Chương 98: Triệu thị: Không ngờ còn có thể nhìn thấy
Phù Tô có ngươi thật sự là phúc khí của hắn
(3)
Tinh thần: 1730 (tinh thần lực có thể phóng ra mười lăm trượng, tu luyện có thể thu nạp linh khí trời đất trong mười lăm trượng hư không)
Tuổi thọ: 150 năm, thêm 5 năm 140 ngày
Công đức: 563 điểm (có thể chuyển hóa thành điểm thuộc tính tự do, có thể chuyển hóa thành điểm kỹ năng) Không gian tùy thân: 19 mét khối
Công pháp tu luyện: Long Tượng quyết
Võ kỹ: Hàng Long Chưởng, Bạo Liệt Quyền
“Thời gian ngắn ngủi tu luyện cũng không tệ, toàn bộ thuộc tính tăng lên gần ba trăm, quan trọng nhất là chân khí cũng tăng cường mấy lần, thực lực tăng lên đáng kể.” Vừa xem thuộc tính, trị số chính xác tự nhiên là khích lệ Triệu Phong mỗi ngày không ngừng tu luyện
Mà lại chân khí nồng đậm trong đan điền càng thêm rõ ràng
Nếu như thuộc tính là thực lực nhục thân của Triệu Phong, thì chân khí lại là thực lực nội tại của Triệu Phong
Bất quá bây giờ nhục thân của hắn mạnh hơn thực lực chân khí rất nhiều
Trong thời gian ngắn để Triệu Phong tu vi cảnh giới tăng lên hai tầng, có thể thấy linh khí trời đất ở thế giới này khả quan như thế nào
Lúc này
“Tướng quân.”
“Bên ngoài doanh trại có người điểm danh muốn gặp ngài, tự xưng là người của Trưởng công tử hiện nay.”
Thân vệ bách tướng Trương Minh đi vào, cung kính cúi đầu với Triệu Phong
“Người của Trưởng công tử?”
Triệu Phong sững sờ, vẻ mặt không hiểu: “Ta với Phù Tô có liên quan gì đâu, chẳng lẽ nhạc phụ của ta ở triều đình lại nói gì đó, vì chuyện của Yên Nhi, khiến Phù Tô muốn tới gây sự với ta sao?”
Nghĩ đến điều này
Triệu Phong dường như hiểu ra
Ngoài điều này ra, Triệu Phong thật không nghĩ ra nguyên nhân nào khác
Thời gian trôi qua lâu như vậy
Hàm Dương xảy ra chuyện gì, Triệu Phong căn bản không rõ, bởi vì không có tai mắt
Đợi đến khi thế lực của Triệu Phong thật sự hình thành, lan rộng khắp thiên hạ, đó chính là lúc thần thông quảng đại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Chủ thượng, có cần tiếp kiến không?” Trương Minh hỏi lại
“Cho vào đi.” Triệu Phong vung tay
Hắn cũng muốn xem xem rốt cuộc Phù Tô muốn làm gì
Chỉ lát sau
Một văn sĩ đi vào đại điện nghị sự quân sự này
Khi thấy Triệu Phong, văn sĩ kia liếc mắt nhìn, vẻ mặt mang theo vẻ kiêu căng
“Ngươi, là Triệu Phong?” Văn sĩ có chút kiêu ngạo hỏi Triệu Phong
Triệu Phong liếc mắt nhìn, mặt không gợn sóng, nhưng trong lòng lại có vài phần trêu tức: “Người của Phù Tô đều như vậy sao
Nhìn dáng vẻ đúng là loại chó cậy gần nhà.”
“Có chuyện nói thẳng, không có chuyện thì xéo đi.” Triệu Phong lạnh lùng nói
Thái độ của người này đã mang vẻ hống hách gây sự, Triệu Phong sẽ không chiều theo
Phù Tô thì sao chứ
Triệu Phong thật không có gì phải sợ hắn cả
Nghe những lời này
Văn sĩ nhíu mày, tức giận trừng mắt Triệu Phong: “Lá gan lớn thật, ngươi có biết ta là ai không
Ngươi dám vô lễ với ta như vậy?”
“Ta là Đại vương khâm định làm sư phụ của Trưởng công tử, đại đệ tử của đương triều Thái phó Thuần Vu Việt, Mạnh Giáp.”
“Ta và Trưởng công tử là đồng môn.”
“Ngươi chỉ là một kẻ võ phu sao dám vô lễ với ta như vậy?”
Văn sĩ cực kỳ cao ngạo nói
Lôi Phù Tô ra, lôi Thuần Vu Việt ra, không nghi ngờ gì là để lộ rõ cái gọi là cao quý của hắn, hoặc có thể nói với Triệu Phong đi lên từ tầng lớp dưới cùng, thậm chí là với nhiều tướng lĩnh đi lên từ tầng lớp dưới cùng, bọn họ những quý tộc này luôn mang theo thái độ tự cho mình là đúng
Nghe người tên Mạnh Giáp trước mắt tự giới thiệu, Triệu Phong liếc mắt, thản nhiên đáp một câu: “À.”
“Đây là thái độ gì của ngươi?”
“Ta đến đây là đại diện cho Trưởng công tử, ngươi còn dám vô lễ như thế?”
Mạnh Giáp nhíu mày, giận dữ nói
Là đồng môn của Trưởng công tử, là đại đệ tử của đương triều Thái phó, trước kia Mạnh Giáp đi tới đâu, người khác đều phải nghênh đón bằng lễ nghi, cho dù là các tướng lĩnh ở Hàm Dương cũng như vậy, thế mà hôm nay thái độ của Triệu Phong lại khiến hắn khó chịu và phẫn nộ
“Bản tướng nói cho ngươi biết một chuyện, Trưởng công tử không có quân hàm, không có tư cách ra lệnh cho bản tướng.”
“Có chuyện thì nói thẳng, không có chuyện thì cút đi.” Triệu Phong lạnh lùng nói
Vì người này là do Phù Tô phái tới, hơn nữa còn kiêu căng như vậy, Triệu Phong sẽ không nể nang hắn
“Ngươi…”
Nhìn thái độ hoàn toàn không sợ của Triệu Phong, Mạnh Giáp giơ tay lên, càng thêm phẫn nộ
Nhưng nhìn vẻ mặt không hề gợn sóng của Triệu Phong, Mạnh Giáp tỉnh táo lại, ý thức được nơi này là địa bàn của Triệu Phong, không phải ở Hàm Dương, hơn nữa lần này còn có nhiệm vụ mà lão sư giao cho
Hơn nữa lão sư của hắn còn nói, nếu hoàn thành nhiệm vụ này, Trưởng công tử chắc chắn sẽ vô cùng vui mừng, hắn cũng sẽ nhận được sự trọng dụng lớn hơn
“Ngươi cùng con gái của Thượng tướng quân Vương Tiễn đã định tình rồi?” Mạnh Giáp lạnh lùng hỏi, giọng điệu chất vấn
“Liên quan gì đến ngươi?”
Triệu Phong lạnh lùng đáp lại
“Ngươi có biết vì cái gọi là định tình của ngươi, đã phá hỏng nhân duyên của Trưởng công tử không?”
“Vốn Trưởng công tử có thể cùng con gái Vương gia định tình, vì ngươi chen chân vào khiến Trưởng công tử bị Thượng tướng quân Vương Tiễn cự tuyệt, đoạn mất mối nhân duyên này, ngươi có biết ngươi phạm phải tội lớn bao nhiêu không?”
Mạnh Giáp tức giận nói
Nói tới điều này, giống như Triệu Phong đã phạm tội tày trời vậy
Mà Triệu Phong thì nhìn Mạnh Giáp như nhìn một kẻ ngốc
Thật sự mà nói
Triệu Phong không hiểu sao lại có loại người não tàn này có thể nói ra được những lời này, hoặc nói đây có thực sự là những lời mà người bình thường có thể nói ra hay không
Trước khi Triệu Phong và Vương Yên định tình, hắn vậy mà lại nói Triệu Phong chen chân, phá hỏng nhân duyên của Vương Yên và Phù Tô
Nhìn người trước mắt, Triệu Phong vừa thấy buồn cười vừa thấy tức
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Ngươi thật sự là do Phù Tô phái tới sao?” Triệu Phong mang theo giọng điệu có vài phần buồn cười hỏi
“Nói nhảm.” Mạnh Giáp vênh váo đắc ý trả lời
“Phù Tô có một thủ hạ như ngươi, đúng là phúc khí của hắn.” Triệu Phong từ tận đáy lòng cảm khái một câu
Bất quá cái phúc khí này cũng không phải phúc khí thật sự
Nhìn Mạnh Giáp trước mắt, Triệu Phong có lẽ đã hiểu vì sao trong lịch sử Phù Tô lại không biết biến báo như vậy, vì sao có ưu thế trời sinh mà lại không tranh nổi Hồ Hợi, có những “người tài” phụ tá như này, muốn có được vị trí Trữ quân cũng khó khăn
Có lẽ hắn không có được vị trí kia, những người bên cạnh hắn cũng là một nguyên nhân mấu chốt
“Triệu Phong.”
“Ta đã nghe về những thành tích của ngươi.”
“Nhập ngũ một năm đã được phong phó tướng, ngươi thực sự rất lợi hại, nhưng ngươi phải biết, tất cả của ngươi đều do vương quyền ban cho, nếu như Đại vương muốn, Trưởng công tử muốn, thì tất cả của ngươi bất cứ lúc nào cũng có thể bị tước đoạt.”
“Trưởng công tử là ai?”
“Hắn chính là Thái tử tương lai, Đại vương tương lai.”
“Nếu ngươi đối nghịch với Trưởng công tử, đó chính là tự tìm đường chết.”
“Hôm nay ta tới đây, chỉ cần ngươi bẩm báo với Thượng tướng quân Vương Tiễn, nói đã hết duyên với con gái của ông, đồng thời nói rõ Phù Tô công tử mới là lương duyên của con gái Vương gia, ta sẽ cho ngươi một cơ hội đi theo Trưởng công tử.”
Mạnh Giáp nghiêm mặt nói, cứ như là thật sự cho Triệu Phong một cơ hội để phất lên vậy
Triệu Phong không nói gì, mà từ từ đứng dậy khỏi vị trí của mình, chậm rãi đi về phía Mạnh Giáp
“Ngươi muốn làm gì?”
Nhìn Triệu Phong đang đi tới, thân hình cao lớn đó khiến Mạnh Giáp có chút hoảng sợ
Nhưng giây phút sau
Bốp một tiếng
Triệu Phong giơ tay tát một cái vào mặt Mạnh Giáp, đánh hắn lảo đảo ngã xuống đất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Ngươi...ngươi dám đánh ta?”
Mạnh Giáp che mặt đau nhức, phẫn nộ nhìn Triệu Phong, nhưng nhiều hơn là sự khó tin
Hắn sinh ra ở Mạnh gia, một sĩ tộc hào môn đời trước ở Đại Tần, mặc dù không còn cường thịnh như xưa, nhưng vẫn không yếu, từ nhỏ đến lớn có ai dám đối xử với hắn như vậy
Vậy mà bây giờ lại bị một phó tướng nhỏ bé đánh
“Người đâu.”
Triệu Phong lạnh lùng quát
“Có ngay đây.”
Mười thân vệ lập tức xông vào đại điện, khom người cúi đầu với Triệu Phong
“Đánh cho ta, không cần đánh chết là được.”
“Đánh xong ném ra khỏi quân doanh.”
Triệu Phong lạnh lùng ra lệnh
“Vâng.”
Mười thân vệ lập tức nhìn Mạnh Giáp đang ngã trên mặt đất, sau đó lập tức xông tới, cùng nhau đạp mạnh vào Mạnh Giáp
“A…A…”
“Càn rỡ.”
“Ta là đồng môn của Trưởng công tử, ta là trưởng tử Mạnh gia… Càn rỡ quá…”
Mạnh Giáp đau đớn kêu thảm thiết, nhưng đối diện với đám thân vệ này thì hắn căn bản không có cách nào
..
p/s: Bảy ngàn chữ đăng lên, cầu nguyệt phiếu, cầu phiếu đề cử, quan trọng nhất vẫn là đặt mua, vô cùng cảm kích a.