[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thay đổi nhóm máu.
Nhóm máu sau cấy ghép của bệnh nhân sẽ giống với nhóm máu của người hiến.
Khương Yếm nhìn chằm chằm hai câu này một lúc lâu, cuối cùng thở ra một tiếng.
Cô nhớ lại cuộc trò chuyện giữa Nhạc Nhất và mình lúc ở trong phòng bệnh.
Lúc ấy khi Nhạc Nhất nhớ lại trải nghiệm của cô bé với Bình Bình ở rạp xiếc thú ngầm, cô bé chưa từng đề cập đến nhóm máu của mình, là cô chủ động hỏi, Nhạc Nhất chỉ trả lời vài câu.
Lời nói của Nhạc Nhất cũng làm mờ đi thời gian và thân phận, nếu không phải bây giờ Khương Yếm biết cuộc nói chuyện này có gì đó không ổn, nhớ kỹ lại thì căn bản cô sẽ không bao giờ phát hiện ra lời nói của Nhạc Nhất có gì đó không ổn.
Bởi vì Nhạc Nhất nói không sai, cô bé hoàn toàn không nói dối.
Cô bé chỉ làm mờ chủ ngữ, làm mờ dòng thời gian, khiến Khương Yếm ảo giác nhóm máu của cô bé là nhóm máu trời sinh.
Nghĩ tới đây, Khương Yếm thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng bây giờ biết cũng chưa muộn.
Đánh giá từ thông tin trong tờ giấy này, có vẻ linh hồn phía sau chính là Bình Bình.- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng tყt
Tình trạng cơ thể của Bình Bình rất có thể không được phép ghép tủy xương.
Cho nên gần như không thể thay đổi được, cô bé sẽ chết sau ca phẫu thuật.
Nếu Bình Bình bởi vậy mà chết, vào thời khắc lúc chết đó cô bé nhất định có hận thù, một khi có hận thù, trường năng lượng hình thành bởi hận thù này sẽ mũi nhọn nhắm vào Tưởng Hà, Tôn Tân Tri và Nhạc Nhất.
Mà Tưởng Hà đã chết, Tôn Tân Tri không ở trong phạm vi trường năng lượng của cô bé, chỉ có Nhạc Nhất có thể bị cô bé khống chế.
Vì vậy chấp niệm của cô bé biến thành một trường năng lượng, mục tiêu là nhắm vào Nhạc Nhất, cô bé muốn Nhạc Nhất kiệt sức trong trường năng lượng của mình và cuối cùng bị nghiền chết.
Nhạc Nhất chính là con chuột bạch bị nhiễm bệnh, những đứa trẻ khác cũng bị liên lụy.
Hoặc là nói, Bình Bình đối với những người khác đều có hận.
Cô bé hận bọn họ vì tại sao mà bọn họ còn sống khỏe mạnh, chỉ có cô bé phải chịu đau đớn như vậy, với tâm lý này, việc xếp cả bốn đứa trẻ vào nhóm chuột bạch bị nhiễm bệnh là điều hợp lý.
Nhưng không loại trừ khả năng trường năng lượng này thuộc về Tưởng Hà, xác suất của cả hai hiện tại là 50-50.
Khương Yếm gấp hai bản fax nhét chúng vào quần, đóng cửa lại rồi quay trở lại tầng bốn.
Tầng bốn là một không gian yên tĩnh, nửa đêm ánh trăng rất nhạt, rơi xuống nền gạch trắng như một vũng nước
Khương Yếm mở cửa phòng 405 ra, lặng lẽ không một tiếng động quay lại giường.
Mọi thứ đều im lặng.
Cô nhắm mắt lại bắt đầu suy nghĩ về tin tức đó.
Vừa rồi cô sợ quấy nhiễu người khác cho nên tất cả suy nghĩ đều dừng lại, bây giờ cô phải suy nghĩ mở rộng một chút.
Thông tin kỳ lạ nhất là tại sao Nhạc Nhất lại muốn gạt cô.
Nhạc Nhất không còn lựa chọn nào khác là chấp nhận cuộc phẫu thuật, vận mệnh của cô bé cho đến bây giờ vẫn luôn bị Tưởng Hà nắm trong lòng bàn tay, chính Tưởng Hà là người muốn nhóm máu hiếm mang lại lợi ích cao, cũng chính Tưởng Hà là người muốn chuyển nhóm máu của Bình Bình cho Nhạc Nhất, mà vô cùng đúng lúc, Nhạc Nhất lại phù hợp với Bình Bình, cho nên cô bé đã được ghép tủy xương của Bình Bình
Nếu bình tĩnh xem xét, chuyện này Nhạc Nhất không có gì sai, cho dù cô bé không từ chối cũng không sai, vậy tại sao cô bé lại phải che đậy chuyện này?
Khương Yếm suy nghĩ về một vài tình huống, cuối cùng cảm thấy được hai tình huống có nhiều khả năng xảy ra nhất.
Một là Nhạc Nhất thấy thẹn với Bình Bình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cho dù mọi hành động đều do Tưởng Hà thúc đẩy, mạng sống của Bình Bình cũng sẽ kết thúc trên cơ thể cô bé, nên cô bé không muốn nghĩ, lại càng không muốn nhắc đến chuyện này
Hai là Nhạc Nhất muốn xóa bỏ hoàn toàn sự tồn tại của Bình Bình.
Kết luận này được mở rộng từ ba đứa trẻ còn lại, sau khi Nhạc Nhất hợp tác với Phương Dũng, yêu cầu Phương Dũng xóa ký ức của ba người còn lại về Bình Bình, bởi vì lý do sức khỏe không thể quên được, nhưng cô bé muốn quên, bởi vậy cô bé đã tự thôi miên bản thân, ví dụ như nói nhóm máu của cô bé trời sinh đã như thế, trên người cô bé không có dấu vết của người khác trải qua, cô bé chỉ là cô bé.
Mà rất nhiều năm sau, cô bé cũng như mọi người khác sẽ quên Bình Bình, hoàn toàn quên đi đoạn ký ức không tốt đó.
Khương Yếm nghiêng về tình huống thứ hai hơn.
Bởi vì khi Nhạc Nhất nói chuyện với cô không hề có dục vọng nói dối, lúc ấy cô cảm thấy Nhạc Nhất có dục vọng né tránh, nhưng tuyệt đối không có dục vọng nói dối.
Nhưng bản thân chuyện này đã là nói dối, muốn che đậy nói dối cũng sẽ sinh ra dục vọng nói dối, nhưng mà Nhạc Nhất vốn không có dục vọng về phương diện này.
Cho nên cô bé thực sự đã phát ra từ nội tâm cảm thấy nhóm máu của chính mình trời sinh đã như thế
Những lời bàn luận mơ hồ đó chỉ là sự né tránh theo bản năng của cô bé
Né tránh đau khổ luôn là thái độ bình thường khi đối mặt với đau khổ, không có gì đáng chê trách về điều này.
Ngay sau đó, Khương Yếm bắt đầu suy nghĩ về điểm kỳ lạ thứ hai.
Tại sao Tưởng An không giúp Tưởng Hà trả tám trăm triệu?
Trước mắt tất cả y tá trong viện điều dưỡng Bạch Sơn đều có thể lấy máu của Nhạc Nhất để giao dịch với những người giàu có, giá trị của Nhạc Nhất hoàn toàn được công khai, Tưởng An với tư cách là viện trưởng hiện tại khẳng định có quyền quyết định cuối cùng về việc lấy máu, bà ta không có lý do gì thờ ơ với khoản nợ tám triệu, mặc kệ tất cả y tá tùy ý lấy máu của Nhạc Nhất.
Tôn Tân Tri thảo luận bản fax, anh ta đã gửi email và viết thư cho Tưởng Hà vào năm ngoái nhưng không nhận được phản hồi.
Để thể hiện tốt vai diễn của mình, Tưởng An nhất định sẽ thường xuyên đến nhà Tưởng Hà, không có khả năng bà ta không nhận được lời thúc giục.
Nếu bà ta thực sự muốn bảo vệ viện điều dưỡng Bạch Sơn, bảo vệ vị trí mà mình đã thay thế, bà ta sẽ phải trả số tiền đó.
Vậy vì sao bà ta lại không trả?
Là vì không muốn trả sao?
Không có khả năng, không có khả năng không muốn trả…
Chẳng lẽ bởi vì còn chưa đủ?
Nghĩ tới đây, trong lòng Khương Yếm khẽ động, cô đột nhiên mở to hai mắt.
Tưởng An vẫn chưa trả tiền.
Chuyện này không đúng.
Vì sao bà ta vẫn chưa trả tiền
Làm sao bà ta vẫn chưa trả được tiền?
Máu của Nhạc Nhất đã bị rút rất nhiều lần, xét theo bản ghi chép lấy máu trong túi hồ sơ, máu của Nhạc Nhất đã bị rút ra hàng chục lần, tổng giá trị đã vượt quá ngàn vạn lần, vì sao Tưởng An không trả tám triệu?
"..."
Trừ khi thông tin trong túi hồ sơ là giả.
*
Bây giờ nảy sinh một câu hỏi rất mâu thuẫn.
Nếu thông tin trong hồ sơ là giả, nếu Nhạc Nhất không hề bị lấy máu nhiều như vậy, máu của cô bé không bán được số tiền đó thì tại sao cô lại không nhìn ra dục vọng nói dối của Nhạc Nhất?
Chuyện này khác với chuyện Nhạc Nhất làm mờ chủ ngữ, làm mờ nguồn gốc nhóm máu của cô bé.
Cách nói của Nhạc Nhất rất rõ ràng khi cô bé nói máu của mình đã bị rút nhiều lần và rất có giá trị.
Lúc trước khi uy hiếp Ngu Nhân Vãn, Nhạc Nhất đã nói rất rõ ràng: "Toàn bộ tài chính vận hành của viện điều dưỡng đều dựa vào em, túi xách hàng hiệu của những y tá đó đều được mua bằng máu của em."
Sau khi ở trong phòng bệnh, Nhạc Nhất nói máu của cô bé "Bốn trăm ml có thể bán được 400.000 nhân dân tệ."
Lúc ấy Khương Yếm tin hai câu này là đúng.
Nhưng nếu hai câu này là sự thật thì tại sao Tưởng An lại không có tiền?
Cho dù Tưởng An là một tay cờ bạc, cho dù bà ta mắc nợ ngập đầu, nếu bà ta muốn chiếm lấy vị trí của Tưởng Hà, muốn có được Viện điều dưỡng Bạch Sơn, việc trả lại tám triệu là điều ưu tiên hàng đầu của bà ta.
Nếu có tiền, vì sao bà ta lại không trả?
Rất lạ.
Rất kỳ lạ.
Khương Yếm nhắm hai mắt lại.
Rốt cuộc đâu là sự thật?
Khương Yếm đột nhiên phát hiện ra một số thông tin mà cô cho là đúng cũng có thể là sai, cô cảm thấy cần phải phân loại thông tin hiện tại
Đầu tiên là thông tin phải đúng sự thật.
Thông tin đến từ bên ngoài, sẽ không bị ảnh hưởng bởi các linh hồn phía sau Viện điều dưỡng Bạch Sơn, mới là đúng sự thật.
Ví dụ nơi này là một trường bán năng lượng, phía sau tồn tại một linh thể; ở đây có nhân viên y tế và các người bệnh khác nhau; đủ loại người bệnh bị gia đình vứt bỏ ở đây; có một rạp xiếc thú ngầm tồn tại, Tưởng Hà đã mua năm đứa trẻ để tiến hành huấn luyện; Tưởng Hà đã mua Viện điều dưỡng Bạch Sơn để trở thành viện trưởng thứ ba, khi những y tá đó phàn nàn về sự thay đổi tính cách và trí nhớ kém của Tưởng Hà, chủ yếu ở nhà riêng của mình, cho nên đúng là Tưởng An đã thay thế Tưởng Hà.
Những thông tin này chắc chắn là đúng sự thật.
Thứ hai là thông tin có thể đúng.
Thông tin đến từ bên trong viện điều dưỡng, từ miệng của những người bệnh bình thường và một số trẻ em, cũng như từ thông tin cô lấy được từ trong túi hồ sơ, những điều này có thể đúng hoặc có thể không đúng.
Ví dụ như năm đứa trẻ được đưa vào viện điều dưỡng với tư cách là người bệnh tâm thần, Nhạc Nhất có nhóm máu hiếm, có khả năng nhìn thấy linh hồn, ví dụ như Bình Bình đã chết vào năm đầu tiên ở đây, ví dụ như Nhạc Nhất đã đạt được thỏa thuận với bác sĩ, chẳng hạn như trò chơi này được chơi vào chủ nhật hàng tuần.
Những thông tin này cũng có thể là giả.
Điều cuối cùng chính là thông tin được tìm thấy trên bản fax.
Khương Yếm không biết liệu nội dung của bản fax có nhanh chóng bị bóp méo sau khi vào viện điều dưỡng hay không, thời điểm xuất hiện của bản fax quá trùng hợp nên nội dung trên có lẽ là nửa thật nửa giả.
Nghĩ tới đây, Khương Yếm thở dài.
Thật rối loạn.
Có quá nhiều thông tin không chắc chắn là đúng sự thật.
Lần đầu tiên, Khương Yếm cảm thấy thông tin này thật rối loạn.
Nguyên nhân của sự bối rối này là do cô đang nghi ngờ năng lực của chính mình, cô biết một người có nói dối hay không nên tin vào những gì Nhạc Nhất và mấy đứa trẻ nói, nhưng những gì cô nhìn thấy lại mâu thuẫn với những gì cô suy luận.
Nếu Nhạc Nhất không gạt cô, vậy cũng không có cách nào giải thích vì sao Tưởng An lại không có tiền.
Nếu Nhạc Nhất gạt cô, vì sao cô không nhìn ra dục vọng nói dối của cô bé.
Cô nên che mắt lại tự hỏi, hay là vẫn tin tưởng vào hai mắt của mình?
Khương Yếm phiền toái trở mình.
Một lúc sau cô đứng dậy khỏi giường, đón lấy ánh trăng rồi mở khóa kéo ba lô.
Cô có chút đói bụng, trong ba lô có một con gà nướng mà Ngu Nhân Vãn đã nhét vào lúc tối, mặc dù cô cho mấy đứa nhỏ một phần lớn, nhưng phần còn lại hoàn toàn có thể dùng làm bữa khuya.
Khương Yếm mở giấy báo ra.
Loại gà nướng này được bán ở một quán ven đường, giấy báo đều là báo thật, không phải loại giấy thấm dầu đặc biệt, mực trên báo hơn phân nửa đều bị dính dầu, Khương Yếm đặt tờ báo sang một bên, rút cánh gà ra trong trạng thái chán nản bắt đầu ăn.
Gà nướng để cả một bữa tối, thịt đã hơi cứng, nhưng hương vị vẫn rất ngon miệng, Khương Yếm hối hận vì không ăn sớm hơn, ăn được nửa, ánh mắt cô từ từ rơi vào tờ báo.
Đây là một tờ báo cũ từ bốn năm trước, nội dung của tờ báo thậm chí không phải từ thành phố này mà là từ thành phố bên cạnh.
[Ba người đi bộ đường dài rơi xuống núi Thường Xanh, tất cả thi thể của họ đều đã được tìm thấy
Vào cuối xuân, người dân thành phố được yêu cầu chú ý đến sự an toàn của bản thân và thực hiện các biện pháp phòng ngừa khi leo núi.]
Khương Yếm thản nhiên xem ảnh chụp của ba người đã chết, mực trên báo rất mờ, nhưng có thể mơ hồ nhìn thấy những khuôn mặt, một trong số đó khá rõ ràng.
Ánh mắt của Khương Yếm rơi vào ảnh chụp của người này một lúc lâu.
Cuối cùng, cô chậm rãi lộ ra một nụ cười.
Không hổ là Ngu Nhân Vãn.
Tờ báo từ bên ngoài viện điều dưỡng đến, hơn nữa cũng không có ai để ý tới sự tồn tại của nó, cho nên thông tin của nó nhất định là sự thật
Mọi kết luận bây giờ đều bị đảo lộn
Thông tin được xác định là đúng cũng là giả.