[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Con lên chơi lại một lần nữa giúp ba đi
Nghe người đàn ông nói, mọi người đều nhìn nhau, cảm thấy câu này có ý khác.
Khương Yếm quan sát người nọ, giọng điệu của đối phương khá điềm đạm, nhưng ánh mắt lại toát ra vẻ gấp gáp, ngón trỏ và ngón cái vô thức ma sát với nhau
Đây là tên nghiện cờ bạc
Cậu bé nghe hiểu lời người ba, song không dám bước lên, chỉ sợ hãi nắm chặt lan can
“Tao là người nuôi mày lớn, chẳng lẽ không sai mày được hả?” Người đàn ông không giả bộ nữa, vẻ mặt trở nên dữ tợn, ông ta gọi nhân viên tới, bảo “cho nó vào!”
Tay cậu bé đang nắm chặt lan can, ông ta bèn tách từng ngón tay của cậu bé ra, đưa ba ngón tay và cả cậu bé cho nhân viên.
“Khốn kiếp, yếu đuối như đàn bà.” Người đàn ông mắng chửi thô tục: “Tao đã chơi hai lần rồi, tao không muốn lót đường cho mày, đừng tưởng tao không biết mày nghĩ gì, mày cũng giống y như mẹ mày, đều mong cho tao chết!”
“Lên chơi cho tao!”
Người nhân viên nhận lấy ba đồng xu trò chơi, ôm cậu bé đang run rẩy lên vòng quay ngựa gỗ
“Còn mười phút nữa là bắt đầu, các bạn nhỏ muốn chơi nhanh chân lên nào!” Người nhân viên hét lớn bằng loa
Hét xong anh ta đứng cạnh lan can, một lát sau có hai bạn nhỏ ngồi lên ngựa gỗ, sau đó lại có thêm ba người lớn đi lên
Khương Yếm đã hiểu đại khái quy tắc trò chơi.
Trẻ con và người lớn đều có thể chơi vòng quay ngựa gỗ, khi chơi đến lần thứ ba thì khả năng cao sẽ phải bỏ mạng, thế nên người đàn ông kia không muốn chơi lần thứ ba mà đã để con trai mình lên thay
Nếu lần này cậu bé không tìm được cách chơi đúng thì sẽ bị nổ tung như pháo hoa.
Cần phải tìm thêm manh mối…
Khương Yếm đang chuẩn bị đi nghe ngóng tin tức thì đột nhiên Mục Vọng vỗ vai cô. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Từ khi bước vào đây, Mục Vọng với hai đứa bé chợt mất tích, giống như những lần làm nhiệm vụ trước, anh sẽ đi chu du khắp nơi để tìm kiếm manh mối, giờ đây chợt xuất hiện, nhét một tờ rơi vào tay Khương Yếm rồi lại đi mất.
Năng lực của Mục Vọng cũng giống như Ngu Nhân Vãn, chuyên dùng để tìm manh mối
Ngu Nhân Vãn nhìn theo Mục Vọng, trong lòng hơi lo lắng, em ấy nhìn tờ rơi, nói khẽ: “Em muốn xem nó có ích hay không…”
Khương Yếm mở tờ rơi ra, là hướng dẫn của công viên giải trí.
Tuy nhiên cái này không nói về quy tắc, cũng không định giúp mọi người tìm ra sơ hở trong quy tắc, mà chỉ đơn giản là hướng dẫn mọi người cách chơi
“Công viên giải trí Đồng Nguyện trên thông thiên văn dưới tường địa lý, sưu tầm đủ sáu con dấu có thể đổi được một đồng xu, bé thần tiên có thể trả lời mọi câu hỏi của bạn.”
“Trong khu trò chơi có bốn trò chơi có thể nhận được con dấu, vòng quay ngựa gỗ và thú nhún chỉ có thể chọn một.” Ngu Nhân Vãn thì thầm: “Hai trò chơi còn lại là rạp chiếu phim 5D với trò mã tấu, trong vòng một giờ chơi đủ ba trò chơi thì sẽ nhận được năm xu trò chơi.”
“Do ngày thứ tư được miễn phí nên lần chơi đầu sẽ được miễn phí, trẻ con hay người lớn đều có ba cơ hội, lần chơi thứ hai và thứ ba phải trả xu trò chơi.”
“Dù là trò chơi gì, sau khi giành được chiến thắng đều không giới hạn số lần chơi.”
“Công viên giải trí Đồng Nguyện quyết tâm đổi mới, tất cả các trò chơi đều có luật chơi rõ ràng
Mong rằng các vị tích cực khám phá.”
Khương Yếm lật tờ rơi lại, mặt sau là các cách lấy xu trò chơi.
“Ha.”
Ngu Nhân Vãn đọc đến đây thì: “…”
Khán giả vừa vào phòng livestream: […]
[Cười xỉu, vừa mới vào thì đã thấy mấy chữ này rồi.]
[Làm tôi nhớ lại cảm giác kinh khủng khi luyện đề, sách giải, đề hai mươi ba của phần tổng hợp
Ôi chao.]
[Nhân sinh của tôi: Chà chả cha…]
Mắt Khương Yếm giật giật, may mà còn có manh mối khác.
“Thế gian có tình cảm chân thành, ba mẹ mất con có thể tìm con mới trong công viên giải trí này, trẻ con mất ba mẹ cũng có thể tìm ba mẹ khác cho mình.”
“Công viên giải trí sẽ không bỏ rơi ai!”
Manh mối đã rõ ràng.
Thứ nhất, tất cả trò chơi trong công viên đều có cách chơi riêng, cách giành chiến thắng cũng khác nhau
Thứ hai là khi chơi lần ba, khả năng cao sẽ phải đối mặt với cái chết.
Cuối cùng, một bên trẻ con một bên người lớn, nếu bên kia chết thì bên còn sống phải mau chóng tìm người hợp tác khác
Nếu không thì sẽ bị loại bỏ vì chỉ có một mình.
Hai điều kiện trước thì không sao, nhưng điều thứ ba khá rắc rối
Bởi vì phải đề phòng những người khác trong công viên giải trí, giống như người ba nghiện cờ bạc vừa rồi, vì để sống sót ông ta sẽ đẩy con mình đi chết, sau đó đi cướp một đứa trẻ khác.
Đọc hết tờ rơi, Khương Yếm gấp nó bỏ vào túi
Cô nhìn xung quanh, lúc này Mục Vọng đã biến mất, cũng chẳng biết anh đi đâu.
Thẩm Hoan Hoan cũng đọc xong nội dung tờ rơi, cô nàng vừa nhìn vòng quay ngựa gỗ vừa nghĩ cách chơi đúng
Vòng quay ngựa gỗ này khác với vòng quay ngựa gỗ thông thường, mấy con ngựa gỗ không quay theo vòng tròn mà chỉ quay được một phần ba, hơn nữa ngựa gỗ ở vòng trong và ngựa gỗ ở vòng ngoài lại quay theo hai hướng khác nhau.
Mỗi khi quay được một phần ba thì ngựa gỗ sẽ quay hướng ngược lại, sau khi trở lại điểm xuất phát thì lại đổi hướng, có nghĩa là ngựa gỗ chỉ quay được một nửa, không thể quay hết một vòng tròn
Tốc độ quay phụ thuộc vào âm nhạc, người ngồi trên ngựa phải ôm thật chặt mới không bị rơi xuống
“Trên tờ rơi có nói, trong một giờ chơi hết ba trò chơi sẽ có thưởng, chứng tỏ ba trò chơi này không quá khó, nhất là hai trò trước.” Thẩm Hoan Hoan nói
Khương Yếm cũng nghĩ vậy
Cô nói thẳng: “Có lẽ lượt đầu tiên sẽ quay hết một vòng, trong lúc đó chúng ta cần phải đổi chỗ ngồi, khó ở chỗ kiểm soát thời gian và tốc độ đổi chỗ phải nhanh khi vòng trong và vòng ngoài giao nhau, bảo đảm ngồi trên ngựa quay hết một vòng.”
Dừng lại một chút, Khương Yếm nói tiếp: “Có lẽ chỗ ngồi cũng quan trọng.”
Thẩm Hoan Hoan nhìn mấy con ngựa gỗ đủ màu sắc, chúng nó có màu sắc khác nhau, có cao, có thấp, cũng có con được trải thảm lông
“Nhân lúc trò chơi chưa bắt đầu chúng ta phải mau chóng tìm ra manh mối.” Khương Yếm nhìn điện thoại rồi bảo: “Thời gian một giờ chỉ còn lại năm mươi phút.”
“Chúng ta phải cố gắng lấy được năm ngón tay.”
Mọi người đều đồng ý, Triệu Kha Phổ lại đi ném mai rùa, chắc chắn mười phút sau chẳng có bi thương thì mới vui vẻ đi tìm manh mối tiếp
Mọi người vây quanh lan can của vòng quay ngựa gỗ, Thẩm Hoan Hoan đang định bắt chuyện với nhân viên thì Ngu Nhân Vãn muốn thử nguyền rủa đối phương
Khương Yếm cản em ấy lại
“Nếu muốn thì em nguyền rủa cậu bé kia đi.” Cô chỉ cậu bé bị người ba nghiện cờ bạc đẩy lên ngựa gỗ: “Phải tới lúc thì hai NPC mới lên tiếng, hơn nữa nội dung đã nói qua rồi.”
Ngu Nhân Vãn: “Nhưng nếu muốn tìm manh mối từ cậu bé đó thì chúng ta phải đi vào.”
Khương Yếm bình tĩnh bảo: “Không sao, chị sẽ chơi vòng này.”
Ngu Nhân Vãn vội vã nói: “Vậy em cũng…”
Khương Yếm lập tức ngắt lời: “Hiện tại chỉ có em có ba đồng xu trò chơi, nếu lát nữa chị đoán sai thì còn đồng xu của em, thế nên chị sẽ chơi một mình.”
Sau khi bàn bạc, mọi người đều đồng ý
Ngu Nhân Vãn nguyền rủa xong, Khương Yếm bèn bước vào trong, nhặt tờ giấy rơi bên cạnh cậu bé lên.
Cậu bé ngơ ngác: “Đó là đồ của em mà...?”
Khương Yếm vừa mở tờ giấy vừa nói: “Không phải, em nhìn lầm rồi.”
Cậu bé ngây thơ gật đầu, rồi lại ôm cổ ngựa gỗ
Tờ giấy viết lại những gì cậu bé đã trải qua, cách viết giống như một bài văn.
“Ba mẹ của con”
[Con tên là An An, từ nhỏ con đã biết ba mẹ con không giống với các bạn
Vào ngày quốc tế thiếu nhi, thầy bảo chúng con mời ba mẹ tới trường, ba mẹ của các bạn học đều tới, chỉ có con là không.]
[Khi gần kết thúc, mẹ của con tới, con rất vui, con giới thiệu mẹ với thầy và các bạn, thầy cũng mừng vì mẹ con đã tới, con cùng mẹ chơi trò chơi, chân của cả hai bị buộc lại với nhau rồi tiến về phía trước, nhưng mẹ con cứ xuýt xoa mãi, con hỏi mẹ sao vậy, mẹ nói mình bị ba đánh.]
[Nếu ngày đó con không báo cảnh sát giúp mẹ thì tốt rồi, vậy thì khi về ba sẽ không đánh mẹ, mẹ hỏi con có muốn đi với mẹ không, mẹ đã trốn rất nhiều lần, nhưng lần nào ba cũng tìm được rồi đánh mẹ một trận, người trong làng chẳng ai giúp mẹ, bây giờ có một chú muốn giúp mẹ trốn, mẹ muốn con đi cùng, nhưng con không chịu.]
[Bởi vì lần trước trong lúc đánh mẹ ba đã nói, nếu mẹ dẫn con theo, ba sẽ chém chết mẹ
Con rất sợ, con chỉ muốn mẹ sống tốt.]
[Mẹ đi rồi, ba cũng không về nhà, con đã ăn hết bánh mì trong nhà, có người tới phá cửa, cửa nhà bị hỏng, bà ngoại đến dẫn con về nhà bà, con được uống nước cà chua dầm đường, rất ngon
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng chẳng mấy chốc ba lại đưa con về, ba đánh bạc thiếu nợ nên muốn bán con đi, bởi vì bán con có thể đổi được tiền.]
[Con chạy đến nhà mới của mẹ, mẹ đang ngủ, có một chú nhìn rất hung dữ, chú ấy không cho con vào nhà, trông chú ấy cũng chẳng phải người tốt, chú ấy gạt mẹ.]
[Con nhảy xuống xe chở hàng, chú ấy với ba đuổi bắt con.]
[Ở sườn đồi, con nhìn thấy công viên giải trí màu đỏ cũ kỹ.]
[Mẹ con rất thích hoa khô, mẹ nói hoa héo rồi cũng sẽ rất đẹp, mẹ chưa từng gạt con, chưa từng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thần tiên ơi, nếu thật sự có thần tiên, con ước kiếp sau mình sẽ biến thành vòng quay ngựa gỗ, quay quanh mẹ không bao giờ rời xa.]
Khương Yếm nhìn về phía cây cột ở giữa các ngựa gỗ, trên đó có tranh vẽ của trẻ con, chỉ là quá trừu tượng
Cô nghĩ những nơi có hoa văn có lẽ là mái tóc của người phụ nữ, tháp cao là cơ thể, kẹo là đôi mắt, trái tim là môi, hai cánh bướm đối xứng nhau là lỗ tai.
Khương Yếm cất tờ giấy, cô đi một vòng quanh cây cột, phát hiện một dòng chữ non nớt nằm trong góc khuất.
[An An mong sao mở mắt ra là có thể nhìn thấy mẹ.]
Vậy nên Khương Yếm đi tìm con ngựa gỗ có đôi mắt hướng về bức tranh kia.
Cô tìm hết một vòng, sau đó ngồi lên con ngựa thứ ba có trải thảm màu đen, bề ngoài trông tấm thảm này rất bình thường, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy nó được bện thành từ tóc phụ nữ, có thể điều chỉnh nhiệt độ, giữa mùa hè nóng bức lại tản ra luồng không khí mát lạnh.
Không phải cái lạnh mang đến cảm giác lạnh lẽo âm u, mà cảm giác này rất thoải mái.
Thế nên Khương Yếm quyết định ngồi lên con ngựa này
Nửa phút sau, tiếng nhạc vui vẻ vang lên, chỉ cần biết quy tắc thì trò chơi này cũng không khó
Hơn nữa đây là trò chơi đầu tiên nên linh hồn phía sau sẽ chẳng quan tâm nhiều.
Khi nãy Khương Yếm đã nghe qua một lần nên nhớ rõ giai điệu, khúc nhạc dạo đầu vừa vang lên thì cô đã đứng dậy ôm cậu bé qua chỗ mình, hai người một trước một sau ngồi trên ngựa gỗ, mỗi lần đổi vị trí Khương Yếm đều ôm theo cậu bé, dù đối phương có chống cự thì cũng vô ích.
Sau lần đổi chỗ thứ ba, Khương Yếm thở phào nhẹ nhõm
“Em nhắm mắt lại đi.” Khương Yếm nói: “Khi nào tiếng nhạc dừng hẳn thì mở mắt ra nhìn cây cột.”
Cậu bé gật đầu: “Vâng.”
Ba phút sau, tiếng nhạc chậm dần rồi ngừng hẳn
Tiếng nhạc như còn văng vẳng trong khu trò chơi, cậu bé từ từ mở mắt ra, cơ thể cậu không bị nổ tung, người ba nghiện cờ bạc ở bên ngoài vừa mỉm cười thì đột nhiên bùm một tiếng, máu thịt văng tung tóe
Cậu bé chẳng bị ảnh hưởng.
Cậu bé nhìn Khương Yếm rồi nói: “Chị, em có món quà muốn tặng chị.”
Khương Yếm cúi đầu xuống hỏi: “Cái gì?”
Cậu bé đưa tay lên miệng rồi mở ra giống như cánh bướm, cậu bé làm động tác hôn.
[Là hôn gió hôn gió đó!]
[Cứu mạng, hình như thằng bé là bé thiên sứ!]
[Ôi ôi ôi, đọc bài văn thì hình như thằng bé này không phải linh hồn phía sau, bé chỉ bị lăn xuống sườn đồi rồi vô tình rơi vào công viên giải trí, cuối cùng là chết ở đây, đúng không?]
[Hình như là vậy đó.]
An An thì thầm: “Không phải bạn nhỏ nào cũng ngoan như An An.”
Khương Yếm ừm một tiếng
Cô hỏi: “Trong công viên giải trí không thể đi một mình, dù sao ba em cũng chết rồi, em đi theo chị đi, chị có thể dẫn theo hai người.”
Bên ngoài lan can, bé Ngu Nhân Vãn đang cố rướn người về phía trước, muốn nghe hai người họ đang nói gì: “Sao chị ấy còn chưa chịu ra, chị ấy không sợ bị nổ chết à?”
Bé Khương Yếm nhìn một cái rồi lại tiếp tục nhìn chằm chằm bóng bay: “Chị ấy đang lừa con nít.”
Bé Ngu Nhân Vãn: “À… Cậu đang làm gì đó?”
Bé Khương Yếm: “Tôi cũng đang nghĩ cách lừa con nít.”
Bé Ngu Nhân Vãn có vẻ hào hứng: “Cậu muốn lừa ai, mình đi lừa với cậu!”
Bé Khương Yếm vẫn nhìn bóng bay
Vài phút sau, Khương Yếm đi ra, An An từ chối lời mời của cô, cậu bé nói mình có thể ở một mình
Mọi người tò mò chạy tới, Khương Yếm lấy tấm vé ra
Phía trên là dấu mộc đỏ tươi
[Vòng quay ngựa gỗ An An (đã hoàn thành)]