Đại Tiểu Thư Tìm Đường Chết, Đối Tượng Thông Gia Đến Chuộc Người

Chương 67: Sửa lại nàng ghi chú




Nghe thấy cái biệt danh vừa quen thuộc vừa xa lạ này, Khương Nhược Lễ đầu tiên là ngẩn người, theo bản năng nghĩ xem Bùi Tử Quy hôm nay uống nhầm thuốc gì
Không hiểu sao, bình thường khi giả bộ ân ái trước mặt người khác thì Khương Nhược Lễ lại không thấy ngại
Nhưng có lẽ, lúc hai người ở riêng như bây giờ, lại làm nàng bối rối đến buồn nôn không kịp chuẩn bị, có chút luống cuống
Cứ như hai người là một đôi tiểu phu thê vô cùng ân ái, ban ngày ban mặt làm chuyện riêng tư vậy..
Có chút không quen
Chẳng lẽ là mình quá quyến rũ, làm Bùi Tử Quy yêu đến ngứa ngáy khó nhịn
Cũng không phải không thể..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khương Nhược Lễ còn đang điên cuồng suy nghĩ vớ vẩn, chợt nghe giọng nói trầm thấp quen thuộc của Bùi Tử Quy kề bên tai, hơi thở ấm áp phả vào làm nàng tê dại:
"Quên rồi à
Ta không ngại giúp ngươi nhớ lại một chút
Một tia điện xẹt qua não, những ký ức ngủ say bỗng nhiên thức tỉnh
Tối hôm qua, hình như là nàng tự tay xóa biệt danh trên điện thoại của Bùi Tử Quy
Vậy chẳng phải giọng điệu vừa rồi của hắn có chút âm dương quái khí sao
"Ừm..
Ngươi giận hả
Nếu không thích thì ngươi đổi lại không được sao
Khương Nhược Lễ quẫy đạp hai chân muốn Bùi Tử Quy thả mình xuống, nhưng hắn không những không buông mà còn bước nhanh hơn, hướng phòng khách đi
Đặt nàng nhẹ nhàng xuống sô pha, Bùi Tử Quy lại dán vào người
"Sửa thì cứ sửa, không cần đổi lại
Khương Nhược Lễ giơ hai ngón tay định đẩy người kia ra: "Tùy ngươi
Bùi Tử Quy lại cúi người bịt miệng nàng, hơi có ý giày vò, ngậm lấy đôi môi mềm mại rồi cắn nhẹ
Cảm nhận được chút biến hóa, Khương Nhược Lễ hốt hoảng nhìn quanh, đây vẫn là ở phòng khách mà
"Ngươi đừng, lát bị người khác thấy
"Yên tâm, ta đã bảo mọi người về hết rồi
Bây giờ, trong nhà chỉ có ta và ngươi
Cằm tinh xảo bị giữ, lòng bàn tay ấm áp của hắn nhẹ nhàng xoa lên môi dưới, dò xét
Khương Nhược Lễ cũng không biết suy nghĩ gì, hé môi, ngậm ngón tay thon dài của hắn vào miệng
Ánh mắt Bùi Tử Quy tối sầm lại trong giây lát, con ngươi sâu thẳm nổi lên sóng trào, không biết đang nghĩ gì
"Nói lý thì phải công bằng, bao giờ ngươi sửa lại ghi chú của ta
Hả
Khương Nhược Lễ vặn vẹo mông muốn trốn khỏi sự kiềm kẹp của Bùi Tử Quy, nhưng chỉ là châu chấu đá xe
Đôi mắt như nước long lanh trở nên sáng lạ thường, đôi môi anh đào khẽ mở ứng phó: "Lần sau
Hôm khác
Không ngờ hắn không buông tha, xoay người một cái nhấc bổng nàng lên, đặt lên đùi mình, còn bản thân thì dựa vào ghế sô pha, giọng nói lười biếng khàn khàn:
"Lần sau là lần nào
Hôm khác là ngày nào
"Có ngay bây giờ không, hay là nhân lúc còn nóng
Bùi Tử Quy đột nhiên giơ tay phải lên lay lay, Khương Nhược Lễ ngẩng đầu nhìn, sao điện thoại di động của mình trên tay hắn lại trông nhỏ thế
Hắn cầm điện thoại di động từ lúc nào vậy
"Sao điện thoại của ta lại ở chỗ ngươi
Bùi Tử Quy nhướng mày, đôi mắt tĩnh mịch ánh lên nụ cười: "Ta giúp ngươi sửa lại nhé
Khương Nhược Lễ định giật lại, không ngờ hắn ỷ vào tay mình dài, giơ cao điện thoại lên không cho nàng đụng vào
"Hừ, có bản lĩnh ngươi cứ sửa đi, dù sao ngươi cũng không biết mật mã của ta
Đáy mắt Bùi Tử Quy thoáng vẻ thích thú, không nói gì mà trực tiếp nhập mật mã, dễ như trở bàn tay mở khóa màn hình
Khương Nhược Lễ: ""
"Sao ngươi lại biết..
Chưa kịp tìm, màn hình sáng lên đã là giao diện Wechat
Như tìm được thứ gì thú vị, nụ cười trên mặt Bùi Tử Quy không thể nào che giấu được
"Ban đầu ta là Bùi thái thái top
Khương Nhược Lễ gãi đầu, lúc này giải thích: "Một trong thôi, một trong
Nàng có mấy cái top, đều là những người thường xuyên nói chuyện
Thấy ngón tay Bùi Tử Quy chỉ vào màn hình, Khương Nhược Lễ không chút nghĩ ngợi liền nhào tới
Giương nanh múa vuốt, giống con mèo con xấu tính
"Ngươi đừng có nhìn lung tung chuyện riêng tư của ta
Những tin nhắn nàng chat nhóm với Hứa Mộng An và Thẩm Tri Yên, nàng chỉ muốn chết đi sống lại xóa hết thì mới yên tâm được
Bùi Tử Quy sợ nàng ngã, một tay ôm lấy eo nhỏ của Khương Nhược Lễ, nàng ngã cả người vào lòng hắn, con mèo nhỏ giương nanh múa vuốt nhìn vẫn còn có chút không phục
Đáy mắt nam nhân giấu một vùng nước hồ bình tĩnh, dịu dàng chậm rãi, không hề che giấu, cứ như vậy thẳng thắn cưng chiều nhìn người đang nằm trên mình
"Không nhìn lung tung, chỉ sửa lại cái ghi chú thôi
Bùi Tử Quy đưa điện thoại trả lại cho Khương Nhược Lễ, vẻ mặt nhẹ nhàng ôn hòa, như thể hai người hoàn toàn khác biệt với con người lạnh lùng vô tình của hắn trong thương trường ban ngày
Khương Nhược Lễ nhanh tay đoạt lại điện thoại, cúi đầu xuống, trước mắt là ghi chú của nam nhân: Hôn hôn lão công
""
Tê cả da đầu..
"Thế nào
Không thích à
Ta cứ tưởng ngươi thích cái kiểu này chứ
Giọng nói của Bùi Tử Quy mang chút trêu tức, còn có vài phần đắc ý
Khương Nhược Lễ định mở miệng phản bác thì điện thoại trong tay rung lên
Nhóm chat với Thẩm Tri Yên, Hứa Mộng An bị đẩy lên trên cùng
Thẩm Tri Yên: "Lễ Lễ, mai có thể không đi dạo phố với cậu được, tớ phải đến cảng thành
Xin lỗi xin lỗi
@ có tri thức hiểu lễ nghĩa Khương Nhược Lễ"
Tuy có chút thất vọng nhưng Khương Nhược Lễ không để trong lòng
Dù sao nàng cũng biết bà ngoại Thẩm đang dưỡng bệnh ở cảng thành, nên Thẩm Tri Yên cứ một thời gian lại muốn qua đó, điều này dễ hiểu
Có tri thức hiểu lễ nghĩa Khương Nhược Lễ: "Không sao không sao, khi nào dạo phố chả được ~"
Bùi Tử Quy cứ lặng lẽ nhìn người con gái nằm trong lòng, ánh mắt liếc nhìn màn hình, có chút hiểu rõ
Hắn vỗ nhẹ vào eo mông của Khương Nhược Lễ, dường như tiện miệng nói: "Ngày mai có thể nể mặt đi dự tiệc tối với ta không
Khương Nhược Lễ ngẩng đầu, đôi mày thanh tú nhíu lại, những buổi dạ tiệc thương vụ này thật chán, lại còn phải giả cười nữa
"Ta sẽ mời Steven đến trang điểm cho ngươi vào ngày mai
Steven, chuyên gia trang điểm nổi tiếng, nhiều ngôi sao trang điểm đều là do ông ấy làm, nổi đình nổi đám
Nhưng các thợ trang điểm dưới trướng studio của ông, lịch đặt hàng đều phải hẹn đến năm sau
Vậy mà Bùi Tử Quy lại có thể ngay lập tức gọi được người đến, mà còn là do chính Steven làm nữa chứ
Quả đúng là tên tư bản xấu xa mà
Khương Nhược Lễ rõ ràng đã quên mình cũng là một thành viên trong giới tư bản, hai mắt lấp lánh, hào hứng vươn tay quàng lên cổ, mắt hồ ly xinh đẹp lấp lánh, giọng nói vui vẻ: "Vậy thì ta miễn cưỡng có mặt giúp ngươi một chuyến vậy ~"
Bị làm phiền như thế, trong lúc nhất thời Khương Nhược Lễ đã quên đi ghi chú đáng chú ý trên điện thoại của mình
Giọng nữ vừa ngọt vừa mềm, biểu cảm linh động hoạt bát, còn ngọt ngào hơn cả quả đào mật, nàng cho là ngang ngược làm nũng, nhưng trong mắt Bùi Tử Quy lại vô cùng đáng yêu
Bàn tay đang đặt trên eo nhỏ của nàng không khỏi siết chặt lại, ánh đèn thông minh trong phòng khách cũng được điều chỉnh giảm độ sáng
Đèn chùm lớn vẫn tỏa ánh sáng rực rỡ, ánh đèn từ trên cao rọi xuống hai người đang quấn lấy nhau trên ghế sô pha
Phòng khách yên tĩnh truyền đến một tiếng kinh hô yêu kiều, như một cái móc câu, cào đến ngứa ngáy cả lòng người
"Ngươi thả ta xuống
Tiếng thở dốc nặng nề từ cổ họng người đàn ông vang lên, trầm đục như giấy ráp mài qua: "Không thả, ôm chặt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đêm nay, Khương Nhược Lễ ngẩng đầu, từ ghế sô pha nhìn lên mới thấy đèn chùm của biệt thự nhà mình chói lọi đến cỡ nào
Vô số khối thủy tinh nhỏ lắc lư xoay tròn trước mắt, ánh đèn từ khắp nơi hắt vào đôi mắt nàng
Trong phút chốc, phong cảnh trước mắt đã biến thành bờ vai vững chắc và bộ ngực cường tráng của người đàn ông
"Phủ lên
Khương Nhược Lễ đã từng học múa, thân thể mềm mại đến mức có thể muốn gì được nấy, điểm này, Bùi Tử Quy đã hiểu rõ tận tường
Trong không gian của Lan Đình Uyển tràn ngập không khí mờ ám
Khương Nhược Lễ khẽ gọi, tựa như đang cầu xin tha thứ, mang theo tiếng nức nở khe khẽ, yếu ớt vô cùng
Một nụ hôn triền miên dài bất tận, ẩn chứa sự kiềm chế và bá đạo
Bùi Tử Quy không nói lời nào bịt kín đôi môi mềm mại của Khương Nhược Lễ, tiếng động bỗng nhiên biến mất
Sau đó, dường như vọng lại tiếng hót của chim sơn ca
Hắn thả đôi môi mềm mại ra, khóe miệng nhếch lên nụ cười gian tà, khẽ giọng dỗ dành: "Bảo bối, kêu thêm một tiếng nữa
"Cút..
"A..
"Bùi Tử Quy
"Bảo bối, gọi sai rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người đàn ông bế nàng ra phía cửa sổ, ngắm hoa qua lớp kính cùng nàng trong lòng
Hài lòng nghe thấy hai tiếng mà hắn mong mỏi bấy lâu
Đêm nay, Bùi Tử Quy cố gắng biến ghi chú nhựa plastic của mình thành ghi chú hôn hôn lão công
Khu vườn mờ tối chỉ còn lại vài đốm đèn leo lét, nhìn không rõ lắm, chỉ còn những bông hoa hồng trắng phấp phới theo gió...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.