãthất bại.""Người trẻ tuổi đến từ Đại Minh kia không những không chết, mà còn xông rakhỏi bí cảnh.""Sức mạnh của hắn ta dường như đã đạt đến một mức độ rất kinh khủng.""Ta không dám lộ diện, sợ hắn ta phát hiện."Người đàn ông áo đen cung kính bái lạy bóng người trong khối băng.Đột nhiên, bóng người trong khối băng dường như mở mắt ra.Làn sương lạnh tràn ngập trong cung điện trong nháy mắt đông lại giữa khôngtrung.Người đàn ông áo đen không hề sợ hãi, ngược lại trên khuôn mặt còn lộ ra vẻmừng rỡ, kinh ngạc nói: "Sư phụ, ngài tỉnh rồi sao?"Một giọng nói trầm đục hơi khàn vang lên trong điện:"Có hơi ngoài dự đoán của ta, không ngờ hắn ta lại có thể sống sót.""Nói như vậy, Từ Khánh Ninh cũng chết sao?"Người đàn ông áo đen cung kính nói: "Cho đến nay vẫn chưa có tin tức về hắnta, e là vậy.""Sư phụ, quyển bí kíp ngài để lại trong điện đã không thấy đâu, đệ tử đoán có lẽđã bị tên đó lấy mất.""Chỉ không biết, bí kíp này có rơi vào tay Vũ An Hầu không."Bóng người trong khối băng im lặng rất lâu.Một hồi lâu sau mới nói: "Bản tọa đã cảm nhận được, bí cảnh đó đã bị phá hủy,dấu ấn trên bí kíp không bị phá hủy, hẳn là chưa từng có.""Tiếc thật.""Nếu người Phật Môn có thể bước ra khỏi bí cảnh, thì chắc chắn sẽ lại dấy lênmột cuộc tranh chấp Phật Đạo.""Sức mạnh của ta hiện giờ vẫn chưa khôi phục, vẫn cần một khoảng thời gian,không tiện ra tay.""Bất quá hiện tại loạn tượng đã xuất hiện, tên này giết người Phật Môn, nhấtđịnh sẽ dẫn dụ cường giả Phật Môn, bọn họ cũng không cam lòng chỉ ở trong bícảnh.""Hiền Chân, ngươi dẫn người đi một chuyến đến Trung Nguyên, nghĩ cách pháhủy đại trận."Người đàn ông áo đen do dự nói: "Sư phụ, nếu ta rời khỏi nơi này...""Không sao!"Bóng người trong khối băng lạnh lùng nói: "Ta sẽ đưa nơi này trở lại bí cảnh.""Đệ tử hiểu rồi!"Người đàn ông áo đen cung kính đáp, rồi quay người đi ra khỏi điện....Kinh thành,Những ngày gần đây, kinh thành càng thêm náo loạn.Trước kia có sự ràng buộc của Cẩm Y Vệ, bất kỳ người giang hồ nào một khivào kinh, cho dù có lời qua tiếng lại cũng không rút đao tương kiến.Cả hai bên đều rất kiềm chế, bởi vì không ai muốn bị Cẩm Y Vệ bắt vào ChiếuNgục.Nhưng trong nửa tháng gần đây, kinh thành lại thường xuyên xảy ra tranh chấpvà giang hồ đánh nhau.Càng có nhiều bang phái giang hồ bị diệt môn trong một đêm.Mọi người đều lo sợ!Rõ ràng đây là sự khiêu khích đối với Cẩm y vệ.Mặc dù Cẩm Y Vệ đã liên tiếp chém giết hàng trăm người bằng thủ đoạn sấmsét, nhưng hành động này không hề làm họ sợ hãi, ngược lại càng trở nên điêncuồng hơn.Tính đến nay đã năm tháng kể từ khi Vũ An Hầu rời kinh thành.Trong giới giang hồ, tin tức Vũ An Hầu gặp chuyện ở hải ngoại đã lan khắpthiên hạ.Không có Cẩm Y Vệ của Vũ An Hầu, trong mắt những kẻ sống trong giang hồ,họ vẫn sợ hãi, nhưng không còn giống như trước nữa.Hay nói cách khác, những chuyện này có vẻ như cố ý sắp đặt.Trong Bắc Trấn Phủ Ti,Nghiêm Giác nhìn bản tấu trong tay, trầm giọng nói: “Đây đã là vụ thứ mấyrồi?”Ở dưới sảnh, Lý Tông Nghĩa sắc mặt khó coi, cúi đầu nói: “Một trăm ba mươitư vụ”.“Hôm nay chúng ta lại mất thêm hai huynh đệ!”