Tần Lưu Tây từ chối lời mời của Tiền viên ngoại, ông ta dù thất vọng nhưng cũng biết không thể ép buộc, lại càng không dám đắc tội nàng, chỉ là nhận lấy một chiếc hộp từ tay quản gia đưa cho Tần Lưu Tây, đồng thời hỏi thêm một câu
"Tiểu Tần đại phu quả không hổ danh tiếng lừng lẫy, ta là Tiền mỗ người làm ăn lâu năm ở bên ngoài, cũng đã gặp không ít thầy thuốc, người trẻ tuổi mà y thuật phi phàm như ngài thì quả thực chưa từng gặp
"Ấy là Tiền viên ngoại còn thấy người chưa đủ nhiều thôi, chứ đừng nói Đại Phong đất rộng người giỏi, ngay cả bên ngoài Đại Phong, còn có Thương quốc, Ngọc quốc mấy nước nhỏ, lại thêm dị vực phiên bang, người tài xuất hiện lớp lớp, đâu phải mình ta có thể sánh bằng
Tần Lưu Tây cười tủm tỉm nhận chiếc hộp đựng tiền khám bệnh, đưa cho Trần Bì đang ôm ở sau lưng
Tiền viên ngoại cười nói: "Đó là do ta không có duyên phận với họ, cho nên mới không gặp được
Tần Lưu Tây thầm nghĩ cái miệng người làm ăn, quả nhiên biết nói chuyện
"Tiểu Tần đại phu, Tiền mỗ ta cũng quen biết không ít thương gia giàu có, có mấy người bạn mang trong mình bệnh tật lâu năm không thể khỏi, nếu muốn mời Tiểu Tần đại phu đến xem, cũng không biết tìm ngài ở đâu
Ngài cứ yên tâm, bọn họ đều là người có thể trả tiền khám bệnh kếch xù
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đây là đổi cách muốn biết làm sao tìm được Tần Lưu Tây
Kết giao được một đạo sĩ y thuật cao minh, đối với Tiền viên ngoại mà nói chỉ có lợi không có hại, thứ nhất là đảm bảo người nhà có thầy thuốc giỏi có thể tìm tới, thứ hai là, hắn ở giữa làm người môi giới, có thể khiến người ta mang ơn lại còn được thêm một mối quan hệ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cho nên hiện giờ Tiền viên ngoại hạ mình làm nhỏ trước mặt Tần Lưu Tây, cũng là vì lợi ích vô hình đó, làm ăn mà, lợi nhuận lớn cũng là lẽ thường
Tần Lưu Tây nhìn thấu tâm tư của ông ta, cũng không để bụng, nàng không thiếu người bệnh, thậm chí cũng không thiếu người bệnh giàu có, chỉ là xem nàng có nguyện ý "nhúng tay" hay không thôi, bất quá nếu có người muốn làm mai mối, vậy thì cũng được thôi, có trị hay không, còn tùy tâm trạng của nàng
Tần Lưu Tây thuận miệng nói: "Nếu ngài có thể dò ra được ta xuất thân ở Thanh Bình quan, thì tự nhiên cũng có thể đến đó tìm, cứ đến Thanh Bình quan là được
Chỉ là đạo sĩ bọn ta không phải thầy thuốc bình thường, đặc biệt là ta, người thập ác, nghiệp chướng đầy mình, có vạn lạng vàng cũng không cứu nổi
Tiền viên ngoại trong lòng run lên
"Tiền viên ngoại có lòng tốt, nên làm nhiều việc thiện, ắt sẽ có phúc báo, con cháu đời sau cũng được hưởng ân trạch đó
Người ta nói người đời này kiếm đủ loại của cải, chẳng phải vì con cháu đời sau được hưởng phú quý hay sao
Nhưng nếu con người ta tạo nghiệp, thì dù số phận tốt cũng trở thành vô ích, kiếm bao nhiêu tiền của cũng là công cốc
Tiền viên ngoại vội vàng khom lưng: "Kẻ hèn xin tạ công tử chỉ điểm
Tần Lưu Tây khoát tay, nghĩ nghĩ lại hỏi: "À, nhà ngươi kinh doanh buôn bán gì vậy
Tiền viên ngoại nói: "Cũng không câu nệ gì, ta buôn bán hàng hóa nam bắc lập nghiệp, coi như là tạp hóa, vào nam ra bắc, cái gì cũng có, đều là đồ vật mà dân thường dùng, Tiểu Tần đại phu hỏi thế là sao
"Có các loại vải lụa vải bông không
"Cái này tự nhiên có, đây đều là mặt hàng số lượng lớn
"Vậy để ta phái người đến cửa hàng của ngươi chọn mua chút vải vóc, không cần phải là đồ tốt đâu, chỉ cần tính thực dụng cao là được, ngài dặn dò quản lý giúp cho một hai
Tần Lưu Tây nói
Tiền viên ngoại kêu lên một tiếng: "Tiểu Tần đại phu, ngài nói vậy không phải là làm khó lão Tiền ta sao
Ngài muốn cái gì cứ nói, ta đưa đến tận phủ cho ngài luôn, sao lại để ngài tốn tiền chứ
"Như vậy không được, thiên hạ không có bữa trưa nào miễn phí, cho dù có ta cũng không ăn, ngài cũng đừng nói chuyện gì cứu mạng hay không cứu mạng, ngài trả tiền khám bệnh chính là xong chuyện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ta cùng ngài buôn bán, tự nhiên cũng phải sòng phẳng tiền bạc, không vậy ta cũng không dám giao dịch với ngài."