Chương 59: Trốn khỏi hoàng cung Xuất..
Cung?Chương 59: Trốn khỏi hoàng cung Xuất..
Cung
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Triệu Hoằng Nhuận, tim Ngọc Lung đập thình thịch
Nghĩ cũng phải, đối với những người sống rất lâu trong cung mà nói, một ngày nào đó được nhìn thấy cảnh tượng ngoài cung là điều vô cùng hấp dẫn, huống chi hôm nay là tết Đoan Ngọ, trong thành sẽ càng náo nhiệt
Nhưng khi nghĩ đến hậu quả, Ngọc Lung không khỏi do dự
Dù sao nàng chỉ là một công chúa, trong mắt người ngoài, nàng có một địa vị tôn quý, nhưng trên thực tế, công chúa chỉ là vật hi sinh, địa vị kém xa công tử
Hơn nữa, nàng còn không phải một vị công chúa được sủng ái, nếu như sự việc bại lộ, thì làm sao đây
"Ta.
Ta vẫn nên quay về Ngọc Quỳnh các..
Vừa nghĩ tới hậu quả, Ngọc Lung công chúa vẫn muốn rút lui
Nhưng Triệu Hoằng Nhuận nắm chặt cổ tay nàng không buông: "hoàng tỷ, không hối hận sao
"
Ngọc Lung đã động lòng, nhưng nét mặt còn đang lưỡng lự
Thấy vậy, Triệu Hoằng Nhuận không thể không thuyết phục, bởi vì hắn thấy, vị hoàng tỷ sống trong cung quá lâu, nếu tiếp tục, chắc chắn sẽ bị trầm cảm
Dưới sự dụ dỗ của Triệu Hoằng Nhuận, Ngọc Lung không kìm nén không được khát khao hướng về thế giói bên ngoài, cuối cùng đã gật đầu
Thấy vậy, Triệu Hoằng Nhuận liền dẫn nàng về Văn Chiêu các, bởi vì Ngọc Lung đang mặc là y phục công chúa không thể rời khỏi hoàng cung
Vì qua mắt người khác, Triệu Hoằng Nhuận ra lệnh tông vệ thay nhau yểm hộ, lấy đủ loại cớ khác nhau hấp dẫn chú ý của thủ vệ Văn Chiêu các, đồng thời cũng cho đám thái giám rời đi
"Đổi bộ này đi
Triệu Hoằng Nhuận kéo Ngọc Lung vào Văn Chiêu các, từ trong tủ lấy ra y phục của mình
Nhìn bộ y phục nam nhân trong tay, khuôn mặt xinh đẹp của Ngọc Lung đỏ lên
Theo cách nghĩ của nàng, mặc dù bộ y phục này là của đệ đệ cùng cha khác mẹ, nhưng để mặc lên người, vẫn là chuyện vô cùng mắc cỡ
Cũng may Triệu Hoằng Nhuận đúng lúc chú ý tới vẻ mặt xấu hổ của nàng, giải thích: "Hoàng tỷ yên tâm, bộ y phục này tuy là của ta, nhưng chưa mặc qua
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Ta..
Ta cũng không ghét..
"Ta hiểu, nhanh thay đồ đi
"Ừ,' Ngọc Lung Công Chủ đỏ mặt ôm y phục, chạy vào sau tấm bình phong, bỏ qua sự xấu hổ để thay y phục
Nghe thấy tiếng sột soạt, Triệu Hoằng Nhuận cảm thấy lòng mình như bị mèo cào
Ánh mắt của hắn, không tự chủ được, len lén nhìn về phía bình phong
Không ngờ, ngọn nến sau tấm bình phong lại in bóng Ngọc Lung công chúa đang thay y phục lên tấm bình phong
Nhìn dáng người uyển chuyển đang thay đồ, Triệu Hoằng Nhuận thực sự thấy mình có phản ứng
Vội vàng quay đầu, lẩm bẩm
"Đó là tỷ tỷ, đó là tỷ tỷ, đó là tỷ tỷ, đó là tỷ tỷ, đó là tỷ tỷ, đó là tỷ tỷ, đó là tỷ tỷ, đó là tỷ tỷ, đó là tỷ tỷ, đó là tỷ tỷ, đó là tỷ tỷ, đó là tỷ tỷ, đó là tỷ tỷ, đó là tỷ tỷ, đó là tỷ tỷ, đó là tỷ tỷ, đó là tỷ tỷ, đó là tỷ tỷ, đó là tỷ tỷ,..
Cũng không biết đọc bao nhiêu lần
Lúc này, Ngọc Lung đã thay xong y phục, đỏ mặt nhăn nhăn nhó nhó mà từ sau tấm bình phong đi ra
"Xong chưa
Nghe tiếng trả lời, Triệu Hoằng Nhuận quay đầu nhìn, hai mắt tỏa sáng
Nếu như bộ y phục công chúa của Ngọc Lung trông rất trang nhã, thì bây giờ, khi nàng mặc lên bộ y phục nam nhân, nhìn như một vị công tử tuấn tú, nhưng cử chỉ vẫn mang dáng vẻ nữ nhân
"Như thế nào
Ngọc Lung công chúa đi vài vòng quanh Triệu Hoằng Nhuận, vẻ mặt hưng phấn hỏi
ÏChà, rất anh tuấn..
J
"Vẫn được
Triệu Hoằng Nhuận giơ ngón tay cái, đồng thời nhắc nhở: "hoàng tỷ, nhìn ta"
Ngọc Lung nghi ngờ nhìn Triệu Hoằng Nhuận, lại thấy Triệu Hoằng Nhuận nghiêm mặt, phất hai ống tay áo, thẳng lưng, bước từng bước mạnh mẽ
Ngọc Lung là người thông minh, lập tức hiểu Triệu Hoằng Nhuận đang dạy nàng cách đi đứng cùng khí chất nam nhân, nàng cũng cố học theo, đáng tiếc vân không được, nếu như chú ý vẫn nhìn ra là nữ giả nam trang
"Không được sao
Thấy Triệu Hoằng Nhuận lắc đầu, Ngọc Lung có chút thất vọng, nàng cảm thấy mình đã làm rất tốt
Triệu Hoằng Nhuận lại làm mấy lần, thấy nàng vẫn không làm được, dứt khoát không ép buộc nữa
"Lát nữa khi rời cung, hoàng tỷ cố gắng đừng để bị lộ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Ừ"
Sau khi dặn dò xong, Triệu Hoằng Nhuận gọi tông vệ tới
Bởi vì chuyện lần trước, nên lần này, tất cả tông vệ đều thay y phục hộ vệ nhà giàu
Để thuận lợi đưa Ngọc Lung xuất cung, Triệu Hoằng Nhuận bảo nàng giả dạng một trong số mười tông vệ, còn các tông vệ sẽ oẳn tù tì chọn một người phải ở lại Văn Chiêu các
Chủng Chiêu, người giống như tên, thật sự..
Bây giờ, bên ngoài Văn Chiêu các không có thị vệ, nên Triệu Hoằng Nhuận cũng không lo lắng, lôi kéo Ngọc Lung đi về phía cửa cung
Lúc này, cửa cung đã đóng chặt, thấy đám người Triệu Hoằng Nhuận đi tới, thống lĩnh canh phòng cửa cung dẫn thị vệ nghênh đón
Vị thống lĩnh kia vốn định quát lên, nhưng thấy người đến là Bát Công tử Triệu Hoằng Nhuận, hắn lập tức nuốt tất cả lời định nói vào trong bụng
Ai mà không biết, Bát công tử là người không dễ chọc, hơn nữa, còn được Ngụy Vương sủng ái
"Cận Cự bái kiến Bát điện hạ
Thống lĩnh cấm vệ chắp tay, quỳ một gối xuống hành lễ
"Cận thống lĩnh, xin đứng lên
Triệu Hoằng Nhuận đưa tay đỡ
Thống lĩnh cấm vệ Cận Cự lúc này mới đứng dậy, nhìn lướt qua Triệu Hoằng Nhuận cùng tông vệ sau lưng, thấp giọng hỏi: "điện hạ muốn xuất cung
Hắn biết trong tay Triệu Hoằng Nhuận có lệnh bài ra vào cung
"Phiên Cận Thống lĩnh giúp ta mở cửa cung
Cận Cự nghe vậy hơi do dự, khó xử nói: "nhưng giờ này cửa cung đã khóa..
"Cái gì cũng có ngoại lệ" Triệu Hoằng Nhuận khoác vai Cận Cự, thấp giọng nói: "hôm nay là tết Đoan Ngọ, trong thành náo nhiệt như vậy, ta cũng muốn đi chơi?..
Tin rằng phụ vương cũng sẽ nhằm mắt làm ngơ
Cận Cự suy nghĩ một lúc, cảm thấy Triệu Hoằng Nhuận nói cũng có lý: "điện hạ, dù vậy, tỉ chức vẫn phải báo cáo chuyện này..
Thứ lỗi
"Đây là Cận thống lĩnh chức trách, †a sao dám trách móc?..
Lữ Mục
Triệu Hoằng Nhuận ra hiệu cho Lữ Mục
Lữ Mục hiểu ý, đi đến gần Cận Cự, bí mật đưa cho Cận Cự mấy thỏi bạc: "một chút thành ý, cho các huynh đệ thêm vò rượu
"Đa tạ, đa tạ" tiền của người khác Cận Cự không dám thu, nhưng công tử ban thưởng liền không có vấn đề gì
Huống chỉ là Bát Công tử thường xuyên ra vào hoàng cung, là người quen
"Mở cửa
Cận Cự ra lệnh cho thị vệ
"Ầm ầm -"
Cửa cung mở ra một khe nhỏ đủ cho đám người Triệu Hoằng Nhuận đi ra
Chờ người cuối cùng đi khỏi, Cận Cự lập tức sai người đóng cửa cung lại
Thấy thống lĩnh không định báo cáo ngay, một thị vệ hỏi: "thống lĩnh, Bát điện hạ rời cung, không báo cáo sao
"Gấp cái gì
Cận Cự lườm tên thị vệ kia
Cái gọi là ân tình, chính là vào nhưng lúc này, dù Cận Cự biết, chắc chắn phải bẩm báo chuyện Bát Công tử rời cung, nhưng cũng phải trì hoãn một khoảng thời gian, như vậy, dù cho bệ hạ không cho phép Triệu Hoằng Nhuận xuất cung, sai người đưa hắn trở về, thì Triệu Hoằng Nhuận cũng có thể ở ngoài cung chơi một lát
Nhưng sự thật chứng minh, lo lắng của Cận Cự là không cần thiết, bởi vì khi hắn báo cáo chuyện này lên Ngụy Vương, Ngụy Vương cũng không định gọi Triệu Hoằng Nhuận về
Đúng như Triệu Hoằng Nhuận nói, hôm nay là tết Đoan Ngọ, cái gì cũng có ngoại lệ, ngay cả Ngụy Vương cũng biết nhi tử sẽ không ngoan ngoãn ở trong cung
Chỉ khổ Lục công tử Triệu Hoằng Chiêu đang chờ Triệu Hoằng Nhuận tới tham gia hội thơ, nào có biết Triệu Hoằng Nhuận đã ném vị hoàng huynh này qua một bên, đang vui vẻ dẫn Ngọc Lung công chúa đi chơi khắp nơi trong thành
Một bên là huynh đệ, một bên là mối tình đầu, chọn ai khỏi nói cũng biết
FA..
Chỉ mong Lục hoàng huynh không tìm tới cửa, dù sao Lục hoàng huynh có đôi khi rất xấu tính..
Đứng trên đường Triêu Dương nhộn nhịp, Triệu Hoằng Nhuận cười khổ
Mà bên cạnh hắn, Ngọc Lung công chúa hoặc tò mò nhìn những món đồ chơi nhỏ được bán ven đường, hoặc là say sưa ngửi mùi thơm tỏa ra từ các tiệm bánh, hoặc là cảm nhận sự mới lạ khi chen chúc trên một con phố đông người, trên khuôn mặt xinh đẹp nở một nụ cười
"Đi thôi, vui vẻ đi chơi..
Triệu Hoằng Nhuận đưa tay phải về phía Ngọc Lung
"Ừ"
Một bàn tay trắng nõn, chạm vào †ay Triệu Hoằng Nhuận
Nhìn nụ cười trên mặt nàng, Triệu Hoằng Nhuận xuất hiện một cảm giác kỳ lạ
Thôi
Cho dù bị Lục hoàng huynh Tìm tới cửa..
Cũng đáng!.¡