Đã lâu lắm rồi không xảy ra chuyện như vậy.Ngoài việc diệt Thiếu Lâm, tham gia vào chiến dịch bình định Ninh Hạ, Cẩm YVệ chưa từng chịu tổn thất lớn lao như thế này.“Thưa đại nhân!”“Chưa có tin tức gì về Hầu Gia sao?”Nghiêm Giác ngẩng đầu nhìn hắn ta một cái, giọng bình thản nói: “Ngươi muốnhỏi điều gì?”Lý Tông Nghĩa im lặng một lát, rồi hỏi: “Thuộc hạ chỉ muốn biết, Hầu Gia cóthực sự gặp chuyện không?”“Rồi sao nữa”
Nghiêm Giác sắc mặt châm biếm hỏi ngược lại: “Muốn đổi chủsao?”Lý Tông Nghĩa khựng người lại, hít một hơi thật sâu, rồi trầm giọng nói: “Tacũng vì lo cho những huynh đệ”.“Đại nhân hẳn biết rất rõ cuộc chiến trên triều đình, chẳng ai có thể thoát khỏiđược”.“Dạo gần đây thời tiết càng ngày càng lạnh”.Nghiêm Giác nhìn sâu vào mắt Lý Tông Nghĩa, nhàn nhạt nói: “Ta đã từng nghĩđến rất nhiều người, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng, ngươi cũng sẽ thốt ra nhữnglời này”“Hầu Gia không bạc đãi ngươi”.“Ta biết!” Lý Tông Nghĩa chắp tay nói: “Cho nên thuộc hạ chỉ muốn hỏi mộtcâu, Hầu Gia có thực sự gặp chuyện không?”Về mật báo từ hải ngoại, chỉ có một mình Nghiêm Giác trong toàn bộ Cẩm YVệ biết được.Đây là một kênh tin tức rất đặc biệt.Chỉ có Nghiêm Giác quản lý.Nghiêm Giác lắc đầu nói: “Ta không biết”.Lý Tông Nghĩa nhìn chằm chằm Nghiêm Giác, không nói một lời, thật lâu sau,hắn mới nói: “Đại nhân, chẳng lẽ ngài không lo cho bản thân mình sao?”“Lo điều gì?” Nghiêm Giác cười lạnh nói: “Đừng quên, ngươi và ta đã làmnhững chuyện gì”.“Ta có được ngày hôm nay là nhờ Hầu Gia”.“Đã khi Hầu Gia giao Nam Bắc Trấn Phủ Ti cho ta quản lý, ta không thể phụlòng tin của Hầu Gia”.Lý Tông Nghĩa chắp tay nói: “Thuộc hạ không quên, nhưng thuộc hạ chỉ trungthành với Hầu Gia”.“Được rồi”
Nghiêm Giác giơ tay ngắt lời hắn ta, giọng lạnh nhạt đi vài phần:“Mỗi người có mỗi chí hướng khác nhau, ta cũng không muốn ép buộc”.“Nhưng ngươi nếu phản bội Hầu Gia, thì đừng trách ta vô tình”.Hắn hiểu ý của Lý Tông Nghĩa.Hắn không phải Hầu Gia, với uy vọng của hắn, hoàn toàn không đủ để khốngchế toàn bộ Cẩm Y Vệ.Cả Cẩm Y Vệ, có phần lớn người chỉ trung thành với Hầu Gia.Hồi đó Cẩm Y Vệ có thể theo Hầu Gia nổi dậy, dám giết vào trong cung, nhưnghắn thì không có được uy vọng như vậy.Hầu Gia còn sống, bọn họ có thể liều mạng, vì không phải lo lắng chuyện saukhi chết, nhưng nếu Hầu Gia thực sự gặp chuyện, khó tránh khỏi có người nảysinh lòng dạ khác.Hầu Gia còn sống, không ai dám nhắm vào Cẩm Y Vệ, nhưng một khi Hầu Giakhông còn nữa, chuyện xảy ra ở kinh thành hiện nay chính là một ví dụ sốngđộng.Hắn cũng không thể chỉ bằng vài lời mà thu phục Lý Tông Nghĩa.Hắn không phải Hầu Gia, nếu thực sự làm vậy, chắc chắn sẽ khiến cho thuộc hạly tâm ly đức.Nghiêm Giác lạnh lùng nói: “Những lời hôm nay, đợi Hầu Gia trở về, ngươi hãytự mình giải thích với hắn”.Lý Tông Nghĩa không biểu lộ cảm xúc gì.Với những lời của Nghiêm Giác, hắn không thể phủ nhận.Trở về?Hầu Gia còn có thể trở về sao?Lý Tông Nghĩa chắp tay nói: “Thuộc hạ xin cáo lui”.……Biệt viện ngoài thành,Trịnh Thừa Hiến ngồi một bên, chậm rãi đặt chiếc tách trà trong tay xuống,khuôn mặt tràn đầy ý cười: “Giờ thì Cẩm Y Vệ đã trở tay không kịp rồi”.“Nhìn bộ dạng hiện tại của bọn chúng, lão phu ta trong lòng thật vui mừngquá!”“Lũ đao phủ này cũng có ngày hôm nay”.Năm xưa bọn chúng bị Cẩm Y Vệ đè đầu không ngóc lên nổi, hễ thấy Cẩm YVệ, phải tránh xa, ai ngờ phong thủy luân chuyển.“Không!”“Vẫn chưa đủ đâu!”Chu Ứng Khôi ngồi trên cao lắc đầu cười nói: “Chưa đủ đâu, phải đốt ngọn lửanày bùng cháy thêm nữa mới được”.“Để cho những kẻ giang hồ đó ép chặt Cẩm Y Vệ thêm nữa, ép ra toàn bộ tiềmlực của Cẩm Y Vệ”.“Sức mạnh của Cẩm Y Vệ hiện giờ không thể xem thường”.Mặc dù Vũ An Hầu đã chết, nhưng không ai dám đảm bảo, Vũ An Hầu đó có đểlại hậu chiêu gì không.Lỡ họ có hậu chiêu, hành động thiếu suy nghĩ thì chẳng phải rước họa vào thânsao.Bọn giang hồ này mà gây chuyện thì còn gì bằng.Ban đầu, vụ bạo động ở kinh thành đúng là có sự xúi giục của bọn họ, nhưng vềsau thì chẳng liên quan gì tới bọn họ nữa rồi.Những năm qua, Cẩm Y Vệ đàn áp giang hồ quá mức, rất nhiều người tronggiang hồ đều chất chứa mối phẫn nộ.Vũ An Hầu còn ở đó, bọn chúng chỉ có thể ngoan ngoãn im lặng, giờ nghe tinVũ An Hầu gặp chuyện, chúng không nhịn được nữa là phải.Đều là lão hồ ly nơi triều đình, hành sự tất nhiên phải cực kỳ thận trọng.Không nắm chắc thì chúng sẽ không dễ dàng ra tay.Trịnh Thừa Hiến trầm giọng nói: "Một khi chúng ta nổi dậy, trước tiên phảikiểm soát hoàng cung và Kinh Doanh bên ngoài thành."Mặc dù hiện tại Kinh Doanh chỉ còn mười vạn quân, nhưng mười vạn quân nàymấy năm nay đánh Nam dẹp Bắc, tuyệt đối không phải binh lính bình thường cóthể so sánh được.
