Thứ vĩ đại nhất trên đời này,chính là tình mẹ
Đây chẳng phải đúng như thế sao
Bà ấy mất đã hơn hai mươi năm, mà vẫn cứ đi theo tôi, thậm chí còn không chịu đi đầu thai
Với tôi mà nói, hơn hai mươi năm này là cuộc sống đầy màu sắc, nhưng với bà ấy mà nói, vĩnh viễn đều là sự cô quạnh, và dè dặt nhìn trộm sau lưng tôi
Nghĩ nghĩ ngợi ngợi, nước mắt tôi cứ thế rơi xuống
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tôi không thể để bà ấy cứ tiếp tục như thế này mãi
Tôi cũng không thể để Lưu Văn Tam bắt bà ấy, càng không thể làm như cách của bà nội
Bà nội làm như vậy không sai, nhưng tôi là con trai của mẹ tôi
Tôi phải để bà ấy đi đầu thai
Bắt đầu đời người của kiếp sau sớm một chút
Nghĩ thông suốt rồi, cái cảm giác sợ hãi đối với mẹ tôi, ngược lại hoàn toàn tiêu tan
Đứng dậy, loạng choạng bước ra khỏi phòng
Bà nội không ở trong sân, Lưu Văn Tam túi lớn túi bé, xách không ít đồ, đang chuẩn bị ra ngoài
“Chú Văn Tam!” Tôi gọi Lưu Văn Tam một tiếng
Lão ngó tôi một phát, ngẩn người cái rồi nói: “Thập Lục, mày không nằm trên giường nghỉ ngơi, dậy làm cái gì thế
Mày phải dưỡng đủ tinh khí với dương khí mới được.”
Tôi chạy ra cạnh Lưu Văn Tam, kéo lấy tay lão, nói: “Chú Văn Tam, hỏi chú chuyện này
Mẹ cháu, còn đi đầu thai được không?”
Lúc trước Lưu Văn Tam có nói, có thể nghĩ cách tiễn bà ấy đi, hoặc thu vào trong ngọc, nhưng lại không nói gì liên quan đến chuyện đầu thai
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lưu Văn Tam chợt nhíu mày: “Đầu thai...”
Tôi kỳ vọng nhìn Lưu Văn Tam
Lưu Văn Tam lắc lắc đầu
Tôi tái mặt, người loạng choạng một cái, tý nữa thì ngã
Lưu Văn Tam lập tức đỡ lấy tôi, trầm giọng nói: “Thập Lục, mày đừng sốt ruột, chuyện đi đầu thai, chưa chắc đã không có khả năng, chỉ có điều mẹ mày đã là mẫu sát hơn hai mươi năm rồi, chú Văn Tam không có bản lĩnh đấy, chú phải nghĩ xem làm như thế nào đã mới được.”
Cuối cùng trong tâm tôi cũng có một tia hi vọng
“Chú, vừa đi vừa nói, cháu đi cùng với chú!” Tôi trịnh trọng nói
Lưu Văn Tam cũng chẳng từ chối, đưa tôi ra khỏi nhà, thuận theo đường trong thôn, đi về một hướng
Đại khái đi tầm bảy tám phút, thì đến trước mặt một căn nhà
Trước cổng treo vải trắng, đèn lồng trắng, trên đất rải rác không ít tiền giấy
Phía trong lác đác tầm năm sáu người, vừa khiêng quan tài đặt xuống đất ở trong sân
Đây là một cỗ quan tài gỗ đen xì xì, bên trên có hình vẽ bằng phấn trắng, nhìn trông rất rợn người
Mặt Lưu Văn Tam lập tức biến sắc, lão trợn tròn con mắt: “Ai cho chúng mày mang quan tài vào trong sân
Không phải tao đã nói rồi à
Tang lễ phải làm ở ngoài đường, ngày hôm nay phải đi chôn luôn!”
Tiếng quát của lão làm tôi cũng giật cả mình
Từ cửa gian chính, có một thanh niên mặc áo mũ xô đi ra, trông khoảng tầm ngoài hai mươi tuổi, lúc này tôi mới nhìn thấy, trong nhà còn mấy người đàn bà và trẻ con, không biết đang bàn bạc chuyện gì, ríu ra ríu rít
“Chú Văn Tam, là cháu bảo bọn họ khiêng vào đấy, kiếp này cậu cháu không lập gia đình, giờ người mất rồi, đến nhà của mình mà cậu cháu cũng không được vào, cháu thấy áy náy, mới bảo bọn họ khiêng vào, đằng nào cái nhà này sau này cũng không ai ở, không sợ xui xẻo.” Thằng cháu lão Liễu thở dài nói
“Liễu Chí
Đây không phải chuyện có xui xẻo hay không!”
“Đột tử là khách, không được vào nhà
Nếu không bảy ngày, lão quỷ hồi hồn!”
“Đây là phép tắc
Âm giới có luật của âm giới, dương gian có luật của dương gian
Người nếu chết ở ngoài, thì coi như không có nhà nữa
Mày đưa nó về nhà, nó sẽ không muốn đi nữa
Đợi đến bảy ngày hồn về, nó chắc chắn sẽ không đi đầu thai!”
Lưu Văn Tam tức giận giẫm chân bình bịch: “Chúng mày không hiểu thì thôi, tao đã dặn dò kỹ lưỡng là linh đường phải bày ở bên ngoài, sao lại khiêng vào chứ!”
Mặt Liễu Chí cũng biến sắc, gã gượng cười nói: “Chú Văn Tam..
Không nghiêm trọng đến mức đấy chứ...”
Lúc này, những người khác ở trong nhà cũng đi ra
Gồm một người đàn bà già tầm tuổi lão Liễu, một thiếu phụ tầm tuổi Liễu Chí, và một đứa bé gái đi theo
Bọn họ đều mặc áo tang, trên mặt chẳng có mấy đau thương, ngược lại còn cố che dấu nét cười
Tuy rằng nét cười ấy chỉ xuất hiện chớp nhoáng, liền bị giấu đi ngay, nhưng tôi vẫn cảm thấy không mấy dễ chịu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hình như lão Liễu chết, đối với bọn họ mà nói chẳng phải chuyện gì đau lòng, ngược lại còn là chuyện đáng mừng
Thiếu phụ bước đến cạnh Liễu Chí, khoác lấy tay gã, sắc mặt vô cùng nghiêm túc nói: “Chú Văn Tam, cháu nghe nói, trước khi mất cậu toàn đi lái xe cho chú, chú là người vớt xác ba mươi dặm quanh vùng, trên sông Dương chẳng có xác chết nào chú không dám vớt, cậu cháu dù gì cũng theo chú bao nhiêu năm, phép tắc là chết, nhưng người thì là sống mà!”
“Cậu cháu cực khổ hơn nửa đời người, tiếng tăm cũng khó nghe, ngoài việc kiếm được món tiền ra, đến vợ cũng không cưới được.”
“Để tang lễ của cậu làm ở trong nhà thì làm sao
Kể cả có phiền phức, chú chẳng phải cũng cần nghĩ cách giải quyết sao?”
“Cậu mất đột ngột, để cậu được thể diện một lần trước khi chết, đưa tang đi từ nhà, lẽ nào cũng không được?”
Lúc này Liễu Chí cũng mở mồm, gã nói: “Cậu cháu cũng chẳng có con cái gì, với tư cách là người thừa kế của cậu, cháu cũng cần có nghĩa vụ để cậu được đưa tang tử tế, chú Văn Tam, mong chú thông cảm.”
Mặt mũi Lưu Văn Tam tối sầm, lão nhìn mấy người đó một lượt, đột nhiên nói: “Tiền mà lão Liễu tích cóp cả đời chúng mày cầm rồi, chẳng vấn đề gì cả
Chỉ cần sau này thắp hương tử tế, hàng năm đều đi cúng lễ thì chẳng có chuyện gì hết, nhưng đã đưa vào trong nhà, thì chắc chắn sẽ có chuyện!”
“Chúng mày không tin lời tao, tao cũng không thể chủ trì cái lễ tang này, đi mời người khác đi.”
Nói xong, Lưu Văn Tam kéo tôi đi ra
Vừa ra khỏi cửa, đằng sau đã vọng ra tiếng chửi bới
Đại khái là, lão Liễu đi làm theo Lưu Văn Tam, giờ có quỷ quấy phá, xảy ra chuyện bỏ cả mạng vào đấy, Lưu Văn Tam còn chẳng nói được câu nào dễ nghe, thậm chí con không cho đưa người vào trong nhà làm tang lễ, không chừng là có tính toán gì ấy!”
Người chủ trì tang lễ đầy ra đấy
Chi tiền ra ai mà chả làm đàng hoàng được
Lại phải nghe lời Lưu Văn Tam thật, không cho vào nhà, chôn cất luôn trong ngày
Lưu Văn Tam đúng là cái thứ không ra gì
Không có tình nghĩa
Còn bọn họ không được làm cái chuyện bẩn thỉu bất hiếu ấy
Như thế là bị người ta chửi cho đấy!