Thật khó để tưởng tượng câu nói này lại phát ra từ miệng một cô bé tám chín tuổi Khương Yếm đứng dậy, vắt bỏ nước trên quần áo: "Chúng ta cùng đi “Mặc dù chưa từng bẻ gãy ai, nhưng cảm giác có lẽ giống như bẻ gãy gót giày vậy.”
Sợ Nhạc Nhất không đồng ý, Khương Yếm nói thêm: "Việc trốn thoát khỏi viện điều dưỡng là bước đầu tiên để chinh phục thế giới Nhạc Nhất bắt đầu cảm thấy thỏa mãn
"Chị cũng không tệ lắm Tay cô bé cầm kim dài làm vài động tác trong không khí, sắc mặt rất lạnh lùng, nhưng khóe miệng không kiềm chế được hơi cong lên:
"Từ giờ trở đi, em là chủ nhân thế giới, chị sẽ là đàn em của em Khương Yếm khoa trương nói: "Vậy thì tất cả chúng ta cần phải cố lên Nhạc Nhất hừ một tiếng, hếch cằm đi ra khỏi phòng, đầu kim bạc trượt trên mặt đất theo hình vòng cung, trông cực kỳ sắc bén, có thể đâm thủng cổ họng của nhiều người.- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng tყt *
Sáng sớm nhà xác vắng lặng Trong nhà xác, Tiểu Thiên đang nằm trên kệ gần bức tường nhất, tai cậu bé bắt đầu ù đi vì sợ hãi Bên tai cậu bé vang lên những tiếng động, đôi khi giống như tiếng chim hót hay tiếng ếch kêu, loại tiếng động này làm cho cậu bé vô cùng tỉnh táo, mỗi phút mỗi giây trôi qua đều như cực hình Từ nhỏ cậu bé đã cực kỳ sợ ma quỷ, không dám có dính líu gì đến những chuyện liên quan đến thi thể, thực sự không còn cách nào mới trốn trong nhà xác Phòng khám nghiệm tử thi chứa đầy những thi thể do bệnh nhân trong bệnh viện hiến tặng sau khi họ qua đời, người này gầy hơn người kia, thế nên dù hai đợt người không kiểm tra kỹ thì vóc dáng cơ thể của cậu bé vẫn rất nổi bật Ngoài ra, trước đó đã trốn ở trong tủ đông, tuy trốn thoát được một lần, không bị chết cóng nhưng cậu bé lại có bóng ma tâm lý với tủ đông Vậy nên bây giờ cậu bé chỉ có thể trốn ở nhà xác Kim phút quay từng vòng Tiểu Thiên ở trong túi đựng thi thể hoàn toàn không cảm nhận được thời gian trôi qua, không gian trong túi hẹp và tối đen như mực, đưa tay lên không nhìn thấy năm ngón Mùi hôi thối trong không khí gần như sắp giết chết cậu bé, Tiểu Nhiên chỉ có thể cố gắng nghĩ đến thứ khác để chuyển hướng sự chú ý của mình Chiếc túi đựng thi thể cậu bé chọn lần này là của "chuột bạch" tuần trước, một ông lão sau khi bị chuẩn đoán là mắc bệnh ung thư được gia đình đưa vào viện điều dưỡng, sau khi tiếng loa phóng thanh vang lên, ông lão lười di chuyển, cứ nằm yên trên giường bệnh ngủ Kết quả có thể tưởng tượng được Y tá không tìm thấy bọn họ nên tìm kiếm xung quanh một lượt, cuối cùng bọn họ đã giao ông lão cho y tá trưởng Tiểu Thiên không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cậu bé cũng không thể nào biết chuyện gì đã xảy ra, cậu chỉ biết ông lão đã chết, người nhà ông lão cũng không nghe máy, sự việc cứ bị tùy tiện cho qua như vậy như vậy Cậu bé buồn bã hỏi Nhạc Nhất tại sao, ông lão đó thật sự là một ông lão rất lạc quan, thậm chí còn cho cậu bé ăn bánh quy, nhưng Nhạc Nhất lại nói chuyện này rất dễ hiểu Viện điều dưỡng Bạch Sơn là cơ sở y tế rẻ nhất ở thành phố M, không có thuốc tốt, cơ sở y tế kém, môi trường nghèo nàn, thái độ của bác sĩ không tốt, bệnh nhân bệnh nặng đến đây chỉ có thể chờ chết, bản thân bệnh nhân hiểu, người nhà bệnh nhân cũng hiểu Vốn dĩ ông lão là bị người thân bỏ rơi, nếu đã bị bỏ rơi, vậy sống hay chết cũng có ai quan tâm đâu [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Hầu hết bệnh nhân ở Viện điều dưỡng Bạch Sơn đều nằm trong tình trạng này Nhạc Nhất, Nhạc Dao, Tiểu Gia và ngay cả bản thân cậu bé cũng không ngoại lệ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đã lâu rồi không có ai trả viện phí cho bốn người họ, tất cả là nhờ có Nhạc Nhất nên mới không bị đuổi ra ngoài, có lần cậu bé tình cờ nghe được các y tá nói chuyện, bọn họ nói máu của Nhạc Nhất quý hơn vàng Có lẽ vì rất quý nên Nhạc Nhất thường xuyên bị y tá lấy máu Hết ống này đến ống khác, máy rút máu vẫn tiếp tục, các y tá sau mỗi lần lấy máu đều cười, chỉ có Nhạc Nhất là đau, đau đến mức mấy ngày liền không thể xuống khỏi giường Cậu bé biết là do viện trưởng yêu cầu giữ lại Nhạc Nhất, cậu bé không muốn đi lang thang nên về mọi mặt cậu bé đều rất biết ơn Nhạc Nhất Tính mạng của cậu bé được Nhạc Nhất cứu, mặc dù cậu bé cứng đầu không muốn thừa nhận nhưng Nhạc Nhất đúng là đội trưởng của cậu bé Tiểu Thiên nghĩ ngợi, cảm xúc bắt đầu dâng trào, nắm đấm dần dần siết chặt, cậu bé muốn cống hiến cho lý tưởng chinh phục thế giới của đội trưởng Lúc này, phía hành lang đột nhiên vang lên một tiếng huýt sáo dễ nghe Suy nghĩ của Tiểu Thiên lập tức quay trở lại, mọi cảm xúc cao trào đều bị dập tắt Điều kiện tiên quyết để chinh phục thế giới là phải sống sót, có lẽ muốn sống sót ở nơi này là quá khó Cậu bé vừa run rẩy vừa lắng nghe những âm thanh ngoài cửa Tiếng huýt sáo vang lên lanh lảnh như đang hát bài chúc mừng sinh nhật Điều này không bình thường chút nào, tay chân cậu bé càng run rẩy Điều này không bình thường Đây mới chỉ là đợt thứ hai, lúc này những bệnh nhân bình thường nên tìm kiếm một cách vu vơ, thụ động và lười biếng Vào lúc này y tá không nên xuất hiện, trước đây vẫn luôn là như thế, tại sao lần này lại thay đổi Tay chân Tiểu Thiên lạnh ngắt Ngoài cửa vang lên rõ ràng tiếng giày cao gót bước đi trên sàn, trong nhà xác vắng lặng vang lên một tiếng huýt sáo kỳ lạ, Tiểu Thiên cảm giác như bị dùi trống đánh mạnh vào màng nhĩ, màng nhĩ cũng bắt đầu đau nhức vì âm thanh này, sau cùng âm thanh cũng biến mất “Két!”
Tiếng huýt sáo biến thành tiếng đẩy cửa Cánh cửa nhà xác được đẩy ra một cách nhẹ nhàng Sắc mặt Tiểu Thiên tái nhợt, trong cơn hoảng loạn, cậu bé nắm chặt góc quần áo, như đang nắm một cọng rơm cứu mạng Cậu bé không cảm thấy mình có thể đánh thắng được một người lớn, cho dù.. cậu bé đánh thắng được thì như thế nào Chỉ cần y tá hét lên, toàn bộ viện điều dưỡng sẽ biết cậu bé đang trốn ở tầng hầm, sau đó tất cả những đồng bạn của cậu bé sẽ bị chặn ở đây, không ai có thể trốn thoát Trong trường hợp bình thường, khi Nhạc Nhất thấy có điều gì đó không ổn thì trước đợt tìm kiếm thứ ba sẽ đưa họ đi trốn ở các tầng khác Vì vậy, bây giờ cậu bé không được thu hút người khác đến đây Dây kéo của túi đựng thi thể gần cửa nhất bị mở ra, “roẹt”, Tiểu Thiên giật mình Ngay sau đó, hai túi đựng thi thể nữa được mở ra, sau đó, một tiếng thở dài rất nhẹ vang lên Cô y tá có vẻ vô cùng thất vọng "Hình như trông đều không đẹp mấy Cái gì cơ Thi thể còn có thể đẹp thế nào Cô ấy định làm gì với thi thể Tại sao lại sử dụng giọng điệu như đang đánh giá đồ ăn ngon như vậy Tiểu Thiên tuyệt vọng phát hiện ra rằng mình không những sắp chết mà còn có khả năng ngay cả thi thể của mình cũng không giữ được “Bị co lại nghiêm trọng, sắc thái nhợt nhạt lan rộng, không đủ tròn trịa cũng không đẹp, vừa khô vừa không có độ đàn hồi, ném xuống đất cũng không thể nảy lên được.”
Dưới áp lực của Tiểu Oa, Ngu Nhân Vãn lắc chiếc đèn pin trong tay, nhẹ nhàng khép mí mắt của thi thể thứ ba Đánh giá xong, em ấy thoáng thất vọng nhìn Tiểu Oa: "Mày thấy có đúng không Tiểu Oa Có thích không Tiểu Oa tức giận huýt sáo: "Xùy [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nó nhổ vào túi đựng thi thể Ngu Nhân Vãn muốn nói lại thôi Tiểu Oa nhảy lên túi đựng thi thể thứ tư, thúc giục: "Quác “Được rồi, chúng ta xem thêm mấy người nữa…”
Ngu Nhân Vãn phàn nàn mở túi đựng thi thể thứ tư ra: "Mày đừng tức giận, nếu có con mắt đẹp tao sẽ không ngăn cản mày Một mùi hôi nồng nặc phả vào mặt Ngu Nhân Uyển vô thức nín thở: “Chẳng qua chỗ này có hơi thối…”
Tiểu Oa vỗ cánh đánh vào đầu Ngu Nhân Vãn Ngu Nhân Vãn rụt cổ lại: “Không thối, không thối, thơm giống hệt mày.”
Đôi mắt tròn xoe của Tiểu Oa đảo một vòng, cảm thấy câu nói này có vẻ không đúng lắm, nhưng sau khi cúi đầu ngửi thử, nó ưỡn ngực tự hào "Ừ, thơm lắm Ngu Nhân Vãn an ủi Tiểu Oa một lúc rồi cẩn thận mở mí mắt của thi thể thứ tư Tiểu Oa thò đầu lại gần nhìn: "! Mặt Ngu Nhân Vãn lộ vẻ vui mừng: “Cái này có vẻ không tồi này.”
Tiểu Thiên ở trong túi đựng xác thứ năm đau đớn nhắm mắt lại: Đến cùng là cái gì không tồi vậy [Mặc dù không nên, nhưng hahahahahaha]
[Xin hỏi bóng ma tâm lý của Tiểu Thiên.]
[Bộ đôi từ phòng giải phẫu tử thi có ba giây để đến hiện trường…]
[Nhạc Nhất đâm xuyên cổ Ngu Nhân Vãn (0/1)]
[Khương Yếm và Nhạc Nhất bẻ đôi Ngu Nhân Vãn (0/1)]
[Lầu trên à, tôi cười không dừng nổi rồi :)]
…
[Dừng lại, dừng lại, dừng lại, ban đêm Ngu Nhân Vãn đi đào nhãn cầu của xác chết Mọi người còn cười cái gì thế Tinh thần nhân đạo của mọi người ở đâu?]
[Nghĩ mà xem, Ngu Nhân Văn đã phải đi bao qua nhiêu nhiệm vụ, cứu được bao nhiêu người sống, những thi thể này đều đã thối rữa hôi hám, mắt gần như teo mất hết, nếu anh có muốn mắng thì đi mà mắng một mình, không cần khích lệ mọi người thành lập một nhóm để cùng nhau mắng.]
[Chửi thề lịch sự chút nhé, sau đó “xông lên” Tiểu Oa]
Trong lúc toàn bộ phòng phát sóng trực tiếp đang theo dõi, Ngu Nhân Vãn đưa con dao trong tay cho Tiểu Oa, Tiểu Oa phấn khích vỗ cánh, ngậm con dao trong miệng nhanh chóng, chính xác đâm xuống Một âm thanh xé gió vang lên Trong đêm tối ánh sáng bạc lóe lên, một sợi tóc của Ngu Nhân Vãn đột nhiên bị đứt giữa không trung rồi từ từ rơi xuống đất Hửm Ngu Nhân Vãn bối rối quay đầu nhìn lại phía sau, bên trong tối đen như mực, chẳng có gì cả, em ấy quay lại nhìn thi thể, chăm chú nhìn Tiểu Oa móc nhãn cầu của thi thể ra “…”
Nhạc Nhất ngã rạp trên đất: “…”
Cây kim bạc cao bằng nửa người rơi xuống đất, Nhạc Nhất cảm thấy cực kỳ nhục nhã, cô bé nhanh chóng đứng dậy, cầm cây kim dài lên đâm vào cổ Ngu Nhân Vãn Nhưng lần này cũng giống như lần trước, khi cô bé đến gần Ngu Nhân Vãn, cô bé lại trượt chân ngã xuống đất Lần này cô bé ngã phát ra âm thanh to hơn Ngu Nhân Vãn lập tức quay người nhìn xung quanh, em ấy cầm đèn pin nhìn xung quanh, trời vẫn tối, không có bóng người Em ấy thấy hơi sờ sợ "Không có ai "Tiểu Oa, mày có nghe thấy gì không Tiểu Oa liếc nhìn lại, giơ đôi cánh lên, quạt xuống phía dưới Ngu Nhân Vãn nhanh chóng chiếu đèn pin xuống phía dưới, nhìn thấy một cô bé mặt xám ngoét đang nằm trên mặt đất, mặc bộ quần áo bệnh viện rộng trông rất gầy gò, mắt cá chân gầy guộc lộ ra ngoài không khí, như thể có thể bị cắt đứt bằng một nhát dao Nhạc Nhất chậm rãi ngẩng mặt lên, nhìn chằm chằm Ngu Nhân Vãn, ngữ khí lạnh lùng vô cùng: “Chị sỉ nhục tôi, tôi sẽ giết chị.”
Ngu Nhân Vãn: " Ngu Nhân Vãn vội bào chữa: "Chị, Chị không hề sỉ nhục em Tại sao chị phải sỉ nhục em Chị thậm chí còn không biết em.. Em trừng mắt nhìn chị, chị cũng không nhận ra em Nhạc Nhất không muốn nói chuyện nữa, cô bé chống tay xuống đất đứng lên, xoay cây kim dài trong tay, đang định đâm tiếp thì nhờ ánh sáng của đèn pin nhìn thấy con quạ nhỏ đang chăm chỉ “cục, cục, cục”
Cô bé cau mày “Chị nuôi nó à?”
Ngu Nhân Vãn sửng sốt, vội vàng gật đầu: “Ừ, chị nuôi.”
Nhạc Dịch nhìn Ngu Nhân Vãn, đặt cây kim bạc xuống: “Tôi chưa từng gặp chị, chị là y tá mới?”
“Phải.” Ngu Nhân Vãn cẩn thận trả lời, “Chị vừa ký hợp đồng lao động hai tiếng trước.”
Nhạc Nhất: “Vậy chị đến nhà xác làm gì?”
Ngu Nhân Vãn chỉ vào con quạ nhỏ, lo lắng nhìn cô bé Khỏi phải nói, cây kim trong tay cô bé thật đáng sợ, nhưng cảnh tượng cô bé vừa ngã xuống đất lại làm cho em ấy có cảm giác cực kỳ yên tâm Là một người bình thường không gặp may mắn Nhạc Nhất nhìn chằm chằm vào Tiểu Oa vài giây, sau đó dùng trái tay đặt cây kim dài xuống "À, chị đến đây để tìm thức ăn cho nó Ngu Nhân Vãn cố gắng giải thích: “Tiểu Oa ăn bánh bao, không ăn xác chết.”
Nhưng hiển nhiên Nhạc Nhất không muốn nghe lời của em ấy, cô bé quay mặt về phía cửa: “Chị đã nhìn đủ chưa?”
Khương Yếm nghe thấy nói đến mình nên nhẹ nhàng chen qua khe cửa đi vào Đôi mắt của Ngu Nhân Vãn sáng lên Nhưng em ấy cũng biết mình không thể nhận người thân vào lúc này nên em ấy đành nuốt lại chứ “Khương, Khương” sắp ra khỏi miệng Nhạc Nhất hỏi: “Không phải em bảo chị phối hợp với em sao Chị lại ở đâu?”
Khương Yếm: “Chị phối hợp với em mà.”
Nhạc Nhất: “Phối hợp cái gì?”
Khương Yếm: "Ngay lúc em ngã xuống, chị đã phối hợp rời mắt đi Nhạc Nhất chậm rãi nắm chặt nắm đấm Khi tiếng giày cao gót vang lên Khương Yếm đoán rằng y tá là Ngu Nhân Vãn Rốt cuộc, vừa đến nơi thì quy định điều tra trước đó đã bị xáo trộn, tính đến sở thích kỳ lạ của Tiểu Oa thì có thể thấy rõ y tá ở tầng hầm một là ai Nhìn thấy cô bé sắp bùng nổ, Khương Yếm vội vàng bổ sung:
"Nhưng điều quan trọng nhất là tin vào khả năng của em, muốn giết thì cứ giết Nếu không muốn giết vẫn có thể an toàn trốn thoát, đàn em như chị vẫn cần phải có phán đoán này Ví dụ như bây giờ, em không muốn giết cô y tá này phải không?”
Nhạc Nhất cau mày: “Chị lại muốn đoán suy nghĩ của em.”
Tiểu Oa nghiêng đầu: " Ngu Nhân Vãn đến gần, nhỏ giọng nói: “Chị cũng cảm thấy vậy, chắc là do đọc rất nhiều truyện tổng tài bá đạo.”
Nhạc Nhất lại siết chặt nắm đấm Nhưng ngay khi Khương Yếm cho rằng Nhạc Nhất định dùng kim bạc đánh đến thì tay cô bé lại buông ra “Chị ở phía dưới tầng hầm một.” Nhạc Nhất nhìn chằm chằm Ngu Nhân Vãn: “Nếu không ngay ngày mai tôi sẽ tố cáo chị nuôi quạ.”
".. Ngu Nhân Vãn im lặng một lúc, thận trọng nói: "Y tá trưởng giao việc cho mọi người tìm bệnh nhân tâm thần Chị cũng không ngốc đến thế Mấy người chính là chuột bạch thí nghiệm trên loa phát thanh "Cho nên em, ừm.. tuy rằng chị không biết chuột bạch bị bắt sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng có thể nhìn ra em không thể uy hiếp được chị, hoặc lẽ ra em nên trốn khỏi chị mới đúng.. "Không, tôi là người an toàn nhất trong số họ Lời nói của Nhạc Nhất nằm ngoài sự dự đoán của mọi người Cô bé bình tĩnh phân tích: “Khi trời sáng, tất cả các y tá sẽ tỉnh táo hơn rất nhiều Họ sẽ không bao giờ để tôi làm chuột thí nghiệm Tôi chịu trách nhiệm vận hành toàn bộ viện điều dưỡng Những chiếc túi hiệu của họ đều dùng máu của tôi để mua.”
"Cho nên đến lúc đó nếu tôi cố tình bị bắt, sau đó chờ khi họ tỉnh táo lại tôi chỉ ra chị, đêm nay chị sẽ trở thành chuột bạch Ngu Nhân Vãn: ".. Tiểu Oa: “…”
Nhạc Nhất sắp xếp cho Ngu Nhân Vãn: “Chị sẽ ở tầng hầm một, nếu có y tá xuống thì nói là đang khám xét tầng này.”
“Ngoại trừ viện trưởng và hai bác sĩ không cần khám xét, bảo gồm cả chị thì bệnh viện chỉ có năm y tá đi kiểm tra, cho nên chỉ cần chị chiếm giữ tầng hầm một, ngoại trừ y tá trưởng sẽ không có ai tranh giành tầng này với chị.”
"Nhưng y tá trưởng cơ bản sẽ không xuống đây Nhạc Nhất phong thái lãnh đạo xua tay: “Dù sao tối nay thế là xong, chị có thể đi lại tản bộ ở hành lang.”