Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!

Chương 98: VÒNG QUAY NGỰA GỖ





Nhìn thấy hai cậu bé kỳ lạ ấy, những người khác đều giật mình
"Đây là NPC à
Ngu Nhân Vãn nhỏ giọng phân tích: "Nhưng cậu bé mặc áo hồng nhìn cực giống Khương Khương lúc nhỏ, phong cách rất giống, tóc cũng dài, hơn nữa quần áo trông khá đắt tiền..
Giống như bước ra từ một bức tranh cổ vậy
Cậu bé mặc đồ màu hồng quan sát một vòng, ánh mắt dừng ở chỗ Khương Yếm
Ngay lập tức, cậu bé chớp chớp mắt, vung tay áo đi tới trước mặt Khương Yếm: "Em muốn đi cùng chị
Nói xong cậu bé nheo mắt nhìn cậu bé áo đen, thấy cậu bé kia lắp bắp không dám nói, lập tức vui vẻ cười lớn. 
"Chị ơi, em đẹp hơn cậu ta
Cậu bé ngẩng đầu lên nhìn Khương Yếm: "Chúng ta không dẫn theo đứa câm đó được không
Khương Yếm cụp mắt xuống: "Các em nên đi tìm người mà các em nên tìm
Cậu bé mặc áo hồng khịt mũi, sau đó cậu bé áo đen cũng ngập ngừng đi tới, liếc nhìn Khương Yếm không nói lời nào, chỉ cúi đầu nhìn chằm chằm vào tay Khương Yếm, rõ là đang phiền não tự hỏi có nên bắt tay hay không. 
Nhìn thấy cảnh này, vẻ mặt Thẩm Hoan Hoan suy tư
"Chị Khương Yếm, hình như chúng..
biết chị
Thẩm Hoan Hoan dừng một chút, nghiêm túc nói: "Em có cảm giác hình như mình đã từng thấy khuôn mặt này ở đâu rồi, chỉ mới gần đây thôi
Gần đây Mục Vọng có tham gia vài buổi livestream, lộ mặt, chắc Thẩm Hoan Hoan đã thấy anh khi xem livestream
Khương Yếm gật đầu
"Có quen, là bạn bè
"Chắc cậu ấy đã dùng đạo cụ nào đó để tiến vào công viên, hai đứa bé này là của cậu ấy
Đã nói đến mức này, Khương Yếm lén nhìn về phía sau cái cây
Mục Vọng đang bám vào thân cây cũng lén nhìn qua đây, vì bản thể anh thuộc giống loài thực vật, mà thực vật thì thường xuyên bị con người chặt phá, thế nên anh vốn rất khó hòa hợp với con người, cộng thêm đâu đâu cũng là tiếng cười của trẻ con, hiện giờ cơ thể anh thậm chí còn xuất hiện hiện tượng tê cứng. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Cậu bé mặc bộ đồ màu hồng cũng nhìn về phía đó, vẻ mặt như đang chế giễu
"Chậc chậc, thật xấu hổ
Nửa phút sau, Mục Vọng chậm rãi bước ra từ phía sau gốc cây, vừa thấy người tới, Triệu Kha Phổ hít một hơi, Thẩm Hoan Hoan ngơ ngác nhưng lập tức lộ ra vẻ bừng tỉnh
Triệu Kha Phổ: "Anh là người đứng thứ ba trong bảng xếp hạng
Mục Vọng gật đầu
Nếu không tính cái tay đang run rẩy đằng sau lưng thì biểu cảm trên mặt anh vẫn rất có phong thái của người đứng thứ ba trong bảng xếp hạng
Mục Vọng không đợi ai hỏi đã nhanh chóng đọc lại những lời Khương Yếm dạy lúc nãy, như đang thuộc lòng sách giáo khoa
"Cấp trên mới sắp xếp tôi tới đây, tôi dùng đạo cụ đặc biệt tiến vào công viên, vừa tìm thấy mọi người
Khương Yếm: "Ừ
Cô cổ vũ: "Hoá ra là vậy, chúng ta đi cùng nhé
Ngu Nhân Vãn thấy Khương Yếm đồng ý, em ấy cũng gật đầu đồng ý
Triệu Kha Phổ vỗ tay vài cái, song chẳng thấy ai vỗ theo, anh ta lại ngượng ngùng bỏ tay xuống: "Haha, tốt quá
Anh ta lúng túng nói: "Tôi còn đang nghĩ tối nay không dám ngủ một mình, anh xuất hiện đúng lúc thật, haha
"Cấp trên có nói chuyện gì xảy ra không
Người anh em à, sao anh lại được cử tới đây, thứ hạng của anh cao như thế, chẳng lẽ nơi này rất nguy hiểm à
Triệu Kha Phổ vốn là người nhiệt tình, anh ta vừa cười vừa lau mồ hôi, lo lắng nhìn Mục Vọng
Cặp song sinh với Ngu Nhân Vãn cũng nghe thấy, đang nhìn Mục Vọng
Mục Vọng mím đôi môi tái nhợt, anh không thể nói mình vừa ngủ quên, nhưng cũng chẳng nghĩ được lý do gì, đành nhỏ giọng bảo: "Không thể tiết lộ
Vẻ mặt của mọi người lập tức trở nên lo lắng
"Nguy hiểm thế sao
Mục Vọng suy nghĩ, bổ sung: "Không nguy hiểm, bởi vì ở đây có chị thông minh…"
… "Khụ
Mục Vọng đang nói thì bị tiếng ho của Khương Yếm cắt ngang, anh nhanh chóng xóa những lời định nói, sửa lại thành: "Không nguy hiểm lắm.”
Sau đó anh giới thiệu ngắn gọn về bản thân, bước tới nhận đứa trẻ của mình
Bé Mục Vọng áo đen ngoan ngoãn để anh nắm tay, nhưng cậu bé Mục Vọng áo hồng lại tỏ ra khinh thường, cậu bé vòng hai tay ra sau lưng, học theo dáng vẻ vừa rồi của Mục Vọng, lắc lắc cổ tay
Mục Vọng: "…"
Mục Vọng kệ cậu bé, quay người ôm bé Khương Yếm, bé Ngu Nhân Vãn lập tức không vui, cô bé hét lớn, giấu bé Khương Yếm ra sau lưng
"Anh đã có hai bạn rồi, sao lại muốn cướp bạn của em
Cô bé lớn tiếng hỏi Mục Vọng
Bé Khương Yếm lạnh lùng nói: "To gan
"Tôi không phải bạn của cậu, cậu ồn ào quá, tôi không muốn chơi cùng cậu
Nói xong cô bé đi về phía Khương Yếm, chẳng thèm quay đầu lại, sau đó đặt tay mình vào tay Khương Yếm: "Chị mau đuổi cô bé đó đi
Cô bé hỏi Khương Yếm: "Chị cứ đứng nhìn cô bé đó quấn lấy em như thế à
Bé Ngu Nhân Vãn đau lòng, giơ nanh vuốt định lao về phía này, nhưng Ngu Nhân Vãn nhanh chóng ngăn cô bé lại
Hai người nói chuyện với nhau một lúc lâu, sau đó bé Ngu Nhân Vãn tức giận liếc sang một bên
"Được thôi, chị nói rồi đấy, chị phải giúp em tìm một người bạn tốt
Bọn trẻ ở bên này rất ồn ào, nhưng cặp song sinh đằng kia lại khá im lặng
Thẩm Hoan Hoan cúi người nói chuyện với bé Hoan Hoan, cô bé nắm gấu váy thì thầm vào tai Thẩm Hoan Hoan, Thẩm Hoan Hoan nghe xong thì xoa đầu cô bé
Hoàn cảnh của Thẩm Tiếu Tiếu khá quái gở
Em đứng cạnh xe lăn, nhìn chằm chằm vào phiên bản thu nhỏ của mình, vẻ mặt bé Tiếu Tiếu đầy vẻ giễu cợt, trong chốc lát, bé Tiếu Tiếu ném con thỏ bông trong tay về phía Thẩm Tiếu Tiếu
"Xem ra bây giờ quan hệ của hai người rất tốt
Cô bé chế nhạo: "Chị thật giả dối
Thẩm Tiếu Tiếu xoa mặt mình, cúi người nhặt con thỏ bông đầy vết dơ lên, giây tiếp theo em ném con thỏ vào thùng rác
"Em cũng diễn rất giỏi
Em trả lời
Bé Tiếu Tiếu nhìn con thỏ bông trong thùng rác, khẽ giơ ngón tay lên, cuối cùng cúi đầu xuống, trở về dáng vẻ yếu đuối nửa sống nửa chết như ban đầu
Thẩm Tiếu Tiếu không để ý đến bé Tiếu Tiếu nữa, em đi đến trước mặt bé Hoan Hoan, ngồi xuống ôm cô bé một lúc rồi mới lấy chiếc xe lăn từ tay cô bé
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Chị đẩy cho
"Với loại em gái tính cách kỳ cục như em gái em, chỉ cần đánh vài trận là được, em ấy chẳng có chút lương tâm nào đâu
Thẩm Tiếu Tiếu chỉ vào bé Tiếu Tiếu: "Từ giờ em cứ trực tiếp đánh nó
Dù sao nó chỉ đi được hai bước thì đã thở hổn hển, vốn không thể đánh trả được, đợi đến lúc chị có cơ hội sẽ giúp em ném nó xuống mương
Bé Hoan Hoan mở miệng, đặt ngón tay lên xe lăn, nhỏ giọng bảo: "Chị đừng bắt nạt em ấy
Thẩm Tiếu Tiếu siết chặt chiếc xe lăn trong tay
Vài phút sau, mọi người tụ tập lại cùng mấy đứa trẻ, Mục Vọng dắt hai đứa trẻ đứng ở ngoài rìa
Thẩm Hoan Hoan hỏi: "Đây là…"
Mục Vọng nhớ tới lời Khương Yếm vừa dạy, vội vàng giải thích: "Năm tôi tám tuổi bị tai nạn xe cộ, mất trí nhớ mấy năm, tính cách thay đổi rất nhiều, chắc sức mạnh linh hồn phía sau không đủ nên bị lỗi, nó đã tách nhân cách trước và sau khi mất trí nhớ của tôi thành hai cơ thể
Tuy nói dối nhưng trong đó cũng có một phần là thật
Thực ra bé Mục Vọng áo hồng không hề tồn tại
Trước khi bản thể bị đánh chết Mục Vọng chưa từng hóa thành hình người, anh chỉ là một bông hoa đào biết nói, nhưng quả thực khi đó tính cách của anh vừa khoa trương vừa kiêu ngạo, suốt ngày đính lông vũ và ngọc trai lên cánh hoa, trông như một con công
Sau khi bị đánh chết, Khương Yếm đã bôi dầu xác chết lên người anh trong hoàng lăng để hồi sinh anh, do thiên lôi đã làm tổn hại đến thần thức nên tính cách của Mục Vọng hoàn toàn bị đảo ngược, anh trở nên ngoan ngoãn và ngây ngô
Bây giờ cả hai hình tượng đều được linh hồn phía sau tạo ra, trông như hai cá thể riêng biệt
Nhưng sự thật thì hoàn toàn khác. 
Linh hồn và ký ức của Mục Vọng không hề thay đổi, tình huống của anh giống như bị yêu quái đánh trọng thương, hôn mê ba trăm năm, sau khi tỉnh lại thì tính cách thay đổi, nhưng xét cho cùng vẫn là anh. 
Nghĩ đến đây, Khương Yếm quan sát những đứa trẻ xung quanh
Linh hồn phía sau có thể nhìn thấy ký ức của mọi người, thậm chí là ký ức của cô và Mục Vọng, chứng tỏ linh hồn phía sau này rất mạnh, nhưng tình huống của Mục Vọng khá đặc biệt, linh hồn phía sau không thể xử lý được tình huống phức tạp này, dẫn tới phân tích sai, đặt hai nhân cách vào hai cơ thể riêng biệt
Có thể thấy tuy linh hồn phía sau mạnh thật, nhưng cũng chẳng đến mức tạo ra tình thế quá hóc búa. 
Hơn nữa năng lực nhìn thấu ký ức này…
Khương Yếm nghi ngờ linh hồn phía sau là một nhà ngoại cảm có thiên phú cực cao, có năng lực hồi tưởng đáng kinh ngạc, nếu không người đó cũng không thể đọc được ký ức của cô
Sau khi phân tích tình hình hiện tại, Khương Yếm hỏi cô bé đang nắm tay mình
"Chị nên gọi em là gì
Cô bé nghiêm túc nói: "Bé Khương Yếm
Khương Yếm nhướng mày: "Tại sao em không đổi tên khác
Cô bé từ chối: "Em thích cái tên này, nếu không có chị, người khác sẽ gọi em là Khương Yếm, em hy vọng chị nhanh chóng vượt ải, trả lại tên cho em
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khương Yếm hơi cúi xuống: "Nếu chị chết, em cũng có thể sử dụng cái tên này
Sắc mặt cô bé không hề thay đổi, nói: "Không, em từng nghĩ tới rồi, nếu chị chết ở đây sẽ không có ai bảo vệ em
"Giữa hai chúng ta cần nhất là sự tin tưởng, chị đừng lừa em nữa
Khương Yếm mỉm cười
Cô đứng thẳng lưng: "Chị không lừa em, chị chỉ trêu em thôi
Sắc mặt cô bé trở nên lạnh lùng, nhưng vẫn chủ động bảo: "Chị còn muốn hỏi chuyện gì nữa không
Khương Yếm suy nghĩ một lúc rồi lại hỏi:
"Trước khi tới đây, em đang làm gì
Cô cần biết liệu cô bé này là NPC biết mình là NPC hay là NPC nghĩ mình là con người
"Trong địa cung
Bé Khương Yếm nói
"Em đang nghe phụ phi kể chuyện thì bất ngờ bị bắt đi, có một giọng nói nói rằng muốn chơi với em một trò chơi, chỉ khi vượt qua cửa ải mới có thể quay về nghe kể chuyện tiếp
Cốt truyện do linh hồn phía sau dựng nên khá hoàn chỉnh
Chắc đã dành rất nhiều tâm huyết
Linh hồn phía sau không thể xuyên thời gian và không gian để bắt người, nó chỉ có thể nhập những ký ức thật vào cơ thể NPC, để đứa bé trông giống như chính bản thân mình khi còn nhỏ
Khương Yếm: "Chị không còn câu hỏi nào nữa
"Vậy đến lượt em
Có vẻ như bé Khương Yếm đã đợi câu này từ lâu, lập tức nói
"Chị mau đuổi con bé bẩn thỉu kia đi
Cô bé có vẻ hơi bực bội: "Ít nhất hãy giúp em chặn nó lại, nó ồn ào quá, còn nhất quyết đòi ôm em, tức giận cũng không hề đáng sợ, chẳng thú vị gì
"Em còn đoán được nó đang nghĩ gì trong đầu cơ, chỉ khi nói lớn tiếng thì mới được chú ý, ban ngày gặp rắc rối thì tỏ ra cáu mượn oai hùm, tối đến lại rầu rĩ tự kỷ, còn cần người khác dỗ dành
Khương Yếm không đồng ý với đề nghị của cô bé
"Chị không thể đuổi em ấy đi được, vì năng lực của em ấy rất có ích, có thể mang lại xui xẻo cho người được chỉ định
Bé Khương Yếm cau mày suy nghĩ, hô hấp dần ổn định
Cô bé cân nhắc rồi nói: "Được rồi, em tạm thời chịu đựng vậy
"Nhưng sự kiên nhẫn của em có giới hạn
Khương Yếm cong môi: "Nếu sự kiên nhẫn của em đạt đến giới hạn thì sao
"Vậy chị phải mua cái đó cho em
Bé Khương Yếm nhanh chóng chỉ vào một góc của công viên giải trí, Khương Yếm nhìn theo thì thấy một quầy bán kẹo bông gòn
"Cả thứ đó nữa
Bé Khương Yếm lại chỉ về phía cậu bé bán bóng bay
"Còn…"
Khương Yếm nắm lấy tay cô bé: "Chúng ta bắt đầu chơi trò chơi thôi

Vì trước đó Mục Vọng không nhận được vé ở quầy bán vé nên bé Mục Vọng áo hồng mang tấm vé đến cho anh, hai cậu bé mỗi người có một vé, nhiệm vụ của Mục Vọng khó hơn những người khác nhiều, vì cần phải đưa cả hai đứa bé đi chơi trò chơi. 
Trước khi chính thức chơi trò chơi, mấy người đã dành nửa tiếng ở khu giải trí để nghe ngóng thông tin
Cuối cùng họ tập hợp lại, cùng nhau trao đổi thông tin
"Khu trò chơi của công viên có thể chơi đi chơi lại nhiều lần nên chúng ta có thể tự chơi vài lần trước, sau đó chỉ cho lũ trẻ cách vượt ải để chúng cũng vượt qua
Thẩm Hoan Hoan nói: "Nhưng chúng ta nên cố gắng cùng nhau vượt ải, vì nếu chỉ có người lớn chơi thì tốt nhất nên để trẻ cho nhân viên trông, bằng không công viên sẽ không chịu trách nhiệm khi chúng gặp nguy hiểm, và gửi trẻ cần năm ngón… xu trò chơi
Ngu Nhân Vãn bổ sung thêm: "Chỉ có người lớn được chơi nhà ma, nếu chúng ta vượt qua thì trẻ em cũng vượt qua
Chỉ có trẻ em được vào khu hoạt hình, nếu trẻ em vượt qua, chúng ta cũng vượt qua..
"Vậy chúng ta bỏ qua khu hoạt hình à
Em ấy nhìn mọi người: “Thu thập đủ sáu con dấu ở nơi khác
Thẩm Hoan Hoan suy nghĩ một chút, nhẹ giọng nói: "Không thể được
"Trong khu trò chơi chỉ có thể chọn một trong hai, dù chơi hết trò có thể chơi thì vẫn thiếu dấu, chúng ta nhất định phải đến khu hoạt hình
Triệu Kha Phổ hỏi những thông tin liên quan đến người bình thường
Anh ta nói: "Tôi đã tả lại trang phục của cặp vợ chồng mới biến mất gần đây cho ông lão bán kẹo bông nghe
Ông lão nói ông ấy từng thấy họ, họ đến khu trò chơi xem phim 5D, bây giờ chắc vẫn còn ở trong khu trò chơi, chơi vòng quay ngựa gỗ hoặc là trò mã tấu.”
"Tôi chưa hỏi được tin tức của những người mất tích khác
Thấy không ai nói thêm gì, Khương Yếm hỏi: "Có ai hỏi cách lấy được ngón tay không
Thẩm Hoan Hoan trả lời: "Những NPC đó nói mình sẽ tự biết, em hỏi tận mấy người, họ đều nói như vậy
Vậy thì không còn cách nào nữa
"Đi thôi
Khương Yếm nói
Khu trò chơi nằm ngay bên cạnh khu giải trí, cả nhóm nhanh chóng có mặt tại địa điểm
Đập vào mắt đầu tiên là vòng quay ngựa gỗ được dựng ở lối vào, tiếng nhạc rất vui nhộn, sáu bảy đứa trẻ đang ôm chặt cổ con ngựa đủ màu sắc, cơ thể chúng nhấp nhô theo điệu nhạc, các bậc phụ huynh thì hướng điện thoại di động của họ về phía lũ trẻ, ánh đèn flash thường xuyên lóe lên
Ngu Nhân Vãn nhìn vòng quay ngựa gỗ không chớp mắt, bé Ngu Nhân Vãn bên cạnh hơi mất kiên nhẫn, cô bé vặn vẹo cơ thể, cố gắng nhìn bé Khương Yếm ở phía sau
Bé Khương Yếm nghĩ đây là một kẻ xui xẻo có ích nên cười đắc ý
"Cậu có muốn làm bạn với tôi không
Nghe thế, mặt bé Ngu Nhân Vãn nhanh chóng nóng lên như lửa đốt
Dường như cô bé chẳng nghe thấy âm thanh gì nữa! 
Ba phút sau, tiếng nhạc dần chậm lại, tốc độ của vòng quay cũng chậm dần, vào lúc những con ngựa gỗ hoàn toàn dừng lại, một tiếng nổ dữ dội làm rung chuyển cơ thể cô bé
Bé Ngu Nhân Vãn bịt tai lại, do dự nhìn sang
Cảnh tượng vui vẻ biến mất, một cậu bé nổ tung trên vòng đu quay như pháo hoa, nửa bàn chân đẫm máu vẫn treo trên con ngựa gỗ, tứ chi còn lại văng tung tóe, trông như cháo đậu đỏ sền sệt với màu sắc đỏ tươi
Có tiếng kêu vang lên, lan can mở ra, tất cả người lớn ùa vào
Như thể những con bọ ngửi thấy mùi thịt người, họ điên cuồng tìm phần cơ thể còn lại của đứa bé, không phải tìm kiếm, từ đó không đúng, nói chính xác hơn là họ liên tục dùng ngón tay nghiền nát thịt của cậu bé, chỉ sợ để xót thứ quý báu gì đó
Lúc lâu sau, cuối cùng có một người đàn ông nhảy lên
Những người xung quanh "xùy" rồi lần lượt đứng dậy, lau sạch máu trên tay
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người đàn ông giơ nửa bàn tay lên, khoe:
"Còn ba ngón, ba ngón tay
"Con trai bảo bối mau lại đây
Ông ta gọi cậu bé đang đứng ngoài lan can: "Ba đã giành đủ đồng xu trò chơi cho con rồi, con lên chơi lại lần nữa giúp ba đi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.