Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!

Chương 102: NHƯ NHƯ





Nghe bé nói thế, Khương Yếm mỉm cười
“Bởi vì Tuế Tuế rất thích vịt con chứ sao.”
Lúc này bé Ngu Nhân Vãn nghiêng đầu, tức giận nói: “Chắc chắn bạn ấy rất thích, cực kỳ thích, ngay cả em còn thích chú chó nhỏ kia mà
Thật không biết ba mẹ bạn ấy nghĩ gì nữa, chú chó là ân nhân cứu mạng của Tuế Tuế, họ không chôn cất cẩn thận thì thôi, sao còn ăn thịt nó!”
“Con vịt cũng vậy, đã nuôi nó như thú cưng, sao lại đột nhiên đổi ý.” Bé Ngu Nhân Vãn chống hông: “Nếu đây mà là ba mẹ em thì em đã tức chết rồi, chắc chắn em sẽ nấu đồ họ thích nhất cho họ ăn!”
Ngu Nhân Vãn thì thầm: “Nếu họ thích em nhất thì sao?”
Bé Ngu Nhân Vãn lập tức đáp lời: “Vậy em sẽ biểu diễn màn tự hầm mình trong nồi sắt!”
Phòng livestream nhảy ra một loạt […]
[Quả nhiên là trẻ con.]
[Đứa bé này cũng rất có tâm, không uy hiếp nổi người lớn nên chỉ đành lấy bản thân ra để đe dọa thôi.] 
[Có phải Tuế Tuế cũng chết ở đây giống An An không?] 
[Hình như là thế, những gì cô bé phải trải qua khá… bình thường, vậy thì vấn đề đổi vị trí trong trò chơi cũng không quá khó.] 
Không lâu sau, cặp song sinh và Triệu Kha Phổ cũng tìm tới
Họ đã chơi xong trò vòng quay ngựa gỗ và rạp chiếu phim vịt con, còn hai mươi phút nữa mới đến một tiếng, tất cả mọi người đều chưa chơi trò mã tấu, nếu muốn lấy được phần thưởng thì có vẻ hơi gấp. 
Mấy người họ đứng trước thiết bị trò chơi, búp bê gấu trúc nhiệt tình mời gọi du khách vào trong, thấy Ngu Nhân Vãn và Khương Yếm, anh ta còn tốt bụng nhắc nhở
“Vòng tiếp theo mọi người phải chơi đấy nhé!”
Khương Yếm ừm một tiếng
Trước đó búp bê gấu trúc đã cầm loa nhắc nhở mọi người, chỉ cần là người đã xem trò mã tấu thì trong vòng ba lượt nhất định phải tham gia chơi, hiện tại còn ba phút nữa là tới vòng tiếp theo, Khương Yếm vẫy tay gọi Ngu Nhân Vãn vào chơi cùng cô. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Ngu Nhân Vãn dẫn bé Ngu Nhân Vãn bước vào, Khương Yếm cúi đầu nhìn bé: “Nếu em muốn chơi thì chị sẽ dẫn em đi cùng, nếu không muốn thì chị sẽ cầm vé của em vào.”
Bé Khương Yếm không thể tin nổi: “Tất nhiên em sẽ tự chơi.”
“Trò chơi kích thích thế này, sau khi trở về thì không thể chơi nữa.”
Đáp án nằm trong dự liệu
Khương Yếm dẫn bé tới trước mặt búp bê gấu trúc, anh ta mở cửa cho hai người vào trong
Trò mã tấu chỉ có một hàng ghế, chiếc ghế màu đỏ tươi như dự báo điều không may, Khương Yếm ngồi xuống bên trái Ngu Nhân Vãn, cô lấy giấy lau sạch máu trên ghế, lại vứt tròng mắt trên ghế xuống đất
“Được rồi.”
Khương Yếm giơ cánh tay ra, bé Khương Yếm tự giác vịn vào tay cô ngồi lên ghế, ghế cách mặt đất gần một mét, chân bé gần như không thể chạm đất được, bé ngẩng đầu nhìn thanh mã tấu trên đầu, kích động đá đá chân. 
Còn hai phút nữa thì bắt đầu trò chơi, có một người phụ nữ trung niên chậm rãi bước vào. 
Đây cũng là vòng mà người này bắt buộc phải tham gia
Khương Yếm bình thản ngồi trên ghế nhìn người phụ nữ, phía sau bà ta không có phiên bản thu nhỏ của bản thân, bà ta chỉ đi một mình, liên tục lấy tay vuốt thẳng góc áo
Khi thấy búp bê gấu trúc mắt bà ta sáng lên, gấp gáp chạy về phía bên này
Trên mặt người phụ nữ toàn là mồ hôi: “Anh có thể chờ chút không, đứa trẻ của tôi chạy mất rồi, tôi sẽ đi tìm lại ngay, anh cho tôi thêm chút thời gian được không, chắc chắn tôi sẽ tìm được nó, tìm được rồi tôi sẽ dẫn nó tới đây ngay!”
Búp bê gấu trúc híp mắt: “Đừng lo, tôi sẽ nhờ nhân viên đi tìm, bây giờ chị vào chơi trước đi, quy định của công viên là vậy, tôi không có quyền thay đổi.”
Nghe búp bê nói vậy, người phụ nữ trung niên lập tức run rẩy: “Nhưng tôi không dám lên.”
Búp bê gấu trúc khoanh tay: “Con của bà cũng không dám lên, nhưng vẫn bị bà đẩy lên chơi hai lần đấy thôi?”
Người phụ nữ há miệng, muốn nói đấy không phải con bà ta, dù đối phương có biết sự thật hay không thì bà cũng không thể nói vậy, vì thế chỉ đành bất lực lắc đầu: “Tôi xin anh đó…”
Nhưng búp bê gấu trúc vẫn cười toe toét, như đang trào phúng người phụ nữ mơ mộng viển vông
“Chỉ còn một phút thôi nhé.”
Thời gian như lưỡi dao treo trên đầu người phụ nữ, bà ta sụp đổ hét lớn: “Rốt cuộc đây là nơi quái quỷ nào, chồng tôi đã chết rồi, tôi không thể chết
Sao nó lại ích kỷ như vậy, nó bỏ trốn, nó muốn giết tôi…”
Búp bê gấu trúc nhún vai: “Thưa bà, sao bà lại mắng bản thân lúc nhỏ?”
“Vả lại bà có mua đồ ăn cho bé à
Trẻ con không được ăn no rất dễ bị người lạ dụ dỗ, bà cũng thật bất cẩn.”
Người phụ nữ im bặt
NPC xung quanh chẳng quan tâm chuyện này lắm, họ dửng dưng nhìn người phụ nữ, rồi lại háo hức nhìn về phía trung tâm trò chơi, đầu lưỡi vô thức liếm môi, nước bọt tuôn ra không ngừng, ánh mắt vừa điên cuồng vừa phấn khích
Phần hay nhất của trò này là nhặt ngón tay, chỉ cần chết thêm vài người là họ có thể chơi thêm vài lần nữa! 
Dù mỗi trò cả người lớn và trẻ con cộng lại chỉ có ba lượt chơi, nhưng nếu lượt thứ ba người chết là trẻ con thì họ vẫn có thể sống tiếp, rất nhiều trẻ con chưa chơi trò này, nếu bắt cóc được chúng thì họ có thể chơi lại, thậm chí là chơi lại ba lần! 
Chơi hết vòng này đến vòng khác, chắc chắn họ có thể vượt qua
Chỉ còn vài giây nữa là lan can sẽ đóng lại, người phụ nữ trung niên không còn cách nào, tái mặt giao ba ngón tay ra rồi bước từng bước tới chỗ ngồi
Lúc này Mục Vọng đi đến, do khi nãy anh đứng trong góc nhìn Khương Yếm nên cũng đã xem qua trò này, đồng nghĩa với việc anh cũng phải lên. 
Trong tiếng ồn ào, Mục Vọng đội chiếc mũ lưỡi trai không biết lấy từ đâu, còn đeo chiếc kính râm to đùng, anh dắt hai đứa nhỏ tới trước ghế ngồi, nhanh chóng bế chúng lên ghế, sau đó ngồi cạnh Khương Yếm
Ba người đã ngồi rồi, người phụ nữ trung niên chỉ đành bước tới chiếc ghế đầu tiên bên trái.   
Đây là chỗ mà thanh mã tấu sẽ chém xuống đầu tiên
Người phụ nữ đứng trước chỗ ngồi hồi lâu, không dám ngồi xuống
NPC trong công viên trò chơi đều là phụ huynh dẫn con mình đi chơi, chỉ có người ngoài vào trường năng lượng do tuổi tác khác biệt, đa số không có con nhỏ, vậy nên chuyển thành người lớn dẫn theo bản thân khi còn nhỏ
Vì thế người phụ nữ trung niên đã đoán được ba người này cũng giống bà ta, đều “đi nhầm” vào trường năng lượng
Bà ta ngập ngừng giây lát, như là muốn chào hỏi, lại cảm thấy chào hỏi cũng chẳng có ích gì, cuối cùng im lặng bước tới chỗ Đào Đào áo hồng: “Cậu bé, con có thể đổi chỗ với dì không?”
Đào Đào áo hồng sửng sốt. 
Bé nhìn xung quanh rồi cũng hiểu. 
Do Đào Đào áo đen trông giống Mục Vọng hồi nhỏ hơn, hơn nữa Mục Vọng đang che mặt, thế nên bà ta nghĩ bé một mình tới đây chơi thay ba mẹ. 
Cậu bé không vui, đôi mắt đào hoa híp lại: “Không được ạ, dì ngồi đâu cũng vậy thôi, không cần phải đổi chỗ.”
“Nhưng dì có thể hỏi thử đứa câm đang ngồi cạnh con.”
Đào Đào áo đen lập tức nhìn bé, chẳng nói gì mà kéo góc áo của Mục Vọng. 
Mục Vọng mấp máy môi, trầm giọng nói: “Bọn nhóc đều là của tôi...”
Người phụ nữ lập tức ngượng ngùng, búp bê gấu trúc ở ngoài cầm loa giục khách ổn định chỗ ngồi, người phụ nữ lại đảo mắt nhìn những chỗ khác, vẻ mặt của mọi người hoặc là hờ hững hoặc là giễu cợt, chẳng ai để ý tới bà ta. 
Người phụ nữ chậm chạp ngồi xuống chiếc ghế ngoài cùng. 
Ngay khi người phụ nữ vừa ngồi xuống, tất cả chỗ ngồi chợt kêu lên, tóc Khương Yếm bị gió thổi bay, cảm giác không trọng lực ập đến
Đồng tử của Khương Yếm co lại, tốc độ này hoàn toàn khác với các vòng trước, do tốc độ quá nhanh nên màng nhĩ cô bắt đầu đau, chỉ mất khoảng bốn năm giây, mọi người đã lên tới độ cao tương đương năm tầng lầu, mũi của một người đàn ông đang chảy máu, mùi máu thoang thoảng lan ra
Bởi vì áp lực quá lớn, mấy đứa trẻ vô thức buông tay vịn ra, khó chịu bịt chặt lỗ tai
Trò chơi này không có bất kỳ biện pháp bảo hộ nào, ai cũng có thể bị văng ra, Khương Yếm mở miệng để giảm bớt áp lực tai, lạnh lùng nói: “Nắm chặt tay vịn.”
Bé Ngu Nhân Vãn rất ngoan, lập tức nắm chặt tay vịn, miệng lẩm bẩm:
“Hối hận quá hối hận quá, hối hận chết đi được… sao mình lại lên đây chứ, rõ ràng có thể không lên, chắc mình bị điên rồi…”
Bé khương Yếm lại có vẻ nổi loạn, bé vươn rộng hai tay, nghiêng đầu nhìn Khương Yếm, Khương Yếm mỉm cười đầy vô cảm, bé lặng lẽ rút tay lại rồi nắm chặt lấy tay vịn
Đào Đào áo đen ngây như phỗng, Đào Đào áo hồng lại dang tay ra, ống tay áo bị vén lên, bé híp mắt cười, bóp vai Đào Đào áo đen: “Đồ nhát gan.”
Gió thổi vào mắt khiến Mục Vọng không mở nổi mắt, anh cau mày nhìn sang bên trái: “Chị, chị sao rồi?”
“Không sao.”
Khương Yếm vỗ vỗ tay anh, Mục Vọng không nói gì nữa. 
Trong lúc hai người nói chuyện, chỗ ngồi của họ bỗng dừng lại ở độ cao hai mươi mét
Khương Yếm ngồi thẳng lưng, cô hạ vai, thầm ghi nhớ số giây, hiện tại mỗi một giây trên không trung đều như tra tấn, sau hai mươi giây, theo tiếng hét chói tai, hàng ghế bất ngờ rơi xuống
Do quán tính, cơ thể Khương Yếm bay lên không trung khoảng nửa giây rồi rơi về lại chỗ ngồi, nhưng trạng thái của những người khác càng tệ hơn, họ cứ lên xuống thất thường chẳng có quy luật nào trong khoảng từ ba tới mười mét, trong lúc lên lên xuống xuống lại có thêm hai người nữa chảy máu mũi
Bé Ngu Nhân Vãn lớn tiếng nói: “Răng em đau quá, có phải răng em sắp rụng rồi không, có phải em cắn rách đầu lưỡi rồi…”
Giọng của cô bé hòa lẫn trong tiếng gió, chỉ còn lại chút âm thanh mơ hồ. 
Cuối cùng, sau năm phút, mọi người dừng lại ở chỗ cao nhất, thanh mã tấu sắc bén bắt đầu hoạt động. 
Cạch một tiếng, thanh mã tấu bắt đầu chậm rãi di chuyển về phía bên trái. 
Khương Yếm hít sâu một hơi, mặc dù bị bổ đôi vẫn có thể sống lại, nhưng trải nghiệm này thực sự quá kích thích
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau vài lần hít thở, cô lắc lắc đầu, từ từ giơ tay phải trắng bệch của mình ra, nhìn vào lòng bàn tay
Đúng như cô suy đoán. 
Hiện tại lòng bàn tay cô đã hoàn toàn trống không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dù là trước khi chơi hay khi bắt đầu chơi, lòng bàn tay phải cô đều bình thường, nhưng bây giờ, trước khi thanh mã tấu bổ xuống, vân tay của cô lại biến mất
Khương Yếm đã chắc chắn với phán đoán của mình. 
Cô cụp mắt, chỉ vào hông ra hiệu cho Thẩm Hoan Hoan ở bên dưới, Thẩm Hoan Hoan cầm kính viễn vọng nãy giờ lập tức giơ tay lên, hơn hai mươi sợi dây thừng màu vàng bay lên không trung, cố định mọi người trên ghế
Trước khi vào trong, Khương Yếm đã dặn Thẩm Hoan Hoan lúc nào cũng phải chú ý tới động tác của cô, Khương Yếm vốn định để Thẩm Hoan Hoan cố định mọi người ngay từ khi bắt đầu, nhưng cô lại sợ mình đoán sai, nhưng giờ đây dấu vân tay biến mất đã xác thực mọi chuyện
Trò chơi này chỉ cần giơ tay lên là có thể qua
Khương Yếm ngẩng đầu, cẩn thận quan sát hình dạng của thanh mã tấu. 
Thanh mã tấu này không hề thẳng, nó có độ cong, hơn nữa độ cong khá rõ. 
Sau khi tìm được góc độ, Khương Yếm mở lòng bàn tay phải theo một góc rất kỳ lạ, sau đó nâng cánh tay lên, để lòng bàn tay phải hướng lên trên, đặt lên đỉnh đầu mình
“Mọi người có thể nhìn tay mình, chỗ tôi đang ngồi tay phải không có vân tay, tai trái vẫn còn.” Khương Yếm chợt lên tiếng
Có một NPC nam đang sụp đổ ôm chặt đầu, hoàn toàn không để ý lời Khương Yếm, cô cũng chẳng quan tâm mấy người không nghe đó, tự nói tự nghe: “Bây giờ chúng ta cần sửa mệnh, để thanh mã tấu chém ra đường sinh mệnh.” 
“Có đường sinh mệnh sẽ có thể sống tiếp.”
Người phụ nữ trung niên hơi ngơ ngác nhìn về phía này, thanh mã tấu đã sắp tới đầu bà ta, bà ta đành thử nhìn vào lòng bàn tay, khi thấy lòng bàn tay trống rỗng, hai mắt bà ta ánh lên khát vọng sống mãnh liệt, bà ta vội vã nói: “Của tôi là tay trái, tay trái không có!”
Khương Yếm nhìn bà ta: “Đường sinh mệnh là đường đầu tiên tính từ cổ tay đi lên, nôm na là từ ngón trỏ xuống cổ tay, bà giơ tay trái lên, lòng bàn tay hướng lên, để đường sinh mệnh khớp với chỗ mã tấu chém xuống.”
Người phụ nữ trung niên lập tức làm theo
Nhưng động tác này quá khó, nếu muốn giống với độ cong của thanh mã tấu thì cổ tay phải cong hết cỡ
Có điều hình như người phụ nữ không hề cảm thấy đau đớn, bà ta cố gắng lấy tay phải bẻ cong tay trái, do khát vọng sống quá mãnh liệt, bà ta đã dùng hết sức, cổ tay bị bẻ đến kêu răng rắc
Ngu Nhân Vãn cũng bẻ cổ tay mình, em ấy thở dốc vì đau đớn: “Ai có thể bẻ được góc độ ấy chứ...”
Bé Ngu Nhân Vãn cũng òa khóc, bé không ngừng lẩm bẩm: “Hối hận chết đi được, hối hận chết đi được, có đôi khi không cần tự đi trải nghiệm, ví dụ như chơi trò không thể chơi…” 
Hai người vừa nói xong thì “rắc” một tiếng, người phụ nữ trung niên đã bẻ gãy cổ tay bà ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngu Nhân Vãn: “...”
Bé Ngu Nhân Vãn: “...”
Khương Yếm: “Cần chị giúp không?”
Hai người lập tức gật đầu
Khương Yếm vươn tay ra nghiêng người về phía trước, ba giây sau, cổ tay hai người đều bị trật khớp
Bé Ngu Nhân Vãn đau đến co quắp: “Không, không hổ là chị...”
Khương Yếm nhìn về hướng khác, bé Khương Yếm không cần cô lo, Mục Vọng cũng bẻ trật khớp tay, nhưng vì anh không có cảm giác đau nên chẳng có biểu cảm gì. 
Đào Đào áo đen cũng vậy
Chỉ có Đào Đào áo hồng cắn chặt răng, nhận thấy ánh mắt dò hỏi của Khương Yếm, bé cố nặn ra một nụ cười
Biểu cảm cực kỳ kiên cường: “Chuyện..
nhỏ.”
Sau khi mấy người họ bẻ lòng bàn tay đến góc độ chính xác, thanh mã tấu cũng di chuyển tới đỉnh đầu người phụ nữ trung niên
Nhìn mấy miếng thịt vụn không ngừng rơi xuống từ thanh mã tấu, người phụ nữ vô thức run rẩy, thật ra bà ta không hề tin Khương Yếm, nhưng giờ đây bà ta cũng chẳng còn lựa chọn nào khác. 
Giây tiếp theo, thanh mã tấu bổ thẳng xuống, người phụ nữ bất giác hét lên
Bà ta không dám mở mắt, bà ta cảm nhận được tay mình rung lên, lực lớn đến nỗi cả cánh tay tê hết cả ra, không chỉ cánh tay, mà toàn thân bà ta đều tê tới nỗi chẳng còn cảm nhận được bất cứ đau đớn nào. 
Bà ta cảm thấy bản thân đã chết, chỉ có chết rồi mới không cảm nhận được đau đớn
Nhưng sau vài giây, tiếng rầm vang ngập trời dần biến mất, tạp âm dần tan đi, lông mi người phụ nữ run rẩy, một suy nghĩ không dám tin xuất hiện trong đầu bà ta…
Cuối cùng, bà ta từ từ mở mắt
Bà ta ngẩng đầu lên
Lúc này thanh mã tấu đã không còn nằm trên đỉnh đầu của bà ta, người đàn ông bên cạnh bị chém làm hai nửa rơi xuống đất, nhưng người phụ nữ không vì cái chết giả kia mà cảm thấy đau buồn, giờ đây bà ta chỉ còn nghĩ được một chuyện… bà ta còn sống. 
Bà ta đã giữ được mạng sống
Người phụ nữ xác nhận lại sự thật này rất nhiều lần, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, vui đến mức khóc thành tiếng. 
Bà ta rút tay về, nhịn đau lau nước mắt, cảm kích nhìn Khương Yếm: “Cảm ơn, con trai tôi rất giàu, đợi tôi...”
Người phụ nữ còn chưa nói hết câu, chợt một tiếng thét chói tai bỗng vang lên
Những tiếng thét ấy đến từ bên dưới. 
“Đặt tay trái trở lại!”
Giọng nữ lạnh lùng vang lên
Nhưng người phụ nữ vừa mới nghe rõ câu nói, thậm chí chưa kịp suy nghĩ thì cơ thể bà ta đã bị thanh mã tấu chém thành hai nửa. 
Thi thể người phụ nữ rơi xuống từ độ cao mười mấy mét, nổ tung trên mặt đất
Những người ngồi trên ghế bị sự việc bất ngờ này dọa cho kinh ngạc, quên cả hít thở. 
Khương Yếm cụp mắt: “Trước khi trò chơi kết thúc không được hạ tay xuống, lúc nào cũng phải chú ý góc chém của thanh mã tấu.”
Ngu Nhân Vãn nặng nề gật đầu
Trong năm phút tiếp theo, thanh mã tấu cứ di chuyển qua lại trên đầu mọi người, trong khoảng thời gian ấy, dấu vân tay bên tay trái của Khương Yếm bỗng biến mất, cô đã lập tức đổi tay, đặt tay trái lên trên đầu
Góc chém của thanh mã tấu đã đổi mấy lần, nhưng họ đã chuẩn bị từ trước nên luôn chú ý đến góc chém của thanh mã tấu với dấu vân tay, vì thế nên chẳng có ai bị thương. 
Vì đã cảnh giác quá mức trong khoảng thời gian dài, nên lúc chạm đất, mọi người vẫn bất động
Đến khi con búp bê gấu trúc cầm loa chúc mừng, mọi người mới từ từ đứng dậy, ngoại trừ đám Khương Yếm thì còn có ba người sống sót, trong đó có một đứa trẻ
Ngu Nhân Vãn đau khổ bước về phía trước, vừa đi được hai bước chân đã nhũn ra, Thẩm Hoan Hoan vội chạy tới đỡ
Sau đó là đóng dấu, nhận thưởng, những người còn lại đi chơi trò mã tấu. 
Khương Yếm nói sơ qua những vấn đề cần chú ý rồi tìm một chỗ để ngồi. 
Bé Khương Yếm nhìn tấm vé trong tay. 
Lúc này đã có ba chỗ được đóng dấu
[Trò chơi mã tấu Như Như (đã hoàn thành)]
“Cái đầu của con người thật thú vị, chuyện như sửa mệnh thế mà cũng có người tin.” Bé nhìn Khương Yếm: “Chị nói xem đúng không?”
Khương Yếm “ừm” một tiếng
Nghỉ ngơi đủ rồi, cô định thực hiện lời hứa trước đó, sẽ dẫn cô bé đi mua đồ ăn vặt
Một lớn một nhỏ đứng dậy, đứa nhỏ căng khuôn mặt bầu bĩnh ra, nắm lấy tay Khương Yếm
Kết quả bé Ngu Nhân Vãn đột nhiên chạy tới, bé vừa chạy vừa cười, dù sao cũng là trẻ con, chỉ trong vài phút đã chạy nhảy khắp nơi, cô bé vui vẻ kéo tay bé Khương Yếm đi mua đồ ăn
“Mình mời cậu đi ăn đồ ngon!” Bé Ngu Nhân Vãn vỗ ngực: “Ngón tay của mình đều cho cậu, cậu ăn gì mình mua cho!” 
Bé Khương Yếm kinh ngạc
Bé quay đầu nhìn Khương Yếm, muốn cô nói gì đó
Khương Yếm xòe lòng bàn tay ra, vẻ mặt bất lực. 
Vì thế bé Khương Yếm bị kéo đi với vẻ mặt chẳng còn thiết tha điều gì. 
Ngu Nhân Vãn nhìn bé Ngu Nhân Vãn cưỡng ép kéo bé Khương Yếm đi, nhỏ giọng nói: “Chẳng bao lâu nữa cô bé sẽ không khiến người khác chán ghét như vậy nữa.” 
Khương Yếm nghiêng đầu qua: “Gì?”
“Còn khoảng nửa năm nữa cô bé sẽ biết mình thực sự là sao chổi, sau đó không dám nói chuyện lớn tiếng nữa.” Ngu Nhân Vãn nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.