Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 11: MẸ TRÒN CON VUÔNG (1)






Tôi dùng sức nắm chặt tay, cố hết sức đánh đuổi cái cảm giác ấy đi
Nhưng bên tai cứ ẩn hiện như nghe thấy những tiếng rì rầm nói chuyện vậy
Hoặc là rất nhiều người cũng có cảm giác ấy, lúc một mình bạn im lặng ngồi trong phòng đọc sách hoặc nghịch điện thoại, bên tai nghe thấy tiếng nói chuyện, nhưng cho dù bạn lắc đầu khiểu gì, cũng không làm những âm thanh ấy biến đi được
Tình trạng lúc này của tôi cũng y như vậy, thậm chí tôi còn cảm giác tiếng nói chuyện, là từ phía dưới đáy thuyền vọng lên
Càng muốn loại bỏ chúng đi, những âm thanh ấy càng to, thế nhưng lại cứ không nghe rõ chúng nói gì
Ào ạt
Đúng lúc ấy, phía đám bầu nước bên sườn, đột nhiên phát ra tiếng đạp nước
Tôi vội nhìn sang
Lưu Văn Tam vụt ngoi lên từ giữa một đám bầu nước
Trên đầu lão đội dây bầu nước, áo dính sát vào người, tóc tai trông vô cùng rũ rượi
Lão thở hồng hộc mấy hơi, rồi lại lặn tiếp xuống
Cái kiểu căng thẳng ấy, ngược lại khiến cho mọi thứ xung quanh đều yên tĩnh lại
Lại qua mười mấy phút, Lưu Văn Tam vẫn chưa lên..
Lão cũng chẳng ngoi lên lấy hơi
Nỗi lo lắng trong lòng càng mạnh lên, Lưu Văn Tam chẳng lẽ có chuyện gì rồi
Thế nhưng tôi cũng chẳng biết bơi lắm..
Ở đây không đèn không đuốc, nhỡ mà có chuyện gì thật, thì Lưu Văn Tam chỉ còn nước bàn giao ở đây thôi..
Bốp
Bên mạn thuyền, hình như bị người đập tay vào
Tôi giật mình nhìn sang, ở đấy có một bàn tay bám vào
Ngay sau đấy là Lưu Văn Tam chống cả nửa người lên
Tôi suýt nữa thì khóc vì sợ, cái lão Lưu Văn Tam lên thuyền, y hệt như lần trước ở vũng Lương
Giống như quỷ nước vậy, dọa chết người không cần đền mạng
“Thập Lục, ra kéo tao phát!”

Lưu Văn Tam khẽ gầm một tiếng, tôi phản ứng lại, liền giơ tay ra nắm lấy bắp tay Lưu Văn Tam
Lão đang sống chết trèo lên, còn tôi cũng dùng hết sức kéo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thế nhưng lão nặng trịch ra, cảm giác như đang kéo một tảng đá vậy
Gần như dùng hết sức bình sinh, trán Lưu Văn Tam gân xanh nổi hết cả lên, lão leo lên được nửa người nữa, tôi mới kinh hoàng phát hiện, trên vai lão buộc hai sợi dây thừng, phân hai bên trái phải, xuống dưới cách chưa đến nửa thước, là một cái đầu
Mái tóc ướt nhẹp, rũ xuống cả cái đầu, che kín khuôn mặt
Lờ mờ vẫn có thể nhìn rõ, lão đang cõng một cái xác ngửa mặt
Tôi cũng chẳng biết lôi với kéo mất bao lâu, có lẽ, ít nhất cũng đến nửa tiếng đồng hồ
Cuối cùng Lưu Văn Tam cũng lên thuyền
Lão gỡ xác chết ra, đặt nằm trên thuyền, rồi ngồi xuống thở dốc, giống như ống bễ hỏng vậy, hơi trước không liền hơi sau
“Bà nó
Khó vớt kinh, cô ta chìm xuống tận đáy sông rồi, nếu mà đến muộn một tý, sợ là không vớt lên nổi.” Lưu Văn Tam khàn giọng bảo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Thập Lục, nhanh làm đi, khẩn trương lên, nhớ đừng có để quá mười hai giờ đấy.” Lưu Văn Tạm giục tôi
“Mười hai giờ
Chẳng phải là giờ tý à?” Tôi vô thức trả lời
Cúi đầu nhìn đồng hồ, mới có lúc thế, mà kim đồng hồ đã chỉ sang mười giờ
Chúng tôi tám giờ đến bến tàu sông Dương, mất chút ít thời gian, nhiều nhất cũng không quá tám rưỡi là bắt đầu vớt xác
Thế mà không ngờ, quá trình này mất những tròn một tiếng rưỡi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Giờ tý?” Lưu Văn Tam rõ ràng có vài phần nghi hoặc
Tôi giải thích: “Hiện giờ chúng ta dùng hai mươi tư giờ để tính thời gian, trên thực tế, giờ tý đã được tính sang ngày thứ hai rồi, tên cháu La Thập Lục cũng là do nguyên nhân này, cháu sinh vào giờ tý ngày mười lăm tháng tám
Bây giờ là mười giờ, nên chúng ta chỉ còn một tiếng đồng hồ nữa thôi.”

Tôi vừa nói xong, Lưu Văn Tam rõ ràng ngẩn người ra một cái, rồi lão đập mạnh vào trán: “Cái địt
Tý nữa thì quên mất vụ này
Thập Lục, mày làm nhanh nhanh lên
Phải giải quyết xong trước giờ tý
Nếu mà không xong được, thì chỉ có tiễn cô ta xuống lại thôi!”

Tôi cũng hiểu rõ, không có thời gian dây dưa nữa, ngồi xổm xuống giữa hai chân xác nữ
Cô ta thân hình cao ráo, ít nhất cũng hơn một mét bảy lăm
Cô ta mặc một cái váy trắng, tóc cũng rất dài, xõa ra đến tận eo, lúc này đã có thể nhìn rõ khuôn mặt
Khuôn mặt trái xoan sắc nét, đôi mắt nhắm nghiền
Sắc mặt cô ta lại có cảm giác hồng hào, dưới ánh trăng sinh động như còn sống
Đây rõ ràng không giống người chết, mà càng giống như người sống hơn
Lưu Văn Tam nói không sai chút nào, thêm một ngày nữa, sợ là cô ta sẽ thành sát, như cá trong nước, lão không những không dám vớt, mà còn phải tránh xa

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.