Sau khi rời khỏi Cục Quản lý siêu nhiên, Khương Yếm giẫm lên vạch kẻ đường, đi bộ hai tiếng thì về đến nhà Lúc này Mục Vọng đang xào món cuối cùng, Trần Hi Hạc ở bên cạnh phụ giúp, ông ta cầm khăn lông lau tới lau lui, bệ bếp được ông lau tới bóng loáng, thớt dùng xong cũng được cất ngay.
Khi Mục Vọng dọn thức ăn ra, Trần Hi Hạc đã đi rửa nồi.
Mục Vọng rất không thích chuyện này, anh sốt ruột ngăn Trần Hi Hạc lại: “Ông đừng nhúc nhích.”
“Tại sao ông lại cướp việc của con?”
“Đây là việc của con, ông làm rồi thì con làm gì?”
Trần Hi Hạc suy nghĩ một chút: “Vậy ta rửa chén nhé?”
Mục Vọng kháng cự: “Không, đây cũng là của con.”
“Quét nhà được không?”
“Không được.”
“Đánh giày thì sao?”
“Không luôn.”
“Vậy còn tưới hoa?”
Mục Vọng suy nghĩ hồi lâu, thỏa hiệp gật đầu: “Ban công bên trái là của con, bên phải là của ông.”
Trần Hi Hạc thở dài: “Ta vẫn chưa già đâu.”
Đợi đến lúc dọn cơm xong, ba người ngồi quanh bàn bắt đầu dùng bữa Khương Yếm nói về chuyện vừa được nghe: “Bây giờ yêu quái ở trong Cục Quản lý siêu nhiên không cần phải trốn nữa, cảm giác cũng không tệ lắm.”
“Thân phận của cậu được công khai rồi à?”
Khương Yếm nhìn Mục Vọng Mục Vọng: “Cục Quản lý siêu nhiên có hỏi em, nhưng em chưa đồng ý.”
“Nhưng chắc các đồng đội đã đoán được.”
Trần Hi Hạc hơi tò mò: “Sao họ đoán được thế?”
Mục Vọng: “Sau khi hoàn thành nhiệm vụ ngày hôm nay, lúc ở rừng cây ong mật đuổi theo con, do chạy nhanh quá nên có vài người lén bấm đồng hồ tính giây, phát hiện con còn chạy nhanh hơn cả kỷ lục thế giới, cuối cùng họ còn âm thầm bàn luận sau lưng con nữa.”
“Vừa đúng lúc Cục Quản lý siêu nhiên công bố yêu tộc chiếm phần lớn trong số các nhà ngoại cảm, họ sẽ lập tức đoán ra thôi.”
Trần Hi Hạc: “Yêu tộc chiếm phần lớn trong đó ư?”
“Cũng kha khá, khoảng một phần tư, đâu đó có khoảng hai trăm yêu quái.” Mục Vọng buồn bực: “Nhưng do con hiếm khi đến Cục Quản lý siêu nhiên, cũng chẳng có tổ đội gì nên không quen số yêu quái đó…”
Nói đến đây, không biết Mục Vọng nghĩ tới chuyện gì, đột nhiên ngẩng đầu lên, giọng điệu nhí nhảnh:
“Ngoại trừ chị!”
Khương Yếm đáp qua loa: “… Ừ ừ.”
Trần Hi Hạc mỉm cười nhìn hai người, ba người vừa trò chuyện vừa ăn cơm, cuối cùng Mục Vọng giành rửa bát đũa, Trần Hi Hạc cũng không chịu ngồi yên, lập tức xách bình tưới hoa đến ban công chăm sóc phần vườn vừa được chia Khương Yếm ngồi trên sô pha, tận hưởng khoảng thời gian rảnh rỗi Cô cầm điện thoại, bắt đầu lướt tin tức, bỗng nhận được tin nhắn trong nhóm Thẩm Hoan Hoan: “Chị Khương Yếm ơiiiii.”
“Cục đã thông báo rồi aaaaa Mau xem đi chị!”
Bình Bình xen vào: “Tin tức chấn động.”
Thẩm Hoan Hoan bổ sung thêm: “Nháo nhào lên hết rồi, có rất nhiều người không dám tin.”
Ngu Nhân Vãn bổ sung lần hai: “Khương Khương xuất sắc nhất!”
Khương Yếm đoán được có chuyện gì.
Có lẽ Hà Thanh Nguyên đã thông báo nội dung mà hai người vừa thương lượng, Khương Yếm bình thản đăng nhập vào tài khoản, nhấp vào trang web nội bộ của Cục Quản lý siêu nhiên, rồi chuyển đến diễn đàn, cô vừa vào đã choáng váng bởi những dấu chấm than ùn ùn kéo đến Mỗi lần tải lại trang đều có rất nhiều bài đăng mới, vô số bài đăng xuất hiện rồi lại bị đẩy xuống dưới, nhiều bài đăng như thế chỉ để thảo luận vài chủ đề đơn giản như…
[Mỗi người viết một bức huyết thư để gửi Cục Quản lý siêu nhiên đi!]
[Một trăm người viết huyết thư để chị Yếm làm cục trưởng!]
[Đừng gây rối mà, cái chức đó không dễ làm đâu…]
[Mị thật sự không dám tin, là thật đúng không Trang web có bị hack không vậy?]
[Tôi đã gọi điện thoại để xác nhận rồi, là thật đó huhuhu.]
[Tôi đang nằm mơ đúng không Cảm giác giống như bạn đã chuẩn bị sẵn cho cái chết, nhưng đột nhiên có người nói với bạn không cần phải làm thế nữa, còn đưa tay xoa xoa đầu QAQ.]
[Nhưng Hà Thanh Phù là ai thế?]
[Cục trưởng thứ hai của Cục Quản lý siêu nhiên: Hà Thanh Phù.]
[Mất rồi còn lo cho đời sau, bà ấy xứng đáng đảm nhận vị trí cục trưởng huhuhu.]
[Mị không dám tưởng tượng tương lai mị sẽ trở thành một thiếu nữ năng nổ như nào…]
Tuy đã chuẩn bị tâm lý nhưng Khương Yếm vẫn bối rối khi thấy mọi người thảo luận nhiệt tình như thế, nhưng nghĩ kỹ lại, cô hoàn toàn có thể lý giải được tâm trạng này [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Một khi nhà ngoại cảm gia nhập phía chính phủ thì họ sẽ trở thành nhà ngoại cảm chuyên nghiệp, phải phục vụ vì quốc gia Dù cho con đường phía trước đầy rẫy nguy hiểm thì họ cũng phải cố gắng vượt qua, vì người bên cạnh, vì người xa lạ mà chiến đấu Bọn họ thật sự rất dũng cảm, nhưng họ cũng sợ chết, cũng không muốn đánh nhau Họ chỉ lợi hại hơn người thường chút thôi Nếu có thể không ngã…
Nếu có thể không ngã quỵ trước sự sụp đổ của thế giới, không phải ngã xuống trước khi thế giới sụp đổ thì họ sẽ không ngã.
Khương Yếm tiện tay click mở một bài đăng Bài đăng này vừa xuất hiện nửa tiếng mà đã có năm nghìn lượt xem, mọi người chia sẻ cảm xúc với nhau, có niềm vui và cả nỗi buồn “Tôi vừa đọc thông báo vừa khóc, đây là lần đầu tôi khóc sau khi trưởng thành.”
“Đúng đúng, tôi cũng vậy, chuyện này đột ngột quá, nhưng nó buộc phải xuất hiện đột ngột như thế.”
“Tôi đồng ý với ý kiến của bạn, đột nhiên tôi có cảm giác vai mình nhẹ đi rất nhiều.”
“Gần đây trường năng lượng trong nước xuất hiện ngày càng nhiều, dù đều được giải quyết nhanh chóng nhưng ai nấy cũng mệt lả, đã lâu rồi tôi không đi du lịch cùng ba mẹ, cuối cùng cũng có thể đi rồi.”
“Tôi cũng thế, cuối cùng cũng dám nghỉ phép rồi.”
“Hahahaha, thử nghĩ chút xem, sau này trường năng lượng biến mất, khí bẩn không còn, linh hồn cũng khó bị nhiễm bẩn thì có phải chúng ta sẽ thất nghiệp không, hahaha.”
“Hay lắm, vui thật đấy, bạn tưởng tượng tiếp đi.”
“Khí bẩn sẽ sản sinh mà, nhưng bây giờ mọi người có thể thở phào nhẹ nhõm rồi.”
“@Khương Yếm, cảm ơn chị Yếm.”
Khương Yếm thấy cái tag ấy, tiện tay trả lời: “Không có gì.”
Giây tiếp theo, điện thoại cô bỗng lag đơ ra Khoảng một phút sau mới bình thường trở lại, Khương Yếm nhíu mày, cô nghiên cứu hồi lâu, cuối cùng click mở thông báo tin tức, lúc này bình luận của cô và bình luận tag tên cô đã 999+ Khương Yếm lại click mở Mọi người bình luận rất nhiệt tình:
“Người thật, người thật này, mau bắt sống!”
“Chụp màn hình làm kỷ niệm.”
“Haha, chụp hình rồi lấy làm hình nền luôn ~”
Khương Yếm đọc câu cuối cùng, càng chắc chắn về quyết định hôm nay.
Cô đã bảo rồi, một khi bản thể của cô được công bố, chắc chắn nó sẽ trở thành hình nền điện thoại của rất nhiều nhà ngoại cảm, cô đã nhìn thấu cách vận hành này của nhân loại rồi Khương Yếm lướt dạo diễn đàn suốt cả đêm, hai người kia cũng không làm phiền cô, mọi người vẫn duy trì hình thức ở chung thoải mái như thế.
Mãi đến khi xem mệt rồi, Khương Yếm mới rửa mặt đi ngủ Sáng sớm hôm sau, cô vừa mở mắt ra đã lập tức nhận được tin từ Hà Thanh Nguyên Đối phương đã phục chế xong bộ váy cưới, chỉ chờ cô đến Bộ Quản lý Yêu quái [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Khương Yếm ăn sáng xong thì lập tức đến Bộ Quản lý Yêu quái trong ánh nắng ban mai Cô đi cùng Mục Vọng và Trần Hi Hạc Lúc cô đến, cặp song sinh, Ngu Nhân Vãn, còn có cả Bình Bình đã tới rồi “Vừa nhận được tin nhắn của chị Khương Yếm thì em đã lập tức chạy đến đây!”
Thẩm Hoan Hoan chạy đến ôm lấy Khương Yếm, Khương Yếm vỗ về lưng cô nàng, cô cảm nhận được sự lo lắng của Thẩm Hoan Hoan, cô nàng khẩn trương vì quá lo lắng Nghĩ đến đây, Khương Yếm nhìn lướt qua một vòng xung quanh Nhìn xong, cô không kiềm được mà khẽ bật cười Ở đây ngoại trừ cô, dường như ai cũng rất lo lắng Thẩm Hoan Hoan hỏi Hà Thanh Nguyên: “Chắc chắn sẽ không có sai sót gì chứ?”
“Không đâu.” Hà Thanh Nguyên khẳng định: “Tôi đã tìm nhiều người dự đoán thử, rất suôn sẻ đó.”
Thẩm Hoan Hoan thở phào nhẹ nhõm Khương Yếm mỉm cười động viên mọi người rồi theo Hà Thanh Nguyên vào Bộ Quản lý Yêu quái, đi lên tầng hai Quá trình cụ thể Hà Thanh Nguyên đã nói với Khương Yếm, vậy nên Khương Yếm cũng không hỏi nhiều, sau khi kiểm tra bản phục chế của bộ váy cưới xong, cô lập tức cắt vào lòng bàn tay, để lòng bàn tay nhuốm máu lên người Bạch Trạch Mười mấy giây sau, trên cơ thể Bạch Trạch xuất hiện ánh sáng vàng nhạt Thời gian càng trôi, luồng sáng vàng càng lúc càng chói lóa, nhưng Khương Yếm cũng chẳng cảm thấy khó chịu, cô chỉ cảm thấy linh hồn chính mình đang được một nguồn năng lượng ấm áp bao vây, cô bỗng trở nên thật nhẹ, càng lúc càng nhẹ, cho đến khi bay hẳn ra ngoài Linh hồn Khương Yếm hoàn toàn tách khỏi thể xác Cô bay đến bộ váy cưới ngàn năm, trước khi hoàn toàn hợp nhất, cô ngoái đầu nhìn bản thể đã hóa thành phù văn của mình Một tấm phù văn phát sáng rực rỡ Hà Thanh Nguyên cúi người nhặt nó lên, không kìm được mà rơi nước mắt [Bùa tấn công.]
[Có thể phá hủy một nửa khu vực khí bẩn ở Hoa Quốc (đặc biệt lá bùa có thể tấn công trong phạm vi cụ thể) (tương tự với khí bẩn trên toàn thế giới, dù ở khu vực nào cũng có thể phá hủy)]
[Khi được dùng cùng yêu gương đồng, năng lực có thể thăng cấp.]
*
Sau khi lấy được lá bùa, toàn bộ quá trình đâu lại vào đấy Khương Yếm ngủ say một ngày do bản thể hiện tại của cô cao hơn bản thể cũ tận bốn nghìn năm, nhờ vào sự giúp đỡ của bùa cấp cao, linh hồn Khương Yếm dung hợp với bản thể rất nhanh, sẽ mau chóng tỉnh lại, nếu không rất có thể phải ngủ say mấy tháng Lúc Khương Yếm tỉnh lại đã là chạng vạng Lúc này tấm phù văn đã được Hà Thanh Nguyên sao chép ra gần trăm tấm Trong sảnh Cục Quản lý siêu nhiên, từng đội tiến vào nhận bùa rồi rời đi, họ cầm tấm bùa này đi khắp nơi trên thế giới Khi Khương Yếm bước vào đại sảnh, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía cô Có người lập tức đỏ mắt Khương Yếm không quen với cảnh tượng này, bèn giải thích: “Trao đổi lợi ích thôi, không cần khách sáo.”
Những người này nghe không rõ Nhưng họ vẫn nắm được ý chính: “Cô là người mang tấm bùa về đúng không?”
Khương Yếm gật đầu “Nhiêu đây không phải đã đủ rồi sao?”
Vài cô gái liên tục lau nước mắt: “Chị khiêm tốn quá đi mất, thật sự không cần khiêm tốn, dù chỉ nhiêu đó thôi cũng quá đủ rồi.”
Vì thế Khương Yếm không nói gì nữa Nửa tiếng sau, tất cả các lá bùa đã được phân phát xong, từng chiếc máy bay cất cánh, họ mang chúng đi những nước láng giềng, bay ra đại dương đến những nơi xa hơn Khí bẩn ở Hoa Quốc được giải quyết nhanh nhất Hai đội nhà ngoại cảm đại diện tuyên bố trên diễn đàn: “Phía Bắc Tần Lĩnh đã khôi phục bình thường.”
“Phía Nam Tần Lĩnh cũng đã khôi phục bình thường.”
Hà Thanh Nguyên lấy máy dò năng lượng ra kiểm tra, phát hiện dù ông đi đến đâu thì kim của máy dò năng lượng cũng chẳng chuyển động Trong Hoa Quốc đã không còn bất kỳ năng lượng dị thường nào nữa Ngay tức khắc, đại sảnh Cục Quản lý siêu nhiên đang yên tĩnh đột nhiên phát ra tiếng hoan hô vang dội như sấm “Tuyệt vời!”
“Nó không chuyển động, thật sự không chuyển động nữa.”
“Tôi đang nằm mơ đúng không Cậu véo tôi cái xem nào!”
Mọi người ôm nhau, muốn dùng tất cả vốn từ mà mình có để miêu tả tâm trạng trong lúc này, nhưng ngàn từ vạn ngữ đều tóm gọn trong một câu…
“Tốt quá đi mất.”
Thẩm Hoan Hoan vỗ nhẹ bả vai Khương Yếm, ý bảo cô lên tiếng trên diễn đàn, Khương Yếm thấy cảm xúc của mình cũng bị mọi người lay động nên bèn lấy điện thoại ra, cân nhắc một lát, lời ít ý nhiều:
“Tuyệt lắm.”
Gõ xong Khương Yếm lập tức buông điện thoại Hoa Quốc chỉ là bắt đầu Tối nay nhất định sẽ được mọi người ghi nhớ Hai tiếng sau, tin tức trên diễn đàn liên tục kéo đến “Tất cả trường năng lượng ở X Quốc đã biến mất.”
“M Quốc khôi phục bình thường.”
“Biển phía Đông khôi phục bình thường.”
“Biển phía Nam cũng đã khôi phục bình thường!”
Có một đội còn nói thêm trên diễn đàn: “Tôi có chào hỏi với cá voi xanh, nó còn phun nước lên cao nữa.”
Khương Yếm: “Chụp xem nào.”
Nửa phút sau, đại dương mênh mông trong màn đêm cùng đàn cá voi xanh xinh đẹp được mọi người chiêm ngưỡng Thế giới thật đẹp Tình người cũng thật đẹp Khương Yếm khẽ cụp mắt Do có vài quốc gia ở khá xa nên Cục Quản lý siêu nhiên đã gửi tấm bùa đi, gửi qua hàng ngàn dặm cho các nhà ngoại cảm của đất nước đó Tám tiếng sau, dường như các đội đều đang thảo luận sôi nổi trên diễn đàn.
Đón ánh bình minh từ chân trời Trong lòng mọi người đều âm thầm đếm ngược, mãi đến khi đội cuối cùng gửi thông báo tới, Cục Quản lý siêu nhiên mới phát ra những tiếng reo hò hưng phấn vang dội tới mây xanh Sau cơn phấn khích là những giọt nước mắt Đã nửa năm trôi qua kể từ khi khủng bố hồi sinh xuất hiện trên toàn cầu, mọi người đều cố gắng vượt qua, cố gắng kìm nén cơn tức giận và nỗi căm phẫn trong lòng, luôn thể hiện tâm trạng vui vẻ với đồng đội Trong vòng nửa năm nay tỷ lệ tử vong của Cục Quản lý siêu nhiên đã lên cao nhất, hầu như ai nấy đều đã mất đi người đồng đội thân thiết, chẳng có mấy đội trọn vẹn cả Bọn họ sẽ nhớ kỹ những khiếm khuyết ấy Khó khăn đã qua Hà Thanh Nguyên chầm chậm đứng dậy, bước từng bước ra ngoài, Trình Quang chạy nhanh đến đỡ ông Ngoài cửa, ánh sáng mặt trời đang chiếu rọi Hà Thanh Nguyên nhìn ánh bình minh xinh đẹp của thế giới này, trước mắt hiện lên vô số bóng người, cuối cùng dừng lại ở gương mặt dịu dàng lém lỉnh “Cuộc đời như khoảng lặng, ngắn ngủi trong phút chốc.”
Mắt ông rưng rưng “Người lại thế rồi.” Trình Quang ra sức kéo sư phụ hay hoài niệm này về nhà: “Lạnh chết người, sư phụ à, sức khỏe của người không thể thức đêm đâu!”
Trình Quang đỡ sư phụ đi phía trước, Khương Yếm ở cách đó vài mét, người nhà và bạn bè đều đang ở cạnh cô Thẩm Hoan Hoan với Thẩm Tiếu Tiếu lặng lẽ trò chuyện, Ngu Nhân Vãn ôm Tiểu Oa, Bình Bình nghịch cây kim dài trong tay Trần Hi Hạc quan sát thật kỹ thế giới hiện đại này, Mục Vọng cúi đầu với ánh mắt suy tư Khương Yếm hỏi anh: “Cậu đang nghĩ gì thế?”
“Nghĩ xem sáng mai ăn gì?” Mục Vọng nói: “Chị ăn bánh quẩy không Em vừa học được, nhưng chắc sẽ hơi lâu.”
Khương Yếm: “Không vội, dù sao chúng ta cũng ở chung mà.”
Cô vừa nói dứt câu thì bảo Mục Vọng nhìn đám mây trên bầu trời, Mục Vọng lập tức ngẩng đầu, Khương Yếm giơ ngón tay, kéo đám mây trên không trung vòng lại rồi búng tay một cái Trong nháy mắt, đám mây đó biến mất trước mắt Mục Vọng Anh kinh ngạc nhìn Khương Yếm: “Đây là…”
Khương Yếm: “Hủy diệt không gian.”
Nhìn dáng vẻ ngây ngốc của Mục Vọng, Khương Yếm không nhịn được khẽ vuốt mái tóc anh: “Về nhà thôi.”
Mục Vọng vội túm Trần Hi Hạc đuổi theo cô Ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi trên người họ, họ đã đạt được điều mình hằng mong ước Đồng hành và gặp lại, tha thứ và tái sinh Thế giới mới thở dài, thế giới cũ lại phát ra tiếng khóc nỉ non [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] [Hoàn chính văn]