Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!

Chương 40: TIÊN TRONG TƯỜNG (PHẦN 2)





Tiểu Oa dùng miệng để mở cửa lồng và bay đến bên cạnh Ngu Nhân Vãn
Nó đứng trên vai Ngu Nhân Vãn, liên tục thổi thổi cái trán đang chảy máu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Không có việc gì đâu, không đau mà
Ngu Nhân Vãn lại gõ vào góc tường
Thể chất này khiến em ấy từ nhỏ đã xui xẻo, vô số lần dạo ở cổng địa phủ nhưng lại không tìm thấy ai oán hận mình
Tuy nhiên, em ấy phải thừa nhận rằng thể chất này chính là chỗ dựa lớn nhất để lọt vào top 200 của Cục quản lý siêu nhiên
Khi ràng buộc giữa em ấy với vụ án càng sâu thì em ấy có thể kéo kẻ chủ mưu đến bất hạnh
Đối phương càng muốn chạy trốn thì họ càng xuất hiện trước mặt em ấy bằng nhiều phương thức kỳ lạ khác nhau
Ví dụ như góc tường rỗng này
Chỉ to bằng lòng bàn tay, nếu không phải rảnh đến mức không có gì để làm thì ai sẽ đập vỡ nguyên một mặt tường vì một lời nhắn "Hoan nghênh vào cửa"
Những cú đập trước đây của Khương Yếm có thể coi là rất cẩn thận
Ngu Nhân Vãn đứng dậy nhờ vào ánh sáng của đèn pin điện thoại, vịn lan can đi lên từng chút một
Em ấy vẫn còn nhớ lời mà mình và Khương Yếm đã nói với nhau - rằng nếu tìm ra manh mối nào đó thì sẽ nói cho người kia biết
Khương Yếm đã nói cho em ấy rất nhiều thông tin mà không cần điều kiện trao đổi gì
Phải cảm ơn
Khi Ngu Nhân Vãn đi được nửa đường thì cửa phòng tầng bốn đột nhiên mở ra, Khương Yếm cau mày đứng ở cửa
"Em về rồi à
Vừa rồi cô đang nói chuyện điện thoại với Thẩm Hoan Hoan trong phòng thì loáng thoáng nghe thấy có tiếng động gì đó bên ngoài
Vừa nói, Khương Yếm vừa đánh giá Ngu Nhân Vãn
Ánh mắt của cô dừng lại trên cái trán và đầu gối bị thương của em ấy trong vài giây: "Em bị ngã cầu thang à?"- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng tყt
Ngu Nhân Vãn gật đầu
Khương Yếm dựa vào cửa: "Thẩm Hoan Hoan có hộp y tế, đi tìm em ấy đi
Tiểu Oa có vẻ hơi tức giận, vỗ mạnh cánh đập vào mặt Khương Yếm, cố gắng đánh cho bằng được người phụ nữ lạnh lùng đã làm Ngu Nhân Vãn bị thương té xuống lầu đến khóc lóc thảm thiết
Nhưng trước khi nó kịp chạm tới mặt Khương Yếm, cô đã dùng một tay nắm lấy cả hai cánh của nó
“Tao cũng thích đôi mắt của mày.” Khương Yếm ghé sát vào tai quạ đen nhỏ
Con quạ đen nhỏ ngây ra như phỗng
Nó co rúm lại
 
Khương Yếm buông tay ra, Tiểu Oa vô cùng lo lắng, xiêu xiêu vẹo vẹo bay trở lại lồng chim, còn tưởng rằng mình đã khóa lồng ở bên ngoài
Ngu Nhân Vãn vừa rồi không nghe thấy Khương Yếm nói gì nên chỉ kinh ngạc nhìn Tiểu Oa, cũng không để ý lắm
Em ấy từ chối đề nghị của Khương Yếm: "Không sao đâu, chỉ là vết thương nhỏ thôi… Em chỉ muốn nói với chị, à, em chỉ..
Khương Yếm nhướng mày
Ngu Nhân Vãn nhỏ giọng nói: "Có một không gian rỗng sau mặt tường kia
Trong vòng chưa đầy nửa giây, Khương Yếm đã hiểu
“Trước đó chị đã gõ..
Cô dừng lại: “Ở nơi khác
Ngu Nhân Vãn nhanh chóng trả lời: “Vâng, ngay trong góc..
Khương Yếm thay giày rồi đi xuống dưới lầu
Khi đi qua Ngu Nhân Vãn, cô giúp em ấy đứng dậy
Ngu Nhân Vãn dựa vào Khương Yếm để đi đến bức tường ở giữa tầng ba
Cô chỉ vào phía trên góc dưới bên phải của bức tường, chừng mười ba centimet: "Chính là ở chỗ đó, một nơi rất nhỏ, nhỏ hơn lòng bàn tay
Khương Yếm quỳ xuống và gõ gõ
Một âm thanh thanh thúy vọng lại
Nó thực sự bị rỗng
Thật bí ẩn
Khương Yếm nhìn quanh nhưng không tìm thấy thứ gì có thể dùng được nên ngoắc tay gọi Tiểu Oa trong lồng chim: “Mày lại đây mổ cho nơi này bể ra đi.”
“…?”
Ngu Nhân Vãn nghĩ rằng Tiểu Oa sẽ xù lông bực bội nên vội vàng định ngăn cản nó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không ngờ, Tiểu Oa thực sự đã mở khóa lồng đi ra, lo lắng liếc nhìn Khương Yếm
Đôi mắt nó thỉnh thoảng lóe lên sự đề phòng, sợ hãi và bối rối
Nhưng cuối cùng nó cũng bay đến góc tường, kêu hai tiếng bày tỏ nó rất không tình nguyện rồi mổ vào tường
Âm thanh “Cộc cộc cộc” vang lên không ngừng
Ngu Nhân Vãn có chút bối rối: "Tiểu Oa, mày không phải là chim gõ kiến..
Tiểu Oa: Cộc cộc cộc
Sau khi mổ khoảng mười phút, phần tường bên ngoài gần như rơi xuống hết, lộ ra viên gạch đỏ bên trong
Khương Yếm rút viên gạch ra, góc tường đột nhiên xuất hiện một cái hốc
Khương Yếm chụp lại bằng điện thoại
Cái hốc rất sâu, nếu nhìn bằng mắt thường thì chỉ có cảm giác rất sâu, ngoài ra không nhìn thấy được bất cứ cái gì
Tiểu Oa vươn cổ ngó đầu sang nhưng Khương Yếm đã đẩy nó sang một bên vì cản đường
Tiểu Oa: "Hu
Ngu Nhân Vãn nhanh chóng bế con quạ đen nhỏ đang ngồi trên mặt đất lên, sau khi dỗ dành vài câu thì nửa quỳ trên đất nhìn vào trong hốc: "Làm sao bây giờ, hay là để Tiểu Oa làm hốc rộng ra thêm chút nữa được không?”
Tiểu Oa: "??
Đó là một chuyện tốn nhiều thời gian và công sức
Khương Yếm lắc đầu, quay lại trong phòng lấy đèn pin, sau đó dùng điện thoại di động gửi lời mời call video cho Ngu Nhân Vãn
Sau khi Ngu Nhân Vãn trả lời cuộc gọi, Khương Yếm dùng một sợi chỉ quấn điện thoại lại và đẩy nó vào trong hốc
Chiếc điện thoại theo quán tính bị đẩy ra xa, tới khi nghe thấy một tiếng ‘bịch’ như thể điện thoại đã bị kẹt lại ở đâu đó
Khương Yếm làm tương tự để đẩy đèn pin vào hốc
Sau khi mọi việc đã hoàn tất, Khương Yếm đứng dậy và nhìn vào màn hình điện thoại của Ngu Nhân Vãn
Lúc này, khoảng không gian có kích thước bằng quả bóng bên trong bức tường đã hoàn toàn lộ ra trước mắt hai người họ
Bức tường bên trong của không gian nhỏ này được phủ đầy bột vàng từ trên xuống dưới, tạo ra cảm giác vàng son lộng lẫy, bốn cây cột màu đỏ son có khắc đầy ký hiệu ở bốn phía trong tường, ở giữa có một toà sen được chạm khắc tinh xảo
Trước tòa sen có ba cây hương sắp cháy hết. 
Trên toà sen có một pho tượng con chồn trắng
Nó ngồi xếp bằng như người, mắt cụp xuống, mặc áo xám có viền hoa văn vàng sậm, hai tay ôm tròn để trên đan điền, mặt mày hiền lành, trang nghiêm túc mục. 
Ngu Nhân Vãn bị sốc đến mức vô thức thở chậm lại
“Cái, cái bức tượng này…”
Khương Yếm: “Đó không phải là một bức tượng.”
“Nó đang thở.”
Ngu Nhân Vãn hoàn toàn không dám thở mạnh, sững sờ nhìn màn hình
Em ấy phải nhìn thật kỹ mới thấy bụng con chồn trắng đang khẽ phập phồng
Lúc này, Khương Yếm dường như đã phát hiện ra điều gì đó, giật mạnh sợi chỉ trong tay
Ngu Nhân Vãn nghĩ rằng sợi chỉ được lấy từ trong phòng ra mà không biết rằng sợi chỉ đang mọc ra từ đầu ngón tay của Khương Yếm. 
Cô dùng sợi chỉ điều chỉnh vị trí của điện thoại trong hang, cảnh trong video càng trở nên rõ ràng hơn
Chính vì vậy mà hai người còn nhìn thấy hai con chồn khác nữa
Chúng nó có cái đầu rất nhỏ, một con ngồi ở bên trái khoảng tường, con kia ngồi ở ngoài cùng bên phải, cách con chồn trắng không xa nên trông chúng giống như hai người hộ pháp vậy
Ngu Nhân Vãn lẩm bẩm: "Một con màu đen, một con màu vàng xám..
Em ấy không khỏi nghĩ đến hai con rắn mà bản thân và Thẩm Tiếu Tiếu đã gặp tối qua
Em ấy thở mạnh, xoay người nhìn về phía Khương Yếm, cô gật đầu
"Chắc chính là hai con này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đúng như cô nghĩ, trong số động vật bị tra tấn và giết chết có mấy con có thể quay lại để trả thù, không phải rắn đã giết ba ông lão mà là do thứ gì đó khác
Bây giờ xem ra có vẻ như là hai con chồn này ra tay
Chúng nó mang lên xác hai con rắn, giả làm rắn và giết chết ba ông lão để trả thù
Nếu không, chỉ là linh hồn thì làm sao có thể để lại vảy rắn thật ở hiện trường
Vì vậy, thứ đã doạ Ngu Nhân Vãn và Thẩm Tiếu Tiếu sợ hãi lúc đó là rắn thật, cảm giác bị quấn quanh cổ làm hít thở không thông và cảm giác trơn trượt trên tay là thật
Những vết hằn trên cổ Ngu Nhân Vãn cũng là thật
Nhưng vết tích bị siết cổ và vết máu của con rắn khi bị tủ quần áo đè phải đã nhanh chóng bị con chồn xóa sạch nên khi tỉnh dậy Khương Yếm mới không nhìn thấy gì cả
Khương Yếm nói với Ngu Nhân Vãn về vấn đề này
Ngu Nhân Vãn cứ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại di động, sợ xảy ra chuyện gì đó, em ấy thấp giọng hỏi: "Con chồn này mạnh đến thế à
"Có một câu nói dân gian…" Khương Yếm đã tình cờ đọc được một cuốn sách có liên quan vấn đề này cách đây không lâu, cô nhẹ nhàng nói: "Ngàn năm đen và vạn năm trắng
"Có nghĩa là một con chồn tu luyện không dễ dàng
Sau trăm năm có bộ lông vàng thì sẽ bị biến thành màu xám bạc, tu thêm một ngàn năm nữa thì lông toàn thân sẽ biến thành màu đen, vạn năm nữa sẽ biến thành màu trắng thuần khiết.”
"Nhưng mà con màu trắng kia nhiều nhất chỉ tu luyện hai ngàn năm
Khương Yếm cảm nhận được: "Chắc là đã ăn một ít dược thảo nào đó nên đã biến hình trước, cách vạn năm còn xa
Hơn nữa trong hoàn cảnh này, nó sẽ không bao giờ sống được đến thời điểm đó.”
Ngu Nhân Vãn chưa bao giờ xử lý vấn đề tương tự như này nên em ấy khiêm tốn gật đầu nghe: “Đây đều là thứ chị đọc được trong sách phải không ạ?”
Khương Yếm thản nhiên nói: “Ừ”
“Thật lợi hại.” Ngu Nhân Vãn nhỏ giọng khen ngợi
Nói xong, em ấy lại nhìn màn hình video mấy lần, căng thẳng nói: “Mặc dù nó không thể sống đến vạn tuổi, nhưng em cũng không thoải mái lắm… Em chưa bao giờ nhìn thấy một con vật có thể sống đến hai nghìn năm tuổi, nó có thể ăn chúng ta được chứ?”
Khương Yếm: "...Không đâu
Ngu Nhân gật đầu, nhưng từ vẻ mặt của em ấy thì có thể thấy em ấy không thực sự đồng tình với lời nói của Khương Yếm
Nghĩ tới nghĩ lui, em ấy vẫn rụt vai: "Sao chúng ta không chạy trốn trước khi nó tìm thấy chúng ta
Khương Yếm: "Chị còn có chuyện muốn hỏi
Về cơ bản em ấy đã đoán được cô muốn biết điều gì, nhưng em ấy vẫn xác nhận lại
Ngu Nhân Vãn tưởng mình nghe nhầm: “Cái gì?”
“Chị có chuyện muốn hỏi.”
"...Chị muốn nói chuyện với nó à
Khương Yếm: "Được rồi, em qua bên đó đi
Ngu Nhân Vãn liếm khóe môi, không thể tưởng tượng nổi nhìn Khương Yếm rồi chậm rãi đứng lên, tránh xa chỗ kia
Khương Yếm cúi xuống, đến gần cửa hốc và nói:
"Hương là do Mạnh Hận Thủy làm, những đồ vật trên tường hẳn cũng là do cô ấy sắp xếp
Mày đã có chút đạo hạnh nên hoàn toàn không cần thiết phải hạn chế, vậy nên cô ấy có ân với mày.”
Con chồn bên trong nhíu mày nhưng cơ thể vẫn như một tác phẩm điêu khắc không nhúc nhích, như thể không nghe thấy bất cứ điều gì
Khương Yếm hỏi: "Cô ấy là mục tiêu của mày à
Cơ duyên tu luyện của mày là cô ấy cho?”
Trong phòng phát sóng trực tiếp lúc này, có người không hiểu nên mới hỏi ý tứ trong lời nói của Khương Yếm
Một nhà ngoại cảm thâm niên giải thích: [Trong dân gian có lời đồn rằng chồn xin tước vị, tôi chưa bao giờ nhìn thấy nhưng bạn tốt của tôi đã gặp rồi.]
[Bạn tôi nói với tôi rằng sau khi một con chồn sống đến một độ tuổi nhất định và có được chút đạo hạnh thì nó sẽ có cơ hội xin được tước vị từ con người
Cơ hội này cực kỳ hiếm vì để xin được tước vị thành công thì con chồn phải chuẩn bị nhiều thứ khác nữa
Trước tiên nó phải quan sát người nó muốn xin tước vị
Khi đến thời điểm thích hợp, sẽ hỏi người đó rằng: “Trông tôi có giống con người không?” Nếu người kia nói “giống” thì con chồn sẽ có cơ hội được làm người ở kiếp sau
Một số con chồn tham lam sẽ hỏi con người: "Tôi là người hay tiên
Nếu người kia trả lời “là tiên” thì nó sẽ có cơ hội trở thành tiên nhờ vào tu luyện.]
[Nhưng đối với con người chúng ta thì vấn đề này không thể giải quyết chỉ bằng cách nói chuyện
Nếu bản thân có phúc duyên vững chắc thì thôi, nhưng phúc duyên hơi nông thì kiếp sau con chồn sẽ lấy đi cơ hội thành người của bạn
“Thành tiên” là một câu tuyệt đối không thể trả lời, không ai có thể gánh chịu được nhân quả này.]
[Một số con chồn có chút lương tâm thì sẽ trả ơn sau khi nhận được câu trả lời mình mong muốn
Nhưng phần lớn chúng không có chút lương tâm nào và sẽ bỏ đi để đổi lấy cơ duyên phúc phận của con người
Vì vậy, nếu bạn gặp phải một con chồn xin tước vị thì hãy giả vờ không nghe thấy rồi đi về phía trước cho đến khi tới nơi có người thì con chồn sẽ không đi theo nữa.]
Con chồn trắng vẫn không trả lời
Gần như phải đợi hương đã cháy hết tản đi, lỗ mũi mới khẽ cử động
Nhưng Khương Yếm hoàn toàn không quan tâm đến thái độ của nó, thứ cô muốn chỉ có câu trả lời thật sự
Cô nói tiếp: "Mỗi khi Mạnh Hận Thủy dâng hương cho mày và cầu nguyện thì mày đã đáp lại
Cũng chính lúc này năng lượng sẽ rối loạn
Sau khi Mạnh Hận Thủy rời đi, mày thu linh thức về thì năng lượng lại khôi phục như thường.”
"Nhưng một linh hồn khao khát trở thành tiên như mày không thể nào đồng ý những yêu cầu vô lý
Chỉ cần một chút sai lầm thì sẽ gây tổn hại đến tu vi của mày
Vì vậy yêu cầu của Mạnh Hận Thủy phải hợp lý
Trường hợp tốt nhất là yêu cầu của cô ấy không chỉ không ảnh hưởng đến đạo hạnh của mày mà thậm chí còn có thể mang lại lợi ích cho mày nữa.”
“..
Đúng không
Khương Yếm liếc nhìn màn hình vài lần, khẳng định sự nghi ngờ của mình rồi bình tĩnh nói: "Vì mày dám đồng ý với Mạnh Hận Thủy nên điều đó có nghĩa là ba lão già chết lần này đều là những người đáng chết, mặc dù tao không biết Mạnh Hướng Giang đã làm gì, nhưng tóm lại những người này đều đáng chết nhưng lại chưa chết
"Nếu giết họ, ngoài việc phải chịu một số nghiệp chướng phiền toái thì còn lại sẽ có lợi cho phúc duyên và tu hành của mày
Cho nên, mày ra lệnh cho hai con chồn kia đi theo giúp Mạnh Hận Thủy hoàn thành tâm nguyện của mình.”
"Nhưng tại sao lại giết con rắn
Khương Yếm nâng má và suy ngẫm: "Tại sao trước khi giết mấy ông già đó Mạnh Hận Thủy lại dụ họ giết con rắn kia?" 
“Đây thật sự là một kế hoạch lớn, tao nghĩ rằng…”
"Mày vừa mướn người thu thập xác rắn, ám chỉ cho người dân Thượng Đức rằng giết rắn có thể bán lấy tiền, vừa thuê người thổi phồng chất lượng của nệm rồi để họ mang về nhà những chiếc nệm đặc biệt có rắn bên trong
"Việc này quá rắc rối rồi
"Để làm cho họ giết con rắn, Mạnh Hận Thủy thật sự lãng phí rất nhiều công sức..
Vì sao lại phải như vậy
"Tại sao lại khiến mọi chuyện rắc rối đến thế
Khương Yếm không ngừng suy nghĩ, sau vài giây, cô đột nhiên bẻ khớp ngón tay và cười lớn
“Tao biết rồi.”
Con chồn lông trắng đột nhiên ngước mắt lên và nhìn thẳng vào camera, như thể đang nhìn Khương Yếm
Khương Yếm: "Rắn là thiên địch của mày
"Những con rắn đó là cống phẩm được Mạnh Hận Thủy đưa cho mày
"Đám người Thượng Đức Dân lại giết cống phẩm của mày thì mày giết họ là lẽ phải, trong luật nhân quả
Khương Yếm nhếch miệng: "Những con rắn đó chết để mày có thể giết người mà không mang nghiệp
  
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.