Mặc dù Khương Yếm với Hà Thanh Nguyên kết thúc trong không vui, nhưng Khương Yếm cũng chẳng định rời khỏi chương trình này Cô sẽ thực hiện những gì mình đã hứa Thời gian và địa điểm của kỳ sáu vẫn chưa được công bố, Khương Yếm đang ở nhà mới, mùa hè ở Giang Thành rất nóng, chẳng có chút gió nào, vừa ra ngoài là mồ hôi đã túa như mưa, thế nên nhiệm vụ mua sắm đã rơi vào tay Mục Vọng.
Mục Vọng trông như chẳng biết mệt là gì.
Ngày nào anh cũng bận rộn, nào là đi chợ mua rau củ, đến chợ hoa mua hoa, rồi tới cửa hàng nội thất chọn bàn ghế mới, lại chạy về nhà với đống đồ lỉnh kỉnh, sau đó còn trang trí cái kia cái nọ theo ý Khương Yếm, làm xong thì vào bếp vui vẻ nấu cơm.
Khương Yếm không hiểu tại sao anh lại có thể vui như vậy Cô nằm trên sofa trở mình, hạ điều hòa xuống hai độ, sau đó tiếp tục lướt diễn đàn Ngoại trừ nhà tang lễ Nam Tạng vẫn chưa có tin tức gì thì hiện nay hầu hết các trường năng lượng ở Hoa Quốc đều đã được giải quyết, mấy trường năng lượng xuất hiện gần đây đã bị các nhà ngoại cảm phá hủy trước khi nó kịp bắt người Không phải do tiến độ của các nhà ngoại cảm tăng cao, mà do những trường năng lượng này không giống trường năng lượng trong không trung mà Khương Yếm từng tiến vào, chúng có vị trí rõ ràng có thể xác định trong thế giới thật, vì thế các nhà ngoại cảm có thể dễ dàng biết được linh hồn phía sau là ai, tốc độ xử lý cũng nhanh hơn gấp mấy lần Nói cách khác, cho đến nay, ở Hoa Quốc mới chỉ xuất hiện bốn trường hợp có năm người bình thường trở lên đã chết do trường năng lượng Vụ án nhà tang lễ Nam Tạng, vụ án ngoại ô Giang Thành, vụ án mất tích ở tiểu khu An Bình, vụ xác chết trôi ở khu vườn thành phố Trường Hạ Tình hình hiện tại ở Nam Tạng không ổn định, thỉnh thoảng lại xảy ra những vụ mất tích, từ ý kiến và thái độ của mọi người cho thấy, rất ít người nghĩ đó là tai nạn Bởi vì hài cốt của những nạn nhân đều được tìm thấy trong vụ án ở ngoại ô Giang Thành, lại thêm lời của bà nội Trang nên đa số mọi người đều đoán rằng đây có thể là một vụ án giết người hàng loạt, mục tiêu là nhắm vào cảnh sát Giang Thành Gia đình của các nạn nhân đang gây áp lực, ép lực lượng cảnh sát phải nhanh chóng giải quyết vụ án này càng sớm càng tốt. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Vụ mất tích ở tiểu khu thành phố An Bình thì lại hơi khó nói Cả bảy người trong tòa nhà đều mất tích, cửa ra vào và cửa sổ vẫn còn nguyên vẹn, cũng chẳng có dấu vết đột nhập, thậm chí trước khi mất tích có người còn đang dùng bữa, bánh bao bị cắn dở rơi trên đất Tòa nhà đó là một tòa nhà chưa hoàn thiện, nhà đầu tư và bên thi công đều đã bỏ trốn Mặc dù tòa nhà hoàn toàn không thể đáp ứng được điều kiện tiêu chuẩn của nhà ở, nhưng vài người lớn tuổi vẫn mua nó rồi dọn vào, dù có cố gắng thế nào cũng không đuổi đi được, dần dần cũng chẳng còn ai quan tâm nữa Các toà nhà mới được xây dựng lên, tòa nhà đó trở nên lạc quẻ so với những tòa nhà khác trong tiểu khu, bình thường chẳng ai quan tâm tới người sống trong tòa nhà chưa hoàn thiện đó Thế nên phải mất tận mấy ngày người ta mới phát hiện những người lớn tuổi trong toà nhà đều lần lượt mất tích Phóng viên sau khi biết tin đã tìm đến, nhưng quay chụp một vòng cũng chẳng tìm thấy dấu vết khả nghi nào Có rất nhiều ý kiến khác nhau xoay quanh vấn đề này, thậm chí có người chỉ đang nói đùa nhưng lại đoán được chân tướng “Mất tích tập thể thế này, có khi nào họ bị bắt vào một không gian khác không?”
“Tôi cũng nghĩ vậy, nếu không thì đây là vụ giết người trong phòng kín, có điều mấy người già này có thể gây thù chuốc oán với ai?”
“Không nhất định là bị nhốt vào không gian khác đâu Có thể là họ bị bắt lên sân thượng, sau đó chơi trò Battle Royale, cuối cùng thì không còn ai sống sót.”
(*Battle Royale: Một tựa game về trò chơi sinh tồn.)
“Nếu là án mạng thì vết máu đâu Chẳng lẽ không tìm thấy vết máu nào sao?”
“Vừa nhìn là biết bạn không đọc tiểu thuyết rồi, mấy con quỷ xóa những thứ này dễ lắm~”
“Cười chết mất, nói đến quỷ thì chẳng còn ý nghĩa gì [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đừng đoán mò nữa, chắc là một vụ giết người trong phòng kín ấy mà, nhưng cụ thể thế nào thì sẽ không cho chúng ta biết đâu Từ trước đến nay cảnh sát chưa bao giờ công bố chi tiết vụ án cả, nhằm ngăn cư dân mạng bắt chước tội phạm.”
“Nhưng tôi vẫn thấy có gì đó không ổn, phải ghi hận thế nào mới có thể gây ra vụ mất tích hàng loạt như này chứ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Tôi có bạn công tác ở đồn cảnh sát thành phố An Bình, anh ấy nói vẫn chưa tìm thấy dấu vân tay của tên sát nhân, camera giám sát ở tiểu khu cũng chẳng tìm thấy người nào khả nghi…”
“Này bạn gì ơi, lúc nói lời này, bạn có nghĩ tới điều gì không?”
“Giống như tiểu thuyết vô hạn lưu vậy á, tự nhiên bạn bị bắt rồi được đưa đến một nơi khác để thăng cấp, hoặc đơn giản là bạn tự thăng cấp tại nhà, nếu thăng cấp thất bại thì bạn sẽ chết, thi thể cũng biến mất vĩnh viễn luôn, hoặc nó sẽ đột nhiên xuất hiện vào một ngày đẹp trời nào đó.”
“E hèmmm, tôi yêu cầu bạn đọc ít tiểu thuyết thôi.”
“Nói gì chứ, tôi thấy vụ ở thành phố Trường Hạ rất kỳ lạ Xác chết của nhiều đứa trẻ trôi nổi trên mặt hồ trong ba ngày liên tiếp, mặt tụi nhỏ sưng tấy cả lên, đến mức không thể phân biệt được ai với ai.”
Sau khi nhìn thấy comment ở phía cuối, Khương Yếm muốn xem cư dân mạng nghĩ gì về vụ án này, nhưng sau đó đột nhiên có một comment hiện lên trong khu bình luận của diễn đàn “Vụ án thi thể nổi trên mặt hồ đã được phá, trở thành chủ đề được tìm kiếm nhiều nhất lúc này, kẻ sát nhân đã tìm thấy rồi Mọi người bớt xem mấy thứ huyền học đi.”
Khương Yếm nhướng mày Lúc này, chợt có tiếng ding dong vang lên, cô nhận được tin nhắn từ Thẩm Hoan Hoan “Chị Khương Yếm, chị đã xem hot search chưa?”
Khương Yếm trả lời lại: “Chị xem rồi.”
Giọng Thẩm Hoan Hoan hơi bất đắc dĩ: “Em vừa hỏi sư phụ Hà đã xảy ra chuyện gì Hóa ra khu vườn ở thành phố Trường Hạ không hề có trường năng lượng nào cả, Cục Quản lý siêu nhiên vốn tưởng đó là một trường năng lượng bị ẩn, còn muốn chúng ta vào trong nữa, nhưng kết quả khám nghiệm tử thi cho thấy, tất cả những đứa trẻ ấy đều từng bị bạo hành, vết thương trên người thảm không nỡ nhìn Ngoài ra trong miệng của một đứa trẻ có lớp biểu bì của nam giới, có thể là trong lúc giằng co nó đã cắn tên bắt cóc một cái.”
Khương Yếm cụp mắt, suy nghĩ một chút, chẳng mấy chốc cô đã hiểu chuyện gì đang diễn ra Có kẻ sát nhân đang muốn thừa nước đục thả câu, biến vụ giết người hàng loạt thành vụ án liên quan tới huyền học.
Đây là điều mà Hà Thanh Nguyên đã cố gắng nhấn mạnh, một khi sự thật được phơi bày, sẽ có nhiều người gặp phải chuyện còn đáng sợ hơn cả việc chết trong trường năng lượng Những người đang kìm nén bản tính xấu xa của mình sẽ bắt đầu cầm đao lên, mấy kẻ không có gan cõng trên lưng mạng người cũng có thể suồng sã mà giết người Họ sẽ dễ dàng cạy cửa vào nhà người khác, tấn công những người bình thường tay không tấc sắt, dù sao luật pháp và nhà giam cũng chỉ còn trên danh nghĩa mà thôi.
Thẩm Hoan Hoan nói về tình hình ở nước ngoài mà cô nàng mới biết được: “An ninh ở Hoa Quốc rất tốt, nhưng có một số nước an ninh rất kém Em có một người bạn cũng là nhà ngoại cảm, cô ấy nói ở nước họ trường năng lượng vừa xuất hiện thì đã giết chết ba người bình thường, nhưng sau khi trường năng lượng ném thi thể ra ngoài thì ngày hôm sau ngay chỗ đó lại có thêm bảy thi thể.”
“Đôi khi con người còn đáng sợ hơn cả trường năng lượng.” Thẩm Hoan Hoan nói Khương Yếm không phủ nhận điều này Sau khi tắt điện thoại, Khương Yếm thoải mái lật người, thả mình xuống chiếc ghế sofa mềm mại Cô đã phần nào hiểu được quyết định của Cục Quản lý siêu nhiên Hiện tại chỉ có hai cách để giải quyết trường năng lượng, một là bước vào trường năng lượng giải mã câu hỏi và phá huỷ nó, hai là mượn sức của cô Nếu Hoa Quốc chỉ có vài trường năng lượng thôi thì không sao, Khương Yếm muốn có được vài lợi ích, giúp họ phá hủy trường năng lượng chẳng phải việc gì lớn Nhưng thứ này cứ xuất hiện liên tục, mỗi lần phá hủy một cái thì cô phải mất tới nửa tháng để phục hồi yêu lực, cô không tốt bụng đến mức dành cả đời cho việc này Vậy nên Cục Quản lý siêu nhiên chỉ có một cách để giải quyết Theo những gì cô biết, quản lý cấp cao của Cục Quản lý siêu nhiên đã liên hệ với giới tinh anh và những nhân tài có chỉ số IQ cao ngất, đồng thời bắt đầu cung cấp thông tin thực tế cho họ, tìm kiếm sự trợ giúp từ mặt trí tuệ Dù sao các nhà ngoại cảm chỉ có năng lực bẩm sinh, chỉ số IQ chủ yếu ở mức trung bình, nếu kết hợp cả hai sẽ dễ dàng hơn trong việc phá hủy trường năng lượng Trong tình huống người bình thường chẳng giúp được gì, Cục Quản lý siêu nhiên muốn kéo dài thêm chút, cố gắng trì hoãn thêm một thời gian để giữ hòa bình cho người dân cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng họ không nên đặt vấn đề nan giải này lên người cô.
Khương Yếm biết rõ, sở dĩ Cục Quản lý siêu nhiên không muốn tiết lộ sự thật, không chỉ vì họ lo lắng nhân loại sẽ xảy ra bạo loạn, mà còn là vì họ nghĩ cô sẽ sẵn sàng hy sinh Một khi cô hóa thành phù văn, quá trình khủng bố hồi sinh trên toàn cầu sẽ dừng lại, mọi trường năng lượng sẽ biến mất ngay lập tức, nhân loại có thể quay trở lại cuộc sống bình yên như xưa Nếu ngày đó đến thật, nhưng Cục Quản lý siêu nhiên lại tiết lộ chuyện khủng bố hồi sinh trên toàn cầu quá sớm thì họ chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu công kích của công chúng Những người sợ hãi tự sát, những người bị mấy kẻ sát nhân giết hại, cái chết của những người này đều sẽ quy về cho Cục Quản lý siêu nhiên Nếu họ lừa dối công chúng, nếu họ không tiết lộ sự thật, luật pháp sẽ không biến mất, những người này cũng sẽ không chết Cục Quản lý siêu nhiên sợ mình sẽ trở thành tội đồ lịch sử Vì thế họ mới kéo dài chuyện này, trì hoãn tới khi cô đồng ý Mục Vọng đã nấu cơm xong, anh hỏi Khương Yếm có muốn ăn ngay không Khương Yếm đáp lời, sau đó bèn đứng dậy Trong lúc dùng bữa, thỉnh thoảng Mục Vọng lại liếc nhìn Khương Yếm.
Khương Yếm nuốt miếng sườn trong miệng, cau mày:
“Cậu ăn đồ ăn của mình đi, đừng nhìn tôi nữa.”
Mục Vọng nhỏ giọng hỏi: “Chị ơi, chị sẽ không bỏ rơi em đúng không?”
Khương Yếm sửng sốt Trước đây khi quy luật thiên đạo thay đổi, cô chưa sẵn sàng để rời khỏi hoàng lăng, vậy nên Mục Vọng cũng nhất quyết không chịu biến hình, thề sẽ ở lại hoàng lăng cho đến ngày trái đất diệt vong Khương Yếm biết tại sao Mục Vọng lại làm như thế, nhưng cô không muốn gánh vác nhân quả lớn tới vậy, thế nên cô đã thuyết phục, dỗ dành anh rất lâu, khi ấy anh cũng hỏi cô câu này “Ừm.”
Khương Yếm hỏi anh: “Cậu đang lo lắng chuyện gì?”
Mục Vọng ngoan ngoãn lắc đầu: “Không lo nữa.”
“Trong mắt Hà Thanh Nguyên, tôi chỉ là một bộ quần áo.” Khương Yếm xới cho mình thêm bát cơm nữa, bình tĩnh bảo: “Còn cậu trong mắt tôi cũng chẳng khác mấy, cũng chỉ là một gốc cây sắp chết mà thôi.”
“Được rồi, ăn cơm.”
*
Cuối tháng sáu, Khương Yếm nhận được thông báo từ Cục Quản lý siêu nhiên.
Thông báo nói ở thành phố Yên Châu xuất hiện một trường năng lượng, tuần trước cục cảnh sát ở Yên Châu lần lượt nhận được báo án từ hai vị phụ huynh, họ khai rằng con của họ đã mất tích gần công viên giải trí bị bỏ hoang ở Yên Châu Ba ngày trước, cũng có một nhóm sinh viên trường đại học Thái Phong mất tích ở gần đó Do phía sau công viên giải trí là núi, nên hiện nay mọi người đều đang suy đoán, có thể nhóm sinh viên ấy bị lạc đường trong núi.
Nhưng sau khi Cục Quản lý siêu nhiên kiểm tra đo lường thì phát hiện, có lẽ những người này vừa hay bị hút vào trường năng lượng.
Yên Châu nằm ở phía Nam của Hoa Quốc, dưới sự chỉ đạo của Giang Ngữ Tình, mấy người phải ngồi máy bay hơn hai giờ mới đến được địa điểm chỉ định Lúc vừa xuống máy bay, họ bị luồng khí nóng ập vào, tiếng kêu inh ỏi của ve sầu khiến tai họ ù cả đi, ánh nắng chói chang làm ai cũng phải nheo mắt [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Khương Yếm bị cái nắng gắt ấy làm choáng váng, cặp song sinh mới đi được vài bước đã phải đeo kính râm vào Cặp song sinh không thể nhìn thẳng vào ánh nắng chói chang của mặt trời vì lý do thể chất, dù tình trạng này đã được cải thiện nhờ linh lực, nhưng nắng gắt tới mức này vẫn gây khó khăn cho họ Giang Ngữ Tình cũng chẳng chịu nổi cái nóng ấy, cô ấy bước nhanh ra khỏi sân bay, sau đó tìm thấy chiếc xe đã được chuẩn bị từ trước, dồn mọi người lên xe “Nhanh, nhanh lên, đừng để bị say nắng.” Cô ấy thúc giục “Hơn bốn mươi độ, thời tiết kiểu gì không biết.” Ông chú tài xế lẩm bẩm: “Đừng chỉnh nhiệt độ thấp quá, người các cô cậu đang đẫm mồ hôi, lúc nóng lúc lạnh dễ bị cảm lắm.”
Hầu như trên đường chẳng có ai, mọi người ở trong xe đợi một hồi, ông chú tài xế mới khởi động xe Khương Yếm đã biến hình hai lần nhưng chưa lần nào gặp phải thời tiết nắng nóng khắc nghiệt như thế này, cô không thích nghi nổi, tựa lưng vào ghế chẳng nói một lời Giang Ngữ Tình đảo mắt nhìn quanh thì chú ý tới tình trạng của Khương Yếm, lúc này Thẩm Hoan Hoan cũng đã thấy Cô nàng lập tức lấy một ống hoắc hương chính khí thủy từ trong ba lô ra đưa cho Khương Yếm Khương Yếm nói cảm ơn nhưng cô không uống (*Hoắc hương chính khí thủy, có vị ngọt đắng, hơi cay, thường sử dụng để điều trị các triệu chứng như sốt, nhức đầu, cảm nắng…)
Thể chất của cô thuộc dạng không thể say nắng, chẳng qua cô chỉ hơi chóng mặt thôi Khương Yếm xoa nhẹ lông mày, giờ đây đầu cô khá nặng, cứ cảm thấy bản thân đã quên mất chuyện gì đó.
Thấy mọi người đều không sao, Giang Ngữ Tình nhắc nhở vài câu rồi bật livestream lên, giới thiệu tình hình hiện tại trước ống kính “Sau sự biến mất của những đứa trẻ và các sinh viên trường đại học Thái Phong thì chiều hôm qua, có một cặp vợ chồng khác cũng đã mất tích.”
“Theo lời khai của con trai họ, hai vợ chồng thường ra ngọn núi phía sau vào buổi chiều để đi dạo Có lời đồn rằng ngọn núi phía sau công viên giải trí xuất hiện gấu nâu, nhưng hai vợ chồng họ không tin nên vẫn thường đi dạo ở đó, cho nên người báo án nghĩ ba mẹ anh ta rất có thể đã bị gấu nâu sau núi tấn công.”
“Cục Quản lý siêu nhiên suy đoán, trong lúc hai vợ chồng này đi dạo thì đã đi ngang qua công viên giải trí, vô tình bị hút vào trường năng lượng.”
“Vậy nên hiện tại đã có tới ba vụ án liên quan đến trường năng lượng này, có ít nhất chín người liên can.”
Sau khi đến địa điểm khác, tài xế đón một nam sinh lên xe rồi lại khởi động xe Giang Ngữ Tình giới thiệu: “Ban đầu hình thức thi đấu là tổ đội, nhưng theo thông tin hiện tại thì trường năng lượng này có giới hạn số người bị hút vào Vào đúng ba giờ chiều, người trong công viên giải trí phải nhỏ hơn hoặc bằng năm thì mới bị linh hồn phía sau hút vào, trước khi nhóm sinh viên đại học kia mất tích đã có một đoàn du lịch gồm sáu người đến công viên giải trí vào lúc ba giờ chiều, nhưng họ lại ra ngoài an toàn.”
“Vì thế lần này sẽ có năm người tiến vào trường năng lượng, mọi người làm quen với nhau trước đi.”
Nam sinh vừa đến cũng bị say nắng Anh ta có thân hình mập mạp, liên tục lấy giấy lau mồ hôi trên trán, sau khi giới thiệu xong thì ngồi phịch xuống ghế Giang Ngữ Tình bật cười Nhưng chẳng bao lâu sau, vẻ mặt cô ấy dần trở nên nghiêm túc Mọi người cũng im lặng theo, yên lặng lắng nghe Giang Ngữ Tình nói tiếp.
“Vì trường năng lượng lần này có vị trí cụ thể.” Giang Ngữ Tình nói: “Nên các nhân viên đã tìm kiếm thông tin liên quan đến khu vực này, cuối cùng xác định được linh hồn phía sau.”
“Đó là một cậu bé bảy tuổi.”
Mọi người đều nhìn Giang Ngữ Tình Giang Ngữ Tình phát tài liệu trong tay cho mọi người: “Trước đây công viên giải trí ở Yên Châu rất đông vui, không những có nhiều trò chơi, mà thứ tư hàng tuần là ngày công viên này mở cửa miễn phí, nên gia đình nào rảnh rỗi vào hôm đó sẽ dẫn con cháu tới đây chơi.”
“Vào tháng bảy hai năm trước, hôm ấy là thứ tư, trò chơi tàu lượn siêu tốc ở công viên giải trí bất ngờ xảy ra sự cố, ban quản lý đã gọi công nhân đến sửa chữa Nhưng giữa trưa, nhân lúc công nhân và các nhân viên không để ý, một cậu bé đã trèo lên đuôi tàu lượn Nhân viên cũng thất trách, chỉ liếc nhìn một vòng thấy không có ai thì đã cho vận hành, cậu bé bị hất văng khi tàu lượn lên chỗ cao nhất, tử vong tại chỗ.”
“Vì xảy ra án mạng nên số người đến công viên giải trí này càng ít đi Sau khi mẹ qua đời thì cậu bé sống với cô, hôm ấy cô cậu nhóc đã đến nhận thi thể, chấp nhận hòa giải rồi cầm số tiền lớn rời khỏi Yên Châu.”
“Đây là vụ án mạng duy nhất đã xảy ra tại công viên giải trí này.”
Thẩm Hoan Hoan lên tiếng: “Sau khi chết cậu nhóc đã xem công viên giải trí thành nhà mình, đúng là con nít mà, chắc đó là lần đầu cậu nhóc nhìn thấy công viên giải trí…”
Giang Ngữ Tình thở dài: “Có thể lắm.”
Mười phút sau, chiếc xe dừng lại bên ngoài công viên giải trí bỏ hoang Vừa kịp lúc, còn năm phút nữa là tới ba giờ Khương Yếm nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như tấm biển kim loại của công viên giải trí đã bị nắng nung chảy, co quắp cả lại chẳng nhìn rõ hình thù gì.
Bên trong là cỏ dại mọc um tùm, có một con chó hoang nằm im bất động trên bãi cỏ, xa xa là đài phun nước đã cạn khô, vòng xoay ngựa gỗ bị mất đầu, bức tượng “Bà Ngoại Sói” cũ kỹ, chiếc tàu lượn siêu tốc dừng ở phía trên đường ray, một nửa vòng đu quay bị vùi trong đất Khung cảnh hết sức hoang tàn, chẳng còn vẻ phồn hoa khi xưa (*Bà Ngoại Sói: Lấy hình tượng từ truyện “Cô bé quàng khăn đỏ”, khi con sói giả dạng thành bà của cô bé quàng khăn đỏ.)
Cửa xe mở ra, Khương Yếm bước xuống cùng mọi người.
Còn hai phút nữa là tới ba giờ, mấy người họ bước vào công viên giải trí, lúc đến gần họ mới thấy rõ dòng chữ trên tấm biển.
[Công viên giải trí Đồng Nguyện]
Giang Ngữ Tình vẫy tay chào mọi người rồi bước lên xe Chỉ còn ba mươi giây nữa là bước vào trường năng lượng, cảm giác áp bức quen thuộc lại ập đến Bởi vì trước đây mọi người đã trải qua cảm giác này khi tiến vào trường năng lượng, thế nên mặt họ chẳng có biểu cảm gì Khương Yếm vốn đang thờ ơ, nhưng túi cô đột nhiên nóng lên.
Vẻ mặt Khương Yếm trở nên nghiêm trọng Cô cúi đầu xuống, cuối cùng cũng nhận ra chỗ nào không ổn.
Mấy ngày gần đây cô đều ở chung với Mục Vọng, quần áo cô nhiễm đầy yêu khí của anh, nhưng dọc đường đi.. hình như yêu khí đậm hơn bình thường Khương Yếm nhắm mắt lại, sau đó đút tay vào túi Chạm vào một thứ cực kỳ mềm mại Khương Yếm lạnh lùng lôi hoa đào nhỏ đang ngủ say từ trong túi ra.
“Mục Vọng.” Khương Yếm nói “Trường năng lượng này chỉ cho tối đa năm người tiến vào, nếu cậu cũng vào thì xem như có sáu người, nó sẽ nghi ngờ.”
Hoa đào nhỏ đang ngủ say chẳng biết trời đất gì, nghe Khương Yếm nói, anh ngơ ngác lau khóe miệng:
“Chuyện… chuyện gì vậy chị?”