Đại Minh: Bắt Đầu Trở Thành Cẩm Y Vệ

Chương 37: Dẫn dụ rời thành, âm mưu dần hiện (2)




Đào Ninh trầm ngâm trong giây lát, thâm tâm có thể đoán được vài phần ý đồ của Chu Thế Tiến, thấp giọng hỏi:

"Các ngươi có nắm chắc không
Chu Thế Tiến chậm rãi gật đầu, tự tin nói:

"Nhất định để hắn có đi mà không có về
Đào Ninh bưng chén rượu trên bàn lên nhấp qua một ngụm, nhẹ giọng:

"Việc này sợ rằng có chút khó khăn a.”

“Phải thêm tiền
Chu Thế Tiến kinh ngạc một chút, nhưng rất nhanh trên mặt lộ ra nụ cười mỉm, nâng chén nói:

"Hợp tác vui vẻ
"Hợp tác vui vẻ
Đào Ninh cũng đang mỉm cười, chỉ là trong nụ cười có chút ý vị sâu xa
Toàn bộ Nguyên Giang thành phải trở về đúng quỹ đạo vốn có
Lâm Mang, chén rượu này coi như ta mời ngươi trước



Lâm Mang vừa về đến Bách Hộ Sở, Đào Ninh đã sai người qua nói muốn mời hắn sang gặp một chuyến
Đi tới gian phòng Đào Ninh làm việc
Đào Ninh ném một phần mật báo lên trên bàn, nói:

"Đây là nhiệm vụ Bách Hộ đại nhân vừa giao, hai ngày nữa có một Tổng Kỳ từ Kinh Đô đến đây, ngươi đi Lý Gia trấn ngoài thành nghênh đón trước
"Kinh đô..
Thần sắc Lâm Mang cứng lại
Tuy hắn nóng lòng muốn đoạt lại mọi thứ thuộc về mình, nhưng hắn biết rõ nước trong kinh thành rốt cuộc sâu bao nhiêu
Đấy là nơi ngư long hỗn tạp, các phương thế lực hỗn tạp bên trong, bang phái, tông môn, đại lão triều đình cùng rất nhiều thế lực khác tranh đấu với nhau
Không có thực lực mà đi kinh đô, hắn liền là một con châu chấu bị nghiền chết tuỳ ý
Chỉ là người ở kinh thành tới đây làm gì
Lâm Mang cau mày nói:

"Dạo gần đây ta có chút việc..
Đào Ninh ngồi nghênh ngang trên ghế, chế nhạo nhìn Lâm Mang, bình đạm nói:

"Việc của ngươi cứ tạm thời dừng lại.”

“Đây là nhiệm vụ mà Bách Hộ đại nhân đích thân bàn giao, ngươi muốn kháng lệnh à
Ánh mắt Lâm Mang dán chặt lên người Đào Ninh, đứng dậy cầm lấy mật báo, tuỳ ý chắp tay nói:

"Hạ quan cáo lui
Nhìn bóng lưng Lâm Mang rời đi, Đào Ninh âm thầm cười lạnh:

"Để ngươi đắc ý thêm chút thời gian



Lâm Mang trở về tiểu viện của mình, nội tâm không ngừng suy nghĩ sự tình lần này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Theo lý mà nói, chỉ là tiếp đón một vị Tổng Kỳ thôi, tuỳ tiện phái một vị Tiểu Kỳ đi là được, cớ sao Đào Ninh lại khăng khăng muốn mình đi chứ
Chuyện tiếp đón nịnh bợ này, hẳn là có rất nhiều người tranh nhau a
Nhưng hắn tra đi tra lại, đây quả thực là nhiệm vụ Trần Thiên Khôi đích thân bàn giao, bản thân căn bản không thể cự tuyệt
Lâm Mang gõ nhẹ ngón tay lên bàn án, trong lòng thầm suy nghĩ nguyên nhân
"Chẳng lẽ hắn muốn dẫn dụ ta rời đi, sau đó nhúng tay vào chuyện trong thành
"Hay là, vị Tổng Kỳ đến từ kinh đô này có điểm gì đặc biệt, cố ý phái mình đi trước để mình đắc tội với hắn
"Cũng có thể...Đây là một tràng sát cục nhắm vào ta
Lâm Mang suy tư một chút, rồi gọi Vương Đại Thắng đến, dặn dò:

"Phái vài người đi thông tri cho Vương Khôn rằng, cử người của hắn đi bảo vệ bách tính của hẻm Ngoã Thạch
Những người đó đều là nhân chứng, không thể để xảy ra sai sót
Ban đầu hắn tính xin thủ lệnh của Trần Thiên Khôi, sau đó đi Chu gia bắt người, nhưng không ngờ giữa chừng lại xuất hiện một việc ngăn cản



Hoàng hôn
Một đội Cẩm Y Vệ cấp tốc chạy trên đường, sắc mặt ai nấy đều lạnh lùng dị thường, thi thoảng có người dân đi ngang qua vội vàng tránh né
Bên cửa sổ tửu lâu gần cổng thành, Chu Thế Tiến lạnh lùng nhìn đám Cẩm Y Vệ biến mất ở cổng thành
Tại mảnh đất này, Chu gia mới chính là trời
Chuôi đao này của ngươi, còn chưa đủ sắc
Một bên khác, Đào Ninh cười ha hả cầm lấy chén rượu đổ xuống mặt đất
Chu Thế Tiến cũng cầm một chén rượu lên, đổ xuống đất y chang
Hai người nhìn nhau, cười “Haha” những tràng dài



Lâm Mang dẫn người chạy liên tục một canh giờ, đi đến một khu rừng trúc
"Xuy"

Lâm Mang kéo mạnh dây cương, nhìn chằm chằm vào rừng rậm phía trước, cau mày trầm ngâm
Phía trước là một rừng trúc tím rậm rạp vô cùng, rừng sâu trúc cao
Đây là con đường phải qua để đến Lý Gia trấn, nhưng không hiểu tại sao hắn lại mơ hồ cảm thấy bất an
Nhìn vào bên trong rừng trúc, yên ắng tĩnh lặng
Sắc mặt Lâm Mang thay đổi
Đúng lúc này, tiếng lẫy nỏ mạnh mẽ phát ra, mũi nỏ sắc bén dày đặc như mưa rào bắn ra từ trong rừng trúc
"Hưu—"

Mũi tên xé rách không khí tạo nên âm thanh sắc bén chói tai, khiến màng nhĩ người ta đau nhức, bao trùm bốn phương tám hướng bay tới
"Mau tránh ra
Lâm Mang quát lớn một tiếng
Trong khoảnh khắc này, có một mũi tên bay ra từ khu rừng trúc rít lên như tiếng rồng gầm thét
Đây là một mũi tên đặc biệt, tốc độ của nó hơn xa những mũi tên khác
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mũi tên này như mọc thêm con mắt, bay thẳng về phía Lâm Mang
Tú Xuân Đao bỗng ra khỏi vỏ

"Keng
Một đao này va chạm trực diện với mũi tên, lưỡi đao chém qua mũi tên thép ròng, xẻ xuống tận đuôi tên
Mũi tên tách thành hai mảnh
Nhưng chẳng mấy chốc, những mũi tên lít nha lít nhít nối tiếp nhau bay đến
Lâm Mang vung đao chém liên tục, từng mũi tên bị hắn chẻ đôi
Mấy Cẩm Y vệ phía sau cũng rút đao chém tan những mũi tên bay đến ấy
Nhưng mà trong rừng bắn ra quá nhiều mũi tên
Hơn nữa những kình nỏ này không phải là cung nỏ bình thường, nó là kình nỏ tinh cương trong quân đội, được chế tác chuyên để vây quét nhân sĩ võ lâm
Tốc độ nỏ bắn ra nhanh hơn, cường độ lớn hơn, lại còn có công hiệu xuyên giáp

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.