“Nếu Bình Bình phiêu lưu trên sông, như vậy em sẽ trở thành bình phiêu lưu!”
Khương Yếm nhìn thấy câu đùa nhạt nhẽo này thì cho rằng chỉ có Nhạc Nhất mới viết ra được
Cô đặt bức tranh sang một bên, trút ngược túi hồ sơ của Bình Bình xuống
Ngoại trừ bức tranh, bên trong chỉ có hai tờ giấy
Trên giấy viết bệnh án của Bình Bình, tình trạng cơ thể của cô bé thực sự quá tệ, từ lúc ba bốn tuổi đã bị chặt đứt tay chân rồi nhét vào trong bình hoa, toàn bộ hoạt động bài tiết của cô bé đều thông qua một cái ống dẫn ra bên ngoài Xương của cô bé đã nhỏ lại còn vặn vẹo, nội tạng chưa phát triển hoàn thiện, cả người đều là bệnh
Nhưng trong bệnh án lại không hề có ghi chép về cuộc giải phẫu nào, tất cả những biện pháp cứu chữa chỉ có thuốc và thuốc, các loại thuốc đắt tiền để có thể kéo dài mạng sống, thuốc kìm hãm khả năng phát triển của cơ thể, thậm chí còn có các loại thuốc cấm đầy tác dụng phụ.
Hoàn toàn như trong dự đoán
Cô bé trong bình hoa nếu không có bình hoa thì sẽ không thể trở thành kho báu nữa, muốn giải phẫu cần phải đập vỡ bình hoa, Tưởng Hà đương nhiên không cho phép, nên Bình Bình từ nhỏ đến lớn đều dựa vào thuốc để kéo dài mạng sống
Hồ sơ bệnh án cũng không dài, Khương Yếm chỉ mất hai ba phút đã xem xong
Lần ghi chép cuối cùng cách đây một năm trước.- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng tყt
Nói cách khác, tháng năm năm ngoái, Bình Bình đã chết ở viện điều dưỡng Bạch Sơn.
Cũng trong thời gian này, Tưởng Hà bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư gan, lui về phía sau màn, bắt đầu uỷ quyền cho phó viện trưởng.
Dựa theo điều tra của thám tử tư, khi đó Tưởng Hà hẳn là đã chết, và người em gái song sinh của bà ta đã đoạt lấy vị trí viện trưởng Bởi vì Tưởng An chưa từng quản lý viện điều dưỡng bao giờ, nên bà ta đã đóng giả thành Tưởng Hà, sau khi tiếp nhận viện điều dưỡng thì chia quyền kinh doanh ra ngoài, còn bản thân thì đứng đằng sau để thu tiền
Nếu viện trưởng hiện tại thật sự là do Tưởng An đóng giả, vậy nguyên nhân tử vong của Bình Bình rất dễ suy đoán
Bởi vì nguyên nhân hình tượng mà Bình Bình tất nhiên sẽ không được xuất hiện ở bên ngoài, có lẽ cô bé có một phòng bệnh đặc thù riêng biệt, mà phòng bệnh đó chỉ có những người được Tưởng Hà và Tưởng An tín nhiệm mới có thể đi vào.
Sau khi Tưởng Hà chết, Bình Bình không còn bị theo dõi 24/24 nữa, nếu Bình Bình bị Tưởng Hà nhốt vào tầng hầm bí mật nào đó, thì sau khi Tưởng An tiếp nhận viện điều dưỡng, thậm chí cũng sẽ không biết đến sự tồn tại của cô bé.
Khi Bình Bình không còn được “trân quý” như một món kho báu nữa, cô bé tử vong trong thời gian ngắn là chuyện ván đã đóng thuyền
Trên thực tế, với tình trạng cơ thể như vậy thì lẽ ra cô bé đã sớm chết từ lâu rồi mới phải
Không ai có thể sống nổi trong một chiếc bình hoa suốt nhiều năm như vậy, Bình Bình nhờ vào các loại thuốc cấm mới có thể miễn cưỡng sống đến chín tuổi
Đây đã là giới hạn tuổi thọ lớn nhất của cô bé
Khương Yếm dán kín túi hồ sơ của Bình Bình lại, bắt đầu xem đến những đứa trẻ khác
Đầu tiên cô mở túi hồ sơ của Nhạc Nhất ra, hồ sơ bệnh án của Nhạc Nhất là dày nhất trong đám trẻ
Một xấp thật dày
Tất cả đều là ghi chép rút máu
Thẩm Hoan Hoan đứng bên cạnh nhìn thấy xấp ghi chép rút máu này thì lập tức cau mày.
“Rút máu đến mức này mà vẫn còn sống sao…”
Khương Yếm cầm ghi chép nhóm máu của Nhạc Nhất đưa cho Thẩm Hoan Hoan: “Em biết nhóm máu này không?”
“RhNULL…”
Thẩm Hoan Hoan trầm ngâm một lát, ngước mắt nhìn Khương Yếm: “Em nhớ rõ nhóm máu này được gọi là nhóm “máu vàng”, trong sáu triệu người mới xuất hiện một người có nhóm máu này, trên toàn thế giới cũng không có đến 50 người.”
Khương Yếm nhớ lại những lời Nhạc Nhất nói với Ngu Nhân Vãn tối hôm qua, cô bé nói những y tá sau khi tỉnh táo lại tuyệt đối sẽ không để cô bé chết, bởi vì cô bé gồng gánh khả năng vận hành của cả viện điều dưỡng, túi xách hàng hiệu của các y tá cũng đều là dùng máu của cô bé để mua
Nhìn chằm chằm nhóm máu này, vẻ mặt Thẩm Hoan Hoan giống như có chút ngập ngừng.
“Làm sao vậy?” Khương Yếm hỏi cô nàng
Sau vài nhịp thở, Thẩm Hoan Hoan giải thích: “Em nhớ rõ ở nước ngoài có cô con gái của một phú hào giàu nhất cũng mang trong người nhóm máu này, thể trạng của con gái bà rất tệ, ba năm trước bà ấy từng đăng báo lên toàn thế giới để tìm kiếm nhóm máu này.”
Khương Yếm có chút kinh ngạc: “Nội dung báo chí của ba năm trước mà em vẫn còn nhớ rõ?”
“Tin tức đợt đó khá rầm rộ.” Thẩm Hoan Hoan đáp
Khương Yếm cũng không hỏi thêm
Cô tiếp tục xem hồ sơ bệnh án của Nhạc Nhất
Hồ sơ bệnh án của Nhạc Nhất cực kì đơn giản, chỉ toàn là rút máu, sau đó thỉnh thoảng lại tiêm thêm một loại thuốc thần kinh vào
Thẩm Hoan Hoan không biết nhiều thông tin về loại thuốc này, nên ba người tìm kiếm ngay tại chỗ
Là thuốc đặc trị chứng hưng cảm
Thẩm Hoan Hoan nhớ rõ Khương Yếm từng đề cập đến chứng bệnh của Nhạc Nhất: “Con bé kia không phải bị mắc chứng hoang tưởng sao?”
Khương Yếm “ừm” một tiếng [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc trước chưa kịp nói, vì vậy bây giờ cô mới nói cho chị em song sinh biết phát hiện của mình: “Buổi chiều trong phòng bệnh chị có hỏi thăm tình hình của Nhạc Nhất, con bé và bạn của mình dường như đều không bị bệnh tâm thần.”
“Nhưng kỳ quái ở chỗ, ngoại trừ Nhạc Nhất, những đứa trẻ còn lại dường như đều cảm thấy chúng thực sự mắc bệnh tâm thần.”
Nhưng Khương Yếm bỗng hoang mang vài giây
Bởi vì cô nhìn thấy bách khoa Baidu có ghi chú về loại thuốc này
[Loại thuốc này đã bị Hoa Quốc cấm hoàn toàn, tuy rằng có công dụng nổi bật trong việc điều trị chứng hưng cảm, nhưng sẽ gây ảnh hưởng đến não bộ, tiêm vào trong thời gian dài có thể dẫn đến hậu quả cực kỳ nghiêm trọng, nhẹ thì rối loạn trí nhớ, nặng thì mất trí nhớ và trở nên ngu dại.]
Thẩm Hoan Hoan cũng nhìn thấy ghi chú này, khẽ hít một hơi
Tiêm loại thuốc đặc trị chứng hưng cảm này cho bệnh nhân không bị mắc phải
Bọn họ không phải điều trị cho những đứa trẻ này, mà là muốn chúng bị ảnh hưởng bởi tác dụng phụ của thuốc
“Cho nên đây chính là nguyên nhân mà bọn trẻ nghĩ rằng chúng bị bệnh tâm thần.” Thẩm Hoan Hoan nói
Khương Yếm nói tiếp: “Có lẽ chính là như vậy.”
“Hơn nữa, xem xét dựa trên trạng thái tinh thần của bọn trẻ, ngoại trừ Nhạc Nhất, các em ấy đều không hề nhớ rõ những thứ mình từng trải qua ở trong đoàn xiếc thú.”
Dù sao nếu như nhớ rõ, bọn trẻ cũng sẽ không ngây ngô đối với thế giới như vậy.
Buổi sáng, bọn trẻ ở trong phòng bệnh thảo luận về việc ra ngoài đi ăn xin và nhặt ve chai, Tiểu Thiên với Tiểu Gia còn cảm thấy rằng sẽ phát tài nhờ cách đó, điều này không hợp lí chút nào đối với bọn trẻ sau khi bị Tưởng Hà đầu độc tư tưởng.
Quan trọng nhất chính là, Tiểu Gia đã nhắc đến chữ “nhà” trong cuộc trò chuyện
Cô bé nói “Trước kia tớ có xem thời sự ở nhà, trong thời sự nói rằng, nhặt ve chai và ăn xin cũng có thể sống sót, nếu chúng ta cứ nán lại đây thì kiểu gì cũng chết.”
Nhà cô bé ở đâu
Dựa theo tuổi của Tiểu Gia, thời điểm cô bé bị Tưởng Hà mua về huấn luyện căn bản không thể nằm trong ký ức được, một đứa trẻ bốn năm tuổi thì làm sao có thể nhớ rõ về tin thời sự trên TV được chứ
Khương Yếm không cảm thấy Nhạc Gia sẽ coi chỗ ở của Tưởng Hà là nhà, nên toàn bộ kí ức của những đứa trẻ này đều bị rối loạn, tạm thời chưa biết tình huống cụ thể của Nhạc Nhất, nhưng hiện tại, cô bé có lẽ là người tỉnh táo nhất, cũng nhớ rõ nhiều thứ nhất
Khương Yếm nói ra những suy đoán lúc này của cô cho hai chị em nghe, vẻ mặt của hai người họ đều không được tốt lắm
Loại xiếc người này cũng ghê tởm giống như thí nghiệm trên cơ thể người, vô nhân tính vô nhân đạo
Một lúc lâu sau, Thẩm Hoan Hoan thở dài: “Người tỉnh táo lúc này mới là người đau khổ nhất.”
[Haizz, vốn đang thực sự hâm mộ thiên phú của Nhạc Nhất, nhưng lúc này chỉ cảm thấy cô bé thật đáng thương.]
[Đúng vậy… Tôi đoán rằng Nhạc Nhất vẫn còn nhớ rõ những chuyện này cũng nhờ vào thiên phú của cô bé, khả năng kháng dược tính của nhà ngoại cảm thực sự không giống với người bình thường.]
[Nên hiện tại, Nhạc Nhất đang giả vờ bị bệnh tâm thần, còn những đứa trẻ khác lại bị rối loạn ký ức do tác dụng phụ của thuốc, chúng thực sự cho rằng bản thân bị bệnh tâm thần?]
[Đúng vậy, hơn nữa tôi cho rằng, loại thuốc đó sẽ không xoá sạch kí ức của bọn trẻ, rất có thể chúng chỉ bị thôi miên, vì vậy mà hoàn toàn quên mất những chuyện này.]
[Đồng tình với lầu trên, haizz, khả năng kháng dược tính của Nhạc Nhất lúc này ngược lại cũng không giúp người ta vui vẻ, thà rằng quên đoạn kí ức đó đi còn hơn.]
[Nhạc Nhất quả thực quá đáng thương, nhưng tôi thấy khiến người ta đau lòng nhất vẫn là Bình Bình.]
[Tôi cũng vậy, đau lòng nhất là Bình Bình…]
[Tuy rằng không nên so sánh xem ai cực khổ hơn, nhưng Bình Bình đã phải trải qua những đau khổ thật kinh khủng.]
…
[Vậy là, linh hồn đứng sau trường năng lượng không hoàn chỉnh lần này sẽ là Bình Bình sao?]
[Dựa vào bức tranh đó, tôi thực sự cảm thấy quan hệ của những người bạn nhỏ này rất tốt, nếu Bình Bình còn chút tình cảm mà vẫn dùng trường năng lượng của mình để săn lùng những người bạn, vậy thì sau khi tỉnh táo lại, cô bé thực sự sẽ không đau khổ sao?]
[Linh hồn phía sau màn làm ơn hãy là Tưởng Hà, làm ơn hãy là Tưởng Hà…]
Nhưng có cầu khẩn thì cũng vô ích, bởi vì linh hồn phía sau màn đã được định sẵn
Khương Yếm lại mở túi hồ sơ của đứa trẻ khác ra [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô đặt tất cả hồ sơ bệnh án của bọn trẻ ở cạnh nhau để xem cùng lúc
Đúng như phòng livestream dự đoán, tác dụng của thuốc không thể xoá bỏ hoàn toàn kí ức của người ta, những đứa trẻ này bị đưa đến phòng trị liệu tâm lý vào định kì mỗi thứ tư hàng tuần, tên của hạng mục chính là “thôi miên tỉnh ngộ”.
Xét theo những thông tin đã nắm được đến giờ, loại “thôi miên tỉnh ngộ” này có lẽ là để khiến bọn trẻ quên đi toàn bộ những chuyện đã trải qua ở đoàn xiếc thú, sau đó lại nhồi nhét vào đầu bọn trẻ một đoạn kí ức ngắn chưa từng xảy ra.
Ví dụ như bọn chúng đã từng có nhà, hoặc ví dụ như bọn chúng bị người nhà vứt bỏ ở viện điều dưỡng
Vấn đề dần được làm rõ
Đã có bác sĩ thôi miên bọn trẻ, vậy thì anh ta tất nhiên biết được bọn trẻ đã trải qua cái gì
Cho nên bác sĩ này chính là đồng lõa với Tưởng Hà, vậy nếu như Tưởng Hà đã chết, viện trưởng hiện tại là Tưởng An mạo danh thế thân, mà tên bác sĩ này thực sự không phát hiện ra hay sao
Dù sao Tưởng Hà cũng đã cắt đứt mọi quan hệ cùng với họ hàng người thân từ lâu, bà ta và Tưởng An lại không hòa thuận, nên Tưởng An cũng không thể biết hết tất cả hành tung của Tưởng Hà, cũng sẽ không nắm được những bố trí của bà ta.
Hoàn toàn có thể dự đoán được chuyện Tưởng An sẽ bị bại lộ trước người quen của Tưởng Hà
Nhưng tên bác sĩ đó lại không công bố chuyện này với công chúng.
Chuyện đó không quan trọng sao
Hay là ông ta đã thành lập một thỏa thuận với Tưởng An
Bởi vì không có manh mối cụ thể, nên chuyện này tạm thời không nhắc đến
Khương Yếm lập tức bắt đầu suy ngẫm về điểm thứ hai
Vì sao lại muốn bọn trẻ phải quên đi đoạn kí ức kia
Khương Yếm không cho rằng Tưởng Hà làm vậy là vì xuất phát từ lòng hảo tâm, cô nghiêng về trường hợp Tưởng Hà không muốn bọn trẻ trốn đi, bà ta muốn chúng cảm thấy mình bị người nhà vứt bỏ, cho dù có chạy trốn cũng không có nhà để về.
Tâm lý của Tưởng Hà thực sự rất dễ đoán
Cho dù bà ta tẩy trắng thân phận của mình, hay đoàn xiếc thú ngầm cũng không còn tồn tại nữa, nhưng kho báu thì rốt cuộc vẫn là kho báu, cũng chỉ có thể là kho báu của bà ta.
Cho nên mặc dù những đứa trẻ này không hề có cơ hội lên sân khấu, cũng không phải tiếp tục trải qua quá trình huấn luyện vô nhân tính nữa, nhưng Tương Hà vẫn muốn nhìn thấy bọn chúng ở mọi lúc mọi nơi.
Bởi vì chỉ khi nhìn thấy bọn trẻ, bà ta mới có thể nhớ về quá khứ huy hoàng của mình.
Nhưng rất hiển nhiên, sau khi Trường Năng Lượng không hoàn chỉnh xuất hiện, những đứa trẻ này dù cho bởi vì sợ hãi cảnh lang thang nên không lựa chọn trốn đi, nhưng hiện tại cũng bởi vì những hành vi kỳ quái gia tăng trong Trường Năng Lượng mà chúng bắt đầu suy xét về khả năng bỏ trốn [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nói cách khác, sự sắp đặt của Tưởng Hà về việc thôi miên chỉ mang lại một trải nghiệm không dễ chịu mấy cho bọn trẻ, chứ thực ra cũng không gây tổn thương gì cả…
Thôi miên cũng không khiến bọn trẻ mất đi năng lực tư duy, chúng vẫn sẽ biết vui biết sợ, biết đấu võ mồm biết hợp tác, thậm chí Nhạc Dao còn tự cho mình là chị họ của Nhạc Nhất
Quan trọng nhất chính là, bọn trẻ biết lập ra kế hoạch chặt chẽ để sống sót.
Những đứa trẻ này rất thông minh
Dưới tác dụng của thôi miên, bọn trẻ dường như chỉ quên đi những đau khổ đã trải qua, sau đó lại bị nhồi nhét thêm những kí ức tuy không tốt đẹp nhưng cũng không đau khổ
Nghĩ đến đây, Khương Yếm kinh ngạc phát hiện kết quả của việc thôi miên này dường như khá tích cực.
Nhưng cô vẫn không cho rằng, Tưởng Hà sẽ nhờ bác sĩ thôi miên tích cực cho bọn trẻ, nếu cô là Tưởng Hà, cô sẽ sẵn sàng biến những đứa trẻ này trở nên ngu dại.
Chỉ là kho báu thôi mà, đầu óc chúng có bình thường hay không cũng đều giống nhau
Nhốt bọn trẻ cả đời là biện pháp tốt nhất, chẳng phải Tưởng Hà nên khiến cho bọn chúng trở nên ngu dại đến mức không thể sống nếu thiếu bà ta hay sao
Cho nên rốt cuộc nguyên nhân là gì
Vì thế Khương Yếm lại về tới vấn đề thứ nhất
Tên bác sĩ thực hiện thôi miên cho bọn trẻ thực sự là đồng loã sao Tại sao tên bác sĩ này không nói gì sau khi phát hiện ra Tưởng Hà bị thay thế Gã ta cảm thấy điều này không quan trọng hay đã thành lập quan hệ mới với Tưởng An?
Khương Yếm ngày càng nhíu mày chặt hơn, bỗng nhiên trong đầu cô loé lên một ý nghĩ, hai mắt chậm rãi ngước lên
Chú ý đến ánh mắt của Khương Yếm, đôi song sinh ngừng thở theo bản năng.
“Chị Khương Yếm làm sao vậy?”
“Không có gì.” Khương Yếm ngửa mặt cười rộ lên: “Chỉ là có một suy đoán thôi.”