Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!

Chương 100: MÃ TẤU





Những chuyện tiếp theo khá đơn giản
Chỉ cần thực hiện theo cách đó thì mọi người đều nhận được dấu mộc ở chỗ vòng quay ngựa gỗ
Nhưng cũng hơi phiền phức
Do cả vòng quay ngựa gỗ chỉ có một vị trí ngồi chính xác, mà mỗi vòng quay lại cách nhau mười phút, dù hai ba người chen chúc ngồi trên một con ngựa thì để tất cả thông qua phải mất gần một giờ
Nếu tốn thời gian đợi ở đây thì chẳng ai lấy đủ năm con dấu cả
Thẩm Hoan Hoan đề nghị: "Chia nhau ra đi, một nhóm xếp hàng ở đây, nhóm còn lại đi xem các trò chơi khác, đợi mọi người chơi xong trò ngựa gỗ này thì đổi chỗ
Chẳng ai có ý kiến gì. 
Có điều Khương Yếm cũng không đi ngay, cô để Ngu Nhân Vãn đưa bé Khương Yếm với bé Ngu Nhân Vãn lên chơi trước, do lúc nãy cô bận ôm An An, diện tích trên lưng ngựa gỗ thì lại nhỏ, sau một hồi bàn bạc, bé Ngu Nhân Vãn hào hứng trèo lên vai Ngu Nhân Vãn, ngồi vững rồi, bé còn vuốt vuốt tóc ra vẻ vênh vênh tự đắc lắm
Đến lúc Ngu Nhân Vãn đi xuống thì trông em ấy rất nhếch nhác. 
"Chẳng lẽ lúc nhỏ mình nghịch tới vậy ư...
Vẻ mặt em ấy trông rất hoang mang
Bé Ngu Nhân Vãn giận dỗi, nhấc chân lên giẫm mạnh vào chân Ngu Nhân Vãn
Ngu Nhân Vãn vô thức kích hoạt thể chất, bé Ngu Nhân Vãn lập tức ngã chổng vó, lúc đứng lên bé còn muốn giẫm thêm cái nữa, ngờ đâu chưa tới gần thì lại ngã sấp mặt. 
"..
Bé Khương Yếm tò mò nhìn Ngu Nhân Vãn, như thể đang nhìn thứ gì đó mới lạ lắm, còn chủ động bước tới chỗ em ấy, nhưng cũng do tuổi bé còn nhỏ, không thể kháng lại thể chất xui xẻo của em ấy, thế nên bé vừa lại gần Ngu Nhân Vãn thì đã ngã nhào lên người bé Ngu Nhân Vãn rồi
Hai bạn nhỏ ngã rạp lên nhau, nằm sõng soài trên mặt đất
Bé Hoan Hoan cách đấy không xa thấy thế thì sáng bừng hai mắt, bé trộm nhìn Thẩm Hoan Hoan một cái, thấy cô nàng không để ý đến mình thì mới cẩn thận bước tới. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Lúc đến gần còn chạy liền hai bước
Chẳng mấy chốc trên mặt đất đã có ba bạn nhỏ ngã chồng lên nhau
Bé Tiếu Tiếu tự đẩy xe lăn tiến lại gần, nói vọng lại "Thật vô nghĩa" rồi đẩy xe lăn đi mất
Thẩm Tiếu Tiếu nhỏ giọng chế giễu: "Kệ đi, nhóc đó đang thèm muốn chết đấy
"Khi còn bé em cũng thường giả vờ thế, lúc ấy sức khỏe yếu, muốn ra ngoài phải ngồi xe lăn, vậy nên lúc nào cũng nghĩ mình là đích thứ nữ phủ Thừa tướng mỏng manh yếu đuối nhưng phải thật lạnh lùng, rồi còn rất thích ôm ngực ho khan, cứ để nhóc ấy vờ vịt tiếp đi
[Phụt ha ha ha.]
[Đích thứ nữ phủ Thừa tướng mỏng manh yếu đuối nhưng phải thật lạnh lùng ha ha ha.]
[Còn nhỏ mà đã có tiềm năng gia nhập giới giải trí rồi.]
Thời gian chẳng chờ ai cả, trong vòng một tiếng phải chơi đủ ba trò chơi cũng khá gấp gáp
Khương Yếm nói ngắn gọn vài câu rồi đỡ ba cô nhóc vẫn đang nằm sấp dưới đất lên
Bé Khương Yếm khom lưng phủi bụi trên người, hai má phúng phính vì thế mà rung rung, Khương Yếm tiện tay nhéo một cái: "Đi thôi
Bé trợn tròn mắt, hất cằm nhìn Khương Yếm
Cô biết rõ còn cố tình hỏi: "Sao vậy
Một lát sau, bé hừ khẽ, rồi bước thật nhanh, càng chạy càng xa, đến khi giọng Khương Yếm vang lên ở phía sau lưng bé: "Ngược đường rồi
Biểu cảm của bé chẳng thay đổi, xoay người lại rồi tiếp tục đi thẳng về phía trước
Khương Yếm cong khoé môi
Ngu Nhân Vãn thì thầm: "Mình cũng muốn véo..
Sao hồi nhỏ mình không giống thế nhỉ
Tiếc ghê
*
Những trò có thể chơi đều cố định, tiếp theo là rạp chiếu phim 5D với trò mã tấu, thứ tự ra sao không quan trọng, dù sao cũng phải chơi. 
Sau năm phút, bốn người đi tới rạp chiếu phim 5D
Rạp nằm ở phía đông công viên, ở giữa có một hồ nước nhân tạo, xung quanh là rừng cây um tùm rậm rạp, bước vào đây như thể đang đi trong rừng mưa nhiệt đới, tấm bảng viết bốn chữ [Rạp chiếu phim 5D] treo thật cao trên ngôi nhà gỗ nhỏ
"Mát quá
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bé Ngu Nhân Vãn cảm thán
Quả thực rất mát
Do ở đây nhiều cây nên nhiệt độ thấp hơn những chỗ khác. 
Khương Yếm nhìn quanh một vòng, những nơi khác đều văng vẳng tiếng cười đùa, nhưng ở đây lại có khá ít người qua lại, ra ra vào vào rất nhanh, không giống ở chỗ vòng quay ngựa gỗ, có cả đám người tụ tập bên ngoài lan can. 
"Có lẽ trò này khá dễ chơi
Bé Khương Yếm nói
"Em chơi cái này, chị đi chơi trò mã tấu đi
Bé vừa lấy tấm vé từ trong túi gấm xinh xắn của mình ra, vừa thò tay vào túi Khương Yếm lấy tấm vé của cô ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khương Yếm cũng nghĩ vậy
Ở đây ít người, hoặc là quá khó hoặc quá dễ, hoặc là rạp chiếu phim 5D này nằm trong chuỗi trò chơi, mỗi trò đều có lượng lớn người tham gia nên ở đây mới thiếu người. 
Tất nhiên, muốn suy đoán theo hướng chính xác nhất phải dựa vào đôi vợ chồng trung niên mất tích kia
Lúc nãy khi hỏi thăm tin tức, ông bán kẹo nói họ tới rạp chiếu phim 5D trước, sau đó mới đi chơi các trò khác, mà hình như họ chưa vượt qua mấy trò kia. 
Vậy nên Khương Yếm mới đồng ý với quyết định này
Cô dặn: "Chơi xong phải đi tìm bọn chị ngay, chắc lúc các em chơi xong thì tụi chị cũng tìm được cách chơi trò mã tấu rồi
Bé Khương Yếm hừ một tiếng, xoay người đi vào rạp chiếu phim 5D, người lớn hay trẻ con gì đều có thể chơi tất cả các trò chơi trong công viên, cộng thêm việc Khương Yếm cảm thấy bản thân khi còn nhỏ sẽ không dễ bị người khác bắt mất, nên mới yên tâm
Nhưng Ngu Nhân Vãn thì không yên tâm được
Bé Ngu Nhân Vãn cũng vậy. 
Bé bắt đầu lục tìm tấm vé của Ngu Nhân Vãn: "Đâu rồi
Để đâu mất rồi
Ngu Nhân Vãn nhanh chóng đưa vé của mình cho bé: "Em cũng đi cùng đi
Bé Ngu Nhân Vãn nhanh tay nhận lấy, sau đó vui vẻ đuổi theo bé Khương Yếm
Hai người lớn không thèm nhìn theo tụi nhỏ, mà lập tức xoay người đi về hướng trò mã tấu. 
Phòng livestream hiện lên một loạt [???]
[Cũng chẳng biết đây là tin tưởng quá mức hay gì nữa...]
[Mấy người tỉnh táo chút đi, tụi nhóc mới bảy, tám tuổi
Bảy, tám tuổi thôi đó!]
[Nếu mấy nhóc chết tôi sẽ khóc ngất trên livestream cho xem (nghiến răng nghiến lợi)!]
Đi hơn mười mét Khương Yếm mới chợt nói: "Vẫn là không nên đi
Ngu Nhân Vãn ngạc nhiên, rồi em ấy cũng hiểu ra, bảo: "Để hai em ấy đi riêng nguy hiểm quá, phải làm sao bây giờ, hay chúng ta quay lại?” 
[?]
[Tôi mới nghe cái gì thế này?]
[Chị Yếm cũng biết cắn rứt lương tâm sao!]
Khương Yếm không hề biết mọi người trong phòng livestream nói mình thế nào, cô cau mày bảo: "Phải để tụi nhóc đi chơi trò mã tấu mới đúng
"Trò đơn giản chẳng có bao nhiêu, tự mình chơi mới phải
Ngu Nhân Vãn ngơ ngác "A" một tiếng
Phòng livestream: [...]
[Rốt cuộc tôi đang mong chờ cái quái gì thế?]
Khương Yếm cau chặt mày. 
Ngu Nhân Vãn nghĩ ngợi một chút rồi an ủi cô, chẳng hạn như: "Không thể sắp xếp như thế được”, "Dù muốn cũng không thể làm vậy”, "Tụi nhỏ rất nghe lời mà", "Bé Khương Yếm đáng yêu như thế sao chị nỡ",..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
cuối cùng Khương Yếm cũng gật đầu
Chịu nóng cả quãng đường, không biết trong công viên này đang là tháng mấy, nhưng chắc chắn nhiệt độ phải trên 38 độ C
Hai người đi ngang qua vài quầy bán nước giải khát, Ngu Nhân Vãn không chịu nổi mà kích hoạt thể chất xui xẻo của mình khiến người đi đường ngã tới ngã lui, còn em ấy nhân lúc hỗn loạn đã vươn tay cầm lấy hai chai nước giải khát
Hai người uống nước xong thì cũng đã tới trước trò mã tấu. 
Ở đây rất ồn ào, so ra thì còn nhiều người hơn ở chỗ vòng quay ngựa gỗ, bọn họ cứ nhìn chằm chằm vào mấy cái thiết bị, như thể sợ sẽ bỏ sót điều gì vậy
Chẳng mấy chốc thiết bị đã bắt đầu vận hành, một lượt mười mấy người, người lớn trẻ con ngồi song song trên hàng ghế màu đỏ, trên người họ không có bất cứ thiết bị bảo hộ nào, sau khi lên cao hơn mười mét, tất cả ghế ngồi đều rơi xuống thật nhanh, tiếng hét thảm thiết vang lên không dứt
Có cô bé sợ hãi nhắm chặt mắt, khóc to gọi mẹ, gào to tới mức cứ ngỡ đứt cả dây thanh quản, nhưng mẹ bé ở ngoài lan can lại liên tục cổ vũ bé
"Như Như con có thể làm được mà, cố gắng thêm một chút
"Sẽ ổn cả thôi, số con tốt, tin mẹ đi, người con tin tưởng nhất là mẹ mà
Sau khi lên lên xuống xuống bảy tám lần, cuối cùng chiếc ghế cũng dừng lại giữa không trung, thanh mã tấu trên thiết bị từ từ di chuyển sang bên trái, dưới lưỡi đao sắc bén, ánh mặt trời bị khúc xạ lại, tạo ra vệt sáng lạnh như băng. 
Xung quanh im phăng phắc
Chỉ mấy giây sau, thanh mã tấu chợt rung lên, nó bổ về phía chiếc ghế đầu tiên với tốc độ cực nhanh, người đàn ông ngồi đó run rẩy trợn to mắt, anh ta muốn cầu cứu, nhưng còn chưa kịp phát ra tiếng thì người đã bị chém thành hai nửa. 
Khương Yếm chưa từng thấy thi thể nào đối xứng đến vậy
Thi thể người đàn ông rơi từ trên cao, đập mạnh xuống đất trước mắt mọi người, có lẽ do lực rơi quá lớn đã làm tròng mắt anh ta văng ra khỏi hốc mắt, sau khi chạm đất còn nảy vài vòng, trông rất đàn hồi
Sau đó một đống thi thể cũng rơi từ trên cao xuống, cái nào cũng đối xứng mãn nhãn. 
Ngu Nhân Vãn thì thầm: "Chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế à
Vừa dứt lời, cô bé khóc gào khi nãy cũng rơi xuống, nơi thi thể bé đáp đất đã có mấy lớp thi thể chồng lên nhau, cái đầu trắng bệch cắm xuống đất, Khương Yếm tập trung nhìn bé mấy lần rồi cũng dời mắt
Năm phút sau, trò chơi kết thúc
Ngón tay cô bé hơi giật giật, con mắt của người đàn ông bắt đầu lăn ngược về, mấy thi thể bị cắt thành hai nửa cũng hợp lại thành một, xung quanh còn có người ghép nhầm đầu, chủ nhân của mấy cái đầu đứng đó mò mẫm, cuối cùng ngoại trừ mấy người chết thật ra thì tất cả đều khôi phục lại hình dạng của mình
Bọn họ ủ rũ đi về phía lan can
Mỗi trò chơi đều được chơi ba lần, thế nên những người còn sống là những người chưa chơi hết ba lần đó. 
Nhân viên phụ trách trò mã tấu là một con búp bê gấu trúc, anh ta đứng cạnh lan can, sờ sờ đầu mình với vẻ ngây ngô
"Sao chẳng có ai qua cửa vậy
Nghe thấy vẻ tiếc nuối ấy, một người phụ nữ trung niên đỏ mắt nhìn anh ta, ánh mắt đầy sự sợ hãi và hận thù, con búp bê chú ý tới ánh mắt của đối phương, lập tức cười toe toét: "Chị sao thế
"Chị chỉ còn một cơ hội cuối cùng thôi nhé, lần này chị có muốn để con mình lên nữa không
Người phụ nữ trung niên thở hổn hển, còn búp bê gấu trúc lại mỉm cười đầy thân thiện: "Sao vậy nhỉ, chị đã xem chồng chị chơi ba lần rồi, sao vẫn chưa thể vượt qua được thế
Dường như câu nói ấy đã kích thích người phụ nữ, bà ta bước nhanh về trước, nhưng ngay khi đối mặt với khuôn mặt con gấu trúc thì bà ta lại thở hổn hển rồi dừng lại. 
Khương Yếm nhìn người phụ nữ trung niên một cái, xác nhận thân phận của bà ta
Chơi trò này suốt một ngày nay rồi mà vợ chồng nhà này vẫn bị nhốt ở đây, ắt hẳn trò chơi này có quy định ép buộc nào đó, nếu không chồng bà ta cũng sẽ không chơi liên tiếp ba lần dù biết chẳng thể vượt qua. 
Khương Yếm vừa nghĩ tớ đây thì con gấu trúc lại giơ cái loa lên: 
"Chỉ cần đứng nhìn thì chắc chắn phải chơi đó nha, còn mười phút nữa sẽ bắt đầu lượt chơi tiếp theo, mời các vị du khách đã xem đủ ba lần xếp hàng vào chỗ
Quả nhiên
Trò chơi này có quy định ép buộc người chơi
Có điều vẫn còn xem được thêm hai lần nữa, đến lúc đó tụi nhóc cũng đã xong rồi
Khương Yếm nhìn xung quanh nhưng không thấy hai mẹ con khi nãy, ngay lúc cô định không nhìn nữa thì lại bỗng nhíu mày
Ở đây vậy mà lại có một quầy bói toán. 
Khương Yếm đi về phía đó
Quầy bói toán rất đơn sơ, mấy chiếc gương bát quái với kiếm gỗ đào bị vứt bừa thành đống trên mặt đất, một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi mặc áo bào Đạo giáo màu vàng, dưới chân là một tấm vải cũ dài chừng một mét, trên vải vẽ hình thái cực bát quái đồ bằng chu sa
Thấy có người tới, ông ta cao giọng hét: 
“Mệnh lý hữu thì chung tu hữu, mệnh lý vô thì mạc cưỡng cầu…”
(*Mệnh lý hữu thì chung tu hữu, mệnh lý vô thì mạc cưỡng cầu: Số mà đã có ắt nên, số mà không có cầu xin làm gì.)
Khương Yếm nhìn ra sau lưng ông ta, thấy một cái biển hiệu ghi tám chữ thật to:
[Nghịch thiên sửa mệnh, nhân định thắng thiên.]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.