Đại Minh: Bắt Đầu Trở Thành Cẩm Y Vệ

Chương 4: Mười tám loại cực hình ngươi có thể chịu được mấy cái




“Mở cửa, mang bọn họ ra ngoài!” Lâm Mang mặt không biểu tình nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nha dịch trông chừng địa lao chần chờ giây lát, nhưng vẫn dứt khoát làm theo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bọn họ chỉ là nha dịch bình thường, không dám đắc tội Lâm Mang, tuy nghe nói vị đại nhân này rất không được ưa thích nhưng cũng không phải người bọn họ có thể khi nhục
Khi hai người tù nhìn thấy Lâm Mang, con mắt co lại lóe lên một tia sợ hãi
Lâm Mang cười lạnh một tiếng, "Bất ngờ lắm sao
“Dẫn bọn hắn đi phòng thẩm vấn!”

Trong phòng thẩm vấn
Địa lao u ám ẩm thấp bỗng trở nên khô nóng
Than lửa cháy nổ lốp bốp, thanh sắt bị nung đỏ bừng
Xung quanh treo đủ các loại dụng cụ tra tấn, trông cực kỳ dọa người
Hai người đeo xiềng xích được trói trên cọc gỗ
Tròng mắt Lâm Mang híp lại, lạnh lùng nói: “ Ta nghĩ các ngươi hẳn đã nghe qua mười tám hình phạt của đại lao Cẩm Y Vệ?”

“Đương nhiên, nếu chưa biết ta cũng không ngại phổ cập cho các ngươi một phen.”

Lâm Mang cầm thanh sắt nung đỏ bừng trong lò than lên, cười nói: “Vật này các người chắc đều biết chứ?”

“Trừ cái này ra, còn có kẹp côn, tróc da, đâm lưỡi, bẻ xương sống, cắt ngón tay, chọc tim,...”

“Ngừng ngừng…”

Người đàn ông có vết sẹo giữa mặt lập tức rùng mình, vội nói: “"Đại nhân, Lâm đại nhân, bọn ta lúc ấy uống quá nhiều rượu Mã Niệu nên thật sự không biết thân phận của ngài, bằng không cho bọn ta mượn mười lá gan cũng không dám động thủ với ngài a.”

“Ồ?” Nụ cười trên mặt Lâm Mang dần biết mất, giơ thanh sắt nung đỏ đi từng bước một về hướng người đàn ông
Thân phận hai người này đã sớm tra rõ, là nhân sĩ giang hồ bình thường, thực lực chỉ tầm Hậu Thiên tam, tứ trọng
Hơn nữa hai người này cũng không phải nhân sĩ Nguyên Giang Thành, từ vùng khác chuyển tới một tháng trước
“Xèo xèo!”

Thanh sắt đỏ bừng trong nháy mắt ấn vào ngực nam tử mặt sẹo đao, phát ra âm thanh: “Xì…xì”, trong không khí tràn ngập mùi cháy khét
“Aaa!”

Tên nam tử mặt sẹo gào một tiếng xé nát tâm can, toàn thân co quắp kịch liệt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đồng bọn kế bên nhìn sợ hết hồn hết vía
“Lâm Mang, dừng tay!”

Vương Vị vội vã chạy tới, sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm Lâm Mang, tức giận nói: “Sao ngươi có thể vận dụng tư hình
Tội của bọn hắn chỉ là đánh nhau đánh bậy.”

Hai người trông thấy Vương Vị tới, ánh mắt sáng rực lên cứ như gặp được cứu tinh vậy
Lâm Mang híp mắt lại, cười lạnh nói: "Đánh nhau đánh bậy
“Từ bao giờ mưu toan mưu sát Cẩm Y Vệ lại thành đánh nhau đánh bậy thế?”

"Còn nữa, ngươi là cái thá gì
Cũng xứng gọi thẳng họ tên ta à
Khí thế Lâm Mang tăng vọt, gương mặt lạnh như băng
Giờ phút này, một đám người tràn vào trong địa lao, tất cả đều đến xa cuộc vui
Trước kia tính cách Lâm Mang nhu nhược thường xuyên bị thủ hạ khi dễ, đối với mệnh lệnh của hắn thủ hạ thường bằng mặt không bằng lòng hoặc lười quan tâm luôn
Nhưng lúc này nghe được lời Lâm Mang nói, ánh mắt rối rít lộ vẻ kinh ngạc, nghĩ thầm trong đầu đây là tên Lâm Mang đó ư
“Bốp!”

Một dấu bàn tay đỏ tươi in trên mặt Vương Vị, Lâm Mang thần sắc hờ hững nói: “Ngỗ nghịch thượng quan, đáng tội gì?”

Vương Vị vô cùng tức giận nhìn chòng chọc Lâm Mang, nắm tay thật chặt, dấu bàn tay đỏ tươi trên mặt hết sức chói mắt
Lâm Mang xoay người, cầm một thanh tiểu đao lên chém dọc xuống chỗ vết thanh sắt nung đỏ
"A —— "

Cơn đau dữ dội như thể xộc thẳng đầu, toàn thân người đàn ông mặt sẹo đau đớn đổ mồ hôi lạnh ròng ròng
Ngay cả đám hóng chuyện cách đó không xa cũng đầy hết hồn
Lâm Mang trước mắt này là Lâm Mang ấy sao
"Nói
Lâm Mang lãnh khốc nói: "Đừng hòng giấu giếm, các ngươi không nói thì hôm nay đừng nghĩ chuyện rời khỏi đại lao này
“Mười tám cực hình hiện tại mới bắt đầu!”

“Ta nói!”

Tên nam tử mặt sẹo còn chưa kịp mở miệng, người bên cạnh liền vội vàng nói: "Đại nhân, ta nói, ta nói hết
Trong lòng Vương Vị chợt phát lạnh, lập tức ngẩng đầu
"Tặc tử đáng chết
Mưu toan mưu sát Cẩm y vệ, thật là đáng chết
Vương Vị quát lớn một tiến, giơ đao sải một bước dài, sát khí lăng liệt phả vào mặt
“Xoát!”

Nhưng có một ánh đao nhanh hơn
Tú Xuân Đao trong tay Vương Vị đứt lìa tại chỗ, Lâm Mang chậm rãi thu đao, lạnh lùng nói: "Từ khi nào đến phiên ngươi động thủ
“Làm sao
Muốn giết người diệt khẩu?”

Tròng mắt Vương Vị co lại, trong mắt hiện lên một tia kinh hãi
Thực lực của hắn…

Sao lại có thể
Tiểu tử này rõ ràng là một phế vật Hậu Thiên nhị trọng
Đám Cẩm Y Vệ trong địa lao cực kỳ giật mình, lần lượt không dám tin nhìn về phía Lâm Mang
Dù sao Vương Vị cũng có thực lực Hậu Thiên lục trọng, có thể xuất thủ chém đứt một đao của hắn nháy mắt, thấp nhất cũng phải Hậu Thiên thất trọng a
Đối mặt với ánh mắt lăng liệt của Lâm Mang, Vương Vị cố nén lửa giận trong lòng, thấp giọng đáp: "Không dám

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.