Sáu tuổi tụ dương, mười hai tuổi dương cử, hai mươi hai tuổi khám dương quan
Mẹ tôi không muốn rời tôi, chỉ cần sinh nhật hai mươi hai tuổi tôi nhìn thấy ma, khám dương quan xem như thất bại
Mẹ sẽ có thể theo tôi cả đời
Thế làm sao tôi dám ra khỏi nhà
Sau khi bà nội đi, bố ngồi trong nhà uống rượu giải sầu, đến hột lạc cũng chẳng ăn
Đỏ mắt nhìn di ảnh của mẹ trên tường
Mỗi uống một hớp rượu, là lại rơi một vốc lệ
Tôi dựa người vào ghế tựa chơi game
Đến tầm sáu giờ tối, bố tôi khàn giọng bảo: “Thập Lục, bố ra đầu thôn mua rượu, mày đừng có chạy lung tung.”
“Ơ....” đến lúc tôi ngẩng đầu lên, bố đã say khướt, ngất ngưởng ra khỏi nhà
Nhưng bố tôi mãi hai tiếng sau vẫn chưa về
Vào thu rồi, ban ngày trở nên rất ngắn, tám giờ trời tối đến ghê người, đèn ga tỏa ra thứ ánh sáng màu vàng cam, lại càng khiến không gian tĩnh mịch rợn người
Có con mèo đen ngồi chồm hỗm trước đầu cổng, chằm chằm nhìn tôi
Tôi cũng nhìn lại nó mãi một lúc
Bà nội vẫn chưa về, tôi gọi điện cho bà, bà nội cũng mốt hơn nhiều người già khác, biết dùng máy cho người già
Tôi mang việc bố ra ngoài kể cho bà nghe
Nghe giọng bà có vẻ hoảng, bảo tôi đừng có quản bố, dù có thế nào cũng đừng quản
Tối nay có lẽ bà nội không về kịp...
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dặn tôi đúng mười giờ lên giường đi ngủ, đợi qua hết giờ tý, là coi như khám xong dương quan
Tôi đồng ý xong, bà nội mới cúp điện thoại
Đang chuẩn bị vào bếp kiếm chút đồ ăn
Thằng cháu út nhà trưởng thôn, Trần Tiểu Bàn hổn hển lao vào nhà tôi, nó chạy đến trước mặt tôi, khư khư nắm lấy cánh tay tôi, gấp đến tái cả mặt
“La Thập Lục, to chuyện rồi
Bố mày nhảy sông rồi!”
“Mày nói gì!” Đầu tôi ong ong, mắt đỏ cả lên
Bố tôi nhảy sông rồi
Bố tôi làm sao mà nhảy sông được
Ban ngày bố còn đang phát rầu chuyện làm sao kiếm tiền cưới vợ cho tôi cơ mà
Bố uống say quá, trượt chân ngã xuống sông
“Cứu lên chưa?” Tôi cố cắng trấn tĩnh, lạc giọng hỏi
Trần Tiểu Bàn ậm ậm ừ ừ, không nói nổi câu nào
Tôi lúc đấy như bị dội gáo nước lạnh, phi chạy ra đầu thôn
Gì mà dặn dò, gì mà kiêng kị
Vứt tất qua một bên
Vài phút sau, tôi lao ra đến bờ sông Tiểu Liễu ở đầu thôn
Đến mấy chục người vây quanh bờ sông, chỉ chỉ chỏ chỏ
Bố tôi ngửa mặt trôi nổi trên mặt nước đen kịt
Bố chết không nhắm mắt, con ngươi lồi ra, trên làn da tái xanh, yên lặng lạnh lẽo
Phịch một cái, tôi quỳ sụp bên bờ sông, gào lên một tiếng: “Bố!”
Bố tôi mất rồi..
Tôi khóc đến hoa mắt chóng mặt, chỉ thấy đầu óc ong ong, người xung quanh hình như đều thành trùng ảnh
Bọn họ nói gì mà đàn ông chết xác chìm mặt ngửa lên, là điềm báo đại hung, bố tôi chết không bình thường chút nào, tuyệt đối không được vớt lên
Tôi làm gì mà nghĩ được nhiều thế, lập tức nhảy xuống sông Tiểu Liễu
Nước sông vào thu, lạnh thấu xương
Giá buốt thấm vào từ cột sống, tôi tê buốt cả da đầu, lập tức tỉnh táo hơn nhiều
Trên bờ có người hét tôi mau lên bờ
Tôi chẳng buồn để ý đến bọn họ, bơi về phía xác của bố
Lúc chạm vào bố, tôi lại rùng cả mình
Thân thể bố giống như cây cột gỗ, cứng ngắc, hoàn toàn không giống người vừa chết đuối
Kéo bố bơi vào đến bờ, đã lạnh đến mức toàn thân gần như tê liệt
Tôi đang chuẩn bị lên bờ, kết quả bị một cây sào tre đẩy mạnh vào vai, đau đến mức tôi uống thêm mấy ngụm nước sông
“La Thập Lục
Bố mày sắp thành quỷ rồi
Bố mày không được lên bờ
Mày buông nó ra nhanh!” Lão đó là thợ mộc Lưu trong thôn, mặt mũi trắng bệch gào lên với tôi
Lão còn cố sức lấy sào tre đập vào cánh tay tôi
Khiến tôi buông xác bố tôi ra
Đấy là bố tôi
Làm sao tôi buông ra được?
Tôi cắn răng không buông tay, còn định bò lên bờ
Thợ mộc Lưu giơ sào tre lên, đập bốp một nhát, tôi đau hét lên một tiếng, cảm giác tay như gãy đến nơi
Tiếp đó là tiếng chửi bới của những người khác
“La Thập Lục
Mày định kéo bố mày lên bờ, để hại cả thôn à!”
“Bố mày chết dưới nước lại ngửa mặt lên trời, đấy là âm hồn không tan
Là sắp thành quỷ đấy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mày không được đưa nó lên bờ!”
“La Thập Lục, mày là âm sanh tử
Mày mà dám đưa bố mày lên bờ, bọn tao sẽ dìm cho mày chết dưới đó luôn!” Thợ mộc Lưu mặt mày hung dữ trừng mắt nhìn tôi, lại đập tôi một nhát nữa
Tay phải của tôi đã không còn cảm giác gì, cũng chẳng biết có bị đánh gãy hay chưa
Những người khác cũng vác sào tre và gậy gộc tới
Bọn họ thấy tôi thà chết không buông tay, cũng sợ đánh chết tôi, bèn ra đẩy xác bố tôi
Bố tôi cứ thế bị bọn họ đẩy lại xuống lòng sông, còn có mấy người chửi bới, nhổ nước bọt, rồi đái vào xác bố
Vì người già hay nói, rằng quỷ sợ bẩn, nhất là cứt đái
Nhưng bọn họ như thế là nhục mạ xác bố tôi
Tôi lao lên bờ, điên cuồng đẩy bọn họ ra
Dân trong thôn cũng khùng lên, hoặc là do nỗi oán hận tôi dồn nén những năm qua bộc phát, lao vào tôi tay đấm chân đá
Tôi cố hết sức che đầu mặt và bộ phận quan trọng, cố nhìn ra sông
Nhưng lại nhìn thấy xác bố, đang từ từ chìm xuống...
Không biết do chìm xuống, hay là do bố cử động nữa
Bố nghiêng mặt về phía tôi, con ngươi lồi ra, giống như đang trợn mắt nhìn những người đánh tôi
Bọn họ đánh rất lâu, tôi cảm giác toàn thân như sắp rã ra, không còn là của mình nữa, những đòn đấm đá ấy mới dừng lại
Mơ mơ hồ hồ, nghe bọn họ nói xác chìm rồi, không việc gì nữa rồi
Lại nói không biết tôi bị đánh chết chưa, phải chuồn nhanh..
Mí mắt tôi nặng trĩu, sắp ngất đến nơi, bỗng dưng có người cõng tôi dậy
Cảm giác lạnh lạnh buốt buốt, khiến tôi tỉnh táo lại
Thân thể người này rất cứng, còn cứng hơn cả xác bố
Tôi khó khăn mở mắt ra, thì phát hiện đấy là gò má của một người đàn bà
Mái tóc đen dài bay bay theo gió, che mất đa số tầm nhìn của tôi, bà ta lẩm bẩm nói gì đó, tôi chẳng nghe rõ nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hình như đang gọi tên tôi Thập Lục ..
rồi lại nói đều đáng chết..
còn xen lẫn tiếng xin lỗi đầy tự trách
Cuối cùng tôi cũng ngất đi..
Khi tôi tỉnh lại, toàn thân đau nhức, còn nằm trên giường ở nhà tôi
Bà nội ngồi bên cạnh giường, vừa rơi nước mắt, vừa giúp tôi lau vết thương, tôi đau rít một hơi
Thấy tôi tỉnh lại, trong mắt bà nội mới có vài phần linh hoạt
“Thập lục, lũ người này xuống tay tàn nhẫn quá, rồi chúng nó sẽ bị báo ứng thôi!” Bà nội mím môi, những nếp nhăn trên mặt đều rung rung
Nước mắt tôi cứ thế trào ra
“Bà nội, bố cháu mất rồi...”
Môi bà nội giật giật một cái
Giờ tôi mới phát hiện, bà vốn dĩ còn vài sợi tóc đen, đều đã bạc trắng hết
Tôi im mồm, không nói nữa
Tôi rất đau khổ, không còn bố nữa
Bà nội cũng chẳng phải cũng mất đi người con trai duy nhất sao
Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, cũng chẳng khá hơn tôi chút nào
Cùng lúc đấy, có tiếng gọi khàn đặc vọng vào trong nhà
“Lưu âm bà
Tôi tới rồi, bao giờ thì đi vớt xác?”
Bà nội quay sang tôi cười cười, nếp nhăn khóe mắt díu lại với nhau
“Lưu Văn Tam đến rồi, chỉ có nó mới vớt bố cháu lên được!”