Một môn phái có một vị Đại Tông Sư, đã đủ để bá chủ võ lâm một tỉnh, trởthành một trong số những môn phái được nhắc đến trong bài văn vần võ lâm.Hồi xưa Nam Thiếu Lâm, cũng chỉ có vỏn vẹn năm vị Đại Tông Sư.Linh khí thiên địa ở nơi này dồi dào, từ Thiên Cương Cảnh bước vào cảnh giớiTông Sư, gần như không gặp bất cứ trở ngại nào.Cho dù là ngộ đạo Tông Sư cảnh giới lục trọng, thì cũng chỉ cần cố gắng mấynăm, hay vài chục năm là có thể lên được Thiên Nhân Cảnh.Nhưng ở Đại Minh, rất nhiều thiên tài dù khổ luyện cả đời cũng khó có thểbước vào Thiên Nhân Cảnh.Giờ nghĩ lại, thì nỗi lo sợ của Đạo Môn trước kia không phải là không có lý.Điều đáng nói ở đây là, cấp bậc võ đạo của thế giới này gần như không có gìkhác biệt so với thế giới dưới kia.Nhưng những người như Tô Văn Nghiên Thiên Nhân Cảnh, thì không đủ tưcách để được gọi là Đại Tông Sư, nhiều nhất cũng chỉ có thể gọi là Tông Sư.Tuy nhiên, trên đường đi, hắn cũng phát hiện ra một điều, võ giả ở nơi này tuyrằng thực lực tăng lên rất nhanh, nhưng ngược lại, trải nghiệm về sự rèn luyệnchiến đấu lại khá ít.Giống như Tô Văn Nghiên và những người khác, bọn họ đều là những người rangoài rèn luyện.Là một người ở Thiên Nhân Cảnh, nhưng vẫn phải ra ngoài bôn ba khổ luyện.Trong lòng Lâm Mang cảm khái.Ở Đại Minh, Thiên Nhân Cảnh đã đủ để lập tông lập phái, hoặc trở thành giachủ của một gia tộc.Lịch lãm rèn luyện...Đó là chuyện của võ giả Hậu Thiên cảnh, Tiên Thiên cảnh.Trên đường đi, Lâm Mang đã âm thầm tìm hiểu rất nhiều chuyện.Chẳng hạn như "Huyết Diêm La" của Tam Thập Lục Đao Trại, chính là mộtnhân vật Thông Thiên Tứ Cảnh.Trong giới giang hồ, chỉ có những người ở Thiên Nhân Cảnh trở lên mới đượctặng cho biệt danh.Còn Huyết Diêm La này, trong Tam Thập Lục Đao Trại cũng không thể coi làngười mạnh nhất.Bởi vậy, chẳng trách những người của Tam Thập Lục Đao Trại kia lại kiêu ngạonhư vậy.Tô Văn Nghiên nhìn thấy Tuyên Châu Thành nguy nga phía trước, mới thởphào nhẹ nhõm.Đến được Tuyên Châu Thành, thì ngay cả người của Tam Thập Lục Đao Trạicũng không dám giết người trắng trợn.Tam Thập Lục Đao Trại rốt cuộc cũng là xuất thân từ bọn thổ phỉ, trong giới võlâm danh tiếng không tốt lắm, thành viên lại hỗn tạp, khiến nhiều người tronggiới võ lâm rất không ưa.Huống chi trắng trợn giết người, thì đó chính là tự rước họa vào thân.Tam Thập Lục Đao Trại không phải là thế lực võ lâm bình thường, mà giốngnhư một liên minh thế lực tương đối lớn hơn, ban đầu được hình thành từ bamươi sáu trại thổ phỉ.Sau đó phát triển lớn mạnh, mới có được danh tiếng của Tam Thập Lục ĐaoTrại.Nhưng bản thân Tam Thập Lục Đao Trại cũng không phải là một khối thốngnhất, đúng như tên gọi của nó, được thành lập từ ba mươi sáu trại.Thanh Minh Kiếm Các không ở trong Tuyên Châu Thành, mà ở trên núi ThanhMinh phía đông Tuyên Châu Thành.Ban đầu nơi này vốn chẳng có tên, chỉ từ khi Thanh Minh Kiếm Các tọa lạc tạiđây, mới có danh xưng “Thanh Minh Sơn”.Đến địa giới của Thanh Minh Kiếm Các, Tô Văn Nghiên lập tức trở nên hoạtbát hẳn lên, biểu hiện ra vẻ hứng khởi, ngay cả lá gan cũng lớn hơn đôi phần.Trên đường đi, lời lẽ của Tô Văn vốn khá kiệm lời, nhưng nay lại trở nên nhiềuhơn.Những người đi sau Tô Văn Nghiên cũng chẳng còn dáng vẻ rụt rè nữa, lần nữalộ ra thái độ đặc trưng của đệ tử các gia tộc, tông môn.Kiêu ngạo!Lâm Mang mỉm cười nhìn mọi người một cái, sau đó thu hồi tầm mắt, đánh giángọn núi phía trước.Thế núi hùng vĩ cao vời vợi, ở giữa có một ngọn núi giống như thanh kiếm kiêuhùng, xuyên thủng tận mây xanh.Từ đỉnh núi kéo xuống là một bậc đá dài.Linh khí thiên địa trong phạm vi tứ phía vô cùng nồng đậm, so với trước đó ởvùng núi mạch này còn đậm hơn vài phần.Quả nhiên Tô Văn Nghiên trẻ vậy mà đã có được thực lực như vậy, thiên phú làmột đằng, còn một đằng nữa thì không thể thoát khỏi mối liên quan mật thiếtvới linh khí thiên địa nồng đậm ở nơi này.Dưới chân núi, có vài đệ tử đang tuần tra, thấy Tô Văn Nghiên đi tới, lập tức lộvẻ mừng rỡ trên mặt, vội vàng hô: “Sư tỷ đã trở về rồi!”Tiếp theo, mọi người thi nhau hành lễ.Chẳng mấy chốc, từ trên núi đã lao xuống một người đàn ông trung niên mặc áobào màu xanh.“Đồ hỗn láo!”“Ai cho ngươi tự ý xuống núi!”“Ta đã nói rồi, ngươi nếu muốn xuống núi nhất định phải có trưởng lão KiếmCác đi cùng.”Người đàn ông vừa đến, mặt đã xị xuống, quát tháo.“Ngươi không biết dạo này Tuyên Châu rất loạn à?”Sắc mặt Tô Văn Nghiên hơi thay đổi, rất nhanh đã cười nói: “Cha, ta khôngphải đã trở về rồi sao.”“Ta lần này là trải qua gian nan lắm mới trở về được, cha thật tốt, vừa về đãmắng ta.”“Hừ!” Tô Liệt hừ lạnh một tiếng, sắc mặt không tốt, nói: “Cút lên núi cho ta.”Tô Liệt vừa dứt lời, đột nhiên dời tầm mắt về phía Lâm Mang.Người này…Tô Liệt hơi cau mày