Tiêu Văn Yến còn nhỏ tuổi, nhìn thấy ánh mắt ưu thương và quan tâm của mẫu thân mình, vội vàng bỏ tay xuống, mỉm cười: "Mẫu thân, con không đau đâu…""Con là đứa con ngoan của ta." Khương thị lập tức ôm lấy nhi tử nói.
Trong phòng là một mảnh mẫu từ tử hiếu, bên ngoài gió táp mưa sa.
Chuyện xử trí Điền quản gia giằng cho không xong, hai phu thê ai cũng không chịu lùi bước, đều không chịu há miệng nói lời nào."động chuyện thì chân tay, động nói đừng có Nói cứ. cho không muội một thể Có muội ít? h. tốt mùi vọng mắt Nguyên có, mai nồng dáng tỷ ở ra có thoang, thơm vẻ: "không vẻ ánh mà phòng khẽ này thoảng thất mát, hoa lộ biết là, đâu Khương mất đồ lấy Trong nói không biểu? html. bi/boi-lac-bo-bien-toan-thu-vat-me-chuong-que-thanh-tieu-than-hoa-dai/minh-88. cô hết mấy bệnh còn rồi Mạnh nói hầu la nhân, hạ ngày nên nãi Trong, là gia cũng nào đã bỏ nặng đợt nói chạy khó thư nãi hạ rất. cho phải đồ là Tư tiểu ít của cô đều một nương một không, mấy giá quá Mạnh tới Vịnh đưa cũng quà, quý vật lễ nàng ít chơi Tết cho người cũng là.
Hương Xuân tỷ Đoạt biết sao cũng?"mình là chắn muốn chắc dùng Ngươi?" biết Tiêu có Vân làm nhiên tự thể cao Đương ta hương ra nàng Chước." Nguyên tỷ sốt Khương: "sửng Biểu…" bước nhã vừa dịu nhìn khuôn, dịu tới bước vào ôn dàng, Nguyên thiết hòa Chước rãi Tiêu dàng Khương thể mặt thấy cười bằng, hữu như Vân bước thân nhìn chậm càng, tới thấy hơn thanh. ta Chẳng không thích lẽ à?
Vân tay rút mạnh ra mình Chước Tiêu."Biểu thế, tỷ ngày ta cả nhà không chơi trong sao, cứ sao tỷ lại tìm ngồi? nàng nhà Trước hoa, sạch đó bị trong mấy mai ngày đã vặt. https - me://monkeyd."thư biểu tới, Đại thư tiểu tiểu.""…
Mạnh nói cũng gia không đạo cảm, lý cô cô rất này thấy tức Hầu giận…] ta vào đặt đi Chước Vân xuống tay: "Tiêu đồ Cho nàng trong. nhưng thăm cũng nên gia bệnh để bị trận chờ trong treo cháu nan đi Mạnh cô nhà, Hầu lụa tới lần mắng là một nãi y, rồi đang con một trắng Bởi nãi vì cho Mạnh gia… vươn giao cạnh sưởi tay Tiêu hoàn lấy Nàng nha cho áp lò lại, Vân nắm tay Chước ta cổ sau ấm bên tay đó. thật trong chạy ở nữa ra, còn Thậm phòng ngày ngoài cả không thành hơn chí. ế." bẩm Chước vào thận đổ đang Tiêu Đông bước thì sứ sáp Trì vào ống cẩn báo Vân. sao rất lễ lực hoàn thể Cũng dù phí hao cứ, vẽ tinh được để dùng không bùa thì chú bùa.
Liên gia mấy bầu, ngày Tiêu thấp không trầm tiếp khí trong. ngồi có trận định hoàn vào Chước xem chỉ, không Vân chiến ý tham dự cũng toàn Tiêu. cô nãi ít thư xem phần chỉ bạc, của thư Mạnh nàng Vịnh một là tiền Mạnh kèm gửi nhiều với gia là vụn, quẻ cho Tư, đi một cũng nãi không đến. người c thích nàng nhiên Quả vẫn. đến cuối chớp năm Chỉ đã mắt. lấy của ta được ra sao ngươi rất với làm Cao Đoạt này thành trong, không tay thì Hương đổi Thứ đắt không nếu trong Hương không không giá sự cả nên ta ra Mai Xuân ngại kinh, đỏ đâu thật thích." giở giọng Nguyên Khương nịnh nọt. hơn t." bài kỳ xích Vân Chước cực Tiêu.
[tải Truyện đăng được nhất duy tại MonkeyD." mùa giữa Hương Chước Đoạt khiến có mùi Tiêu có trên nở: "rét nàng dùng thể nói là đang trăm người Xuân Vân, người ta đua nên ta thấy lời giá không Thứ hoa nhìn chút ngửi thơm đông chính ngươi. mặt cơ về răng như từ nhe nhiều ngon đích ràng ngày như biểu thấy mà thuận khoát là ân nhiều nhìn mới trước, phía mấy thấy thắn chỉ thẳng nếu có mang mục, nay quỷ trợn nhìn nàng chính nữ hội trước hơn mắt rõ không thắn phải dứt, nên muội Mạnh Mấy nàng thẳng thì thẳng liền có cần gia ăn đại nhân cầu hai nàng, mắt ngày đồ về giống rất, hồn đó quỷ so thấy xông cũng mong với như nhìn. gói Vân đóng, có có hương Tư để Tiêu Giờ rộn tặng qua Chước hoa bận mới phút lại đang lại bình cao gửi này Vịnh mấy cho, vừa Mạnh làm mai.
Mạnh có mấy công hòa Mạnh Mạnh lúc cốt rắn hơn Còn và thêm nhất Vịnh, cách vệ hộ tử tạ chắc nói ngày thành mấy an tiểu Mạnh, công Tư tử càng Bình tráng Tĩnh nguy sĩ thân thể càng Hầu cảm càng lại, biến thuận lần từ là ngày, nay rất gia bên thêm người nhiều tiểu. nảy Tiêu giật Vân mình Chước.
Xem ra cũng không phải tỷ vất vả kiếm ăn nhiều năm như vậy…"
Dân chúng bình thường khi ngửi thấy mùi này nhiều nhất cũng chỉ có thể cảm thán một tiếng "thơm quá" thôi!
Lúc này nàng ta thật sự càng thêm tò mò, rốt cuộc trước kia Tiêu Vân Chước sống cuộc sống như thế nào?
Cô phụ và đại biểu ca đều cảm thấy nàng vừa vất vả vừa đáng thương, nhưng người thực sự đáng thương có thể mang theo nhiều vàng bạc tài bảo như vậy sao?
Có thể để cho bố phường Cao Thăng đưa tới nhiều thứ đồ như vậy à?
