Thanh Viễn huyện, Bộ Viện mật thất.
Một trận bùn đất lăn lộn, Tử Vong Nhuyễn Trùng hình người theo trên mặt đất bò lên đi ra, ở phía sau hắn theo một người, chính là Tô Hạo."Cái này Tô Nguyên không có việc gì ở cửa mật thất chờ làm gì?"
Tô Hạo có chút oán trách nói ra, vốn là hắn muốn đi cửa chính tiến vào, nhưng lại phát hiện Tô Nguyên ở cửa ra vào đi tới đi lui, làm sao cũng không rời đi.
Cho nên hắn chỉ có thể để Tử Vong Nhuyễn Trùng ở phía sau mật thất, đào một cái địa đạo, hắn mới vào được mật thất."Tử Vong Nhuyễn Trùng về sau thì kêu đào hang tiểu thủ nghệ đi."
Tô Hạo đem Tử Vong Nhuyễn Trùng thu hồi vào hệ thống không gian, sau đó làm bằng phẳng mặt đất, chỉnh sửa lại quần áo một chút, mở cửa mật thất."Thiếu gia, ngài xuất quan."
Tô Nguyên thấy cửa mật thất mở ra, lập tức tiến lên nói."Chẳng qua là bế quan 7, 8 ngày thôi mà? Có chuyện gì gấp sao?"
Tô Hạo liếc nhìn Tô Nguyên nói."Thiếu gia, gia chủ 3 ngày trước đã gửi gấp thư, ta ở ngoài cửa mật thất này cũng chờ ba ngày, ngươi mà không xuất quan nữa, ta định gõ cửa phòng ngươi rồi."
Tô Nguyên nóng nảy nói."Ừm, có chuyện gì khẩn cấp vậy?"
Tô Hạo nhận lấy thư của Tô Nguyên, nhìn lướt qua rồi phẩy tay nói: "Ta biết rồi, ngươi đi làm việc của ngươi đi.""Vâng!"
Tô Nguyên nhận lệnh rồi xoay người rời đi, sau đó Tô Hạo trở về phòng ngủ của mình.
Lúc này, Hàn Đường đã ở trong phòng ngủ của Tô Hạo.
Hắn từ trong ngực lấy ra 2 phong thư đưa cho Tô Hạo, một phong thư là Đường Huy gửi từ quận phủ, một phong là Hải Lan Châu gửi từ đô thành tới.
Tô Hạo mở thư của Đường Huy ra xem qua, liền để xuống.
Nội dung trong thư giống như thư của lão cha Tô Minh gửi đến.
Tin tức mỏ vàng bị tiết lộ, mấy đại thế lực hợp lại một chỗ chuẩn bị thương lượng về cái mỏ vàng vẫn chưa tìm được này.
Mà Tây Lương đế quốc lúc này lại phái người đến Tây Bắc quận, người đến là Tam công chúa hoàng thất Tiêu Y Nhân.
Trấn Phủ ty, Tây Bắc quận phủ, Khấp Huyết Hầu phủ, đều thuộc về phe thế lực quan viên Tây Lương đế quốc, cho nên Tiêu Y Nhân đi vào Tây Bắc quận rồi, tam phương thế lực này đều do nàng thống lĩnh."Dù sao mỏ vàng có thể bổ sung quốc khố, quốc khố dư dả thì việc thống trị của hoàng thất sẽ có lợi hơn, hoàng thất chắc chắn sẽ tham dự, nhưng đáng tiếc, hiện tại mỏ vàng đã ở trong tay ta, mặc các ngươi làm gì cũng chỉ là công dã tràng thôi."
Tô Hạo lẩm bẩm nói.
Hoàng thất phái hoàng nữ Tiêu Y Nhân thống lĩnh Tây Bắc quận tranh giành mỏ vàng cho thấy quyết tâm, nhưng các thế lực khác cũng không hề từ bỏ, Thiên Ma tông, Huyết Minh giáo, còn có Triều Thiên cung của Tô Việt thì liên hợp lại, cũng muốn kiếm một phần.
Triều Thiên cung đó là môn phái hoàng thất của Đại Âm đế quốc, đối với mỏ vàng, bọn họ đương nhiên cảm thấy hứng thú.
Tin tức mỏ vàng, ban đầu là Nam Cung Lãnh Vũ từ chỗ Tư Mã Minh Nguyệt biết được, sau khi nàng biết được liền báo cho Tô Việt, đồng thời để Tô Việt báo cho sư phụ hắn là Mễ Hữu Kiều.
Mễ Hữu Kiều, một trong ba vị trưởng lão của Triều Thiên cung khi biết tin này liền đích thân tới Tây Bắc quận.
Hiện tại thật ra là chuyện dằng co giữa hoàng thất và các môn phái.
Tô Minh gửi thư báo cho Tô Hạo, các thế lực này sẽ đến Phụ Thành sau sáu ngày, lão cha lo lắng cho Tô Hạo một mình ở Thanh Viễn huyện, muốn hắn mau chóng trở về Tô gia ở lại, để đảm bảo an toàn."Thư này gửi tới đã ba ngày rồi, như vậy dự tính ba ngày sau các thế lực này sẽ xuất hiện tại Phụ Thành, xem ra phải về Phụ Thành trước."
Tô Hạo trầm giọng nói. Lời của lão cha, hắn vẫn muốn nghe theo, huống chi Tô Hạo cũng muốn gặp gỡ các thế lực này.
Sau đó mở ra phong thư còn lại, đây là tin tức Hải Lan Châu gửi từ đô thành đến."Ừm, không ngờ Hải Lan Châu lại có tình cảnh không tốt như vậy, hàng hóa bị tạm giam ở đô thành, không đưa ra ngoài được, ngược lại hàng của Hải tam công tử kia lại được thông quan."
Lúc Tô Hạo rời khỏi Thanh Viễn huyện, Hải tam công tử kia có phái người đến gặp Tô Hạo, nhưng thái độ không thân thiện, bị Tô Hạo làm cho mất hết răng.
Lúc ấy vì chuyện mỏ vàng, hắn không để ý đến Hải gia Tam công tử này, nhưng dạo gần đây, Hải tam công tử cùng Tần gia điên cuồng chèn ép chuyện làm ăn của Hải Lan Châu, điều này khiến Tô Hạo rất không cao hứng."Trước đi một chuyến Hổ Đầu trại, để bọn chúng từ bỏ tìm kiếm mỏ vàng, toàn lực đối phó đội xe buôn bán của Hải Lan Sát này, nhất định phải cướp hết hàng hóa của Hải Lan Sát."
Tô Hạo suy tư một chút nói."Ta thật là khổ, phải chạy tới chạy lui."
Tô Hạo tự giễu một chút.
Sự việc đã gấp, Tô Hạo không ở lại Thanh Viễn huyện, căn dặn Tô Nguyên bọn họ một tiếng, liền rời khỏi Bộ Viện Thanh Viễn huyện, chuẩn bị đi đến Hổ Đầu trại một chuyến rồi về Tô gia ở Phụ Thành.
Hổ Đầu trại, mấy huynh đệ của Hoàng Thành hiện tại đang sống tạm bợ không tồi, ở trong trại uống rượu thả ga, ăn thịt no bụng, dù sao thì họ đang ngấm ngầm thống trị mã tặc ở dãy núi Thanh Vân, hiện tại mỗi ngày đều có rất nhiều tiền tài chảy về kho của bọn họ."Lão đại, bên quận phủ gửi tin đến, người Kim Tiền sứ của Kim Tiền bang chúng ta đã xuất hiện, đều là cao thủ Thiên cảnh hậu kỳ."
Nhị đương gia Mộc Cương uống một ngụm rượu, hưng phấn nói, dù sao thì bọn họ cũng là người của Kim Tiền bang, Kim Tiền bang lợi hại như vậy, bọn họ cũng thấy vui lây."Đúng đó, xuất thủ đều là diệt môn, người Kim Tiền sứ của Kim Tiền bang chúng ta quá mạnh."
Tam đương gia lên tiếng."Được rồi, các ngươi đừng cao hứng như vậy, chuyện mà sứ giả giao, chúng ta một chút manh mối đều không có."
Lão đại Hoàng Thành có chút ủ rũ nói.
Nghe lão đại nói vậy, bốn người còn lại cũng im lặng, sứ giả giao cho bọn họ điều tra manh mối mỏ vàng, thế nhưng đã lâu như vậy, bọn họ vẫn chưa tìm được chút gì."Báo!"
Ngay lúc đó, một tên mã tặc từ ngoài cửa chạy vào."Có chuyện gì, mà gấp gáp như vậy!"
Hoàng Thành nhỏ giọng hỏi."Đại đương gia, bên ngoài có mấy người, đang đi vào trại, bọn họ đã giết không ít người của ta."
Tên mã tặc lắp bắp nói."Cái gì?"
Trong lòng Hoàng Thành cả kinh, lập tức đứng dậy.
Ngay lúc bọn họ vừa đứng lên, trước cửa đã xuất hiện ba người, ba người này khí tức trên người rất mạnh, đã đạt đến Địa cảnh tầng chín."Không biết mấy vị quang lâm đến Hổ Đầu trại chúng ta, có chuyện gì?"
Hoàng Thành cảm nhận được áp lực từ người ba người này, biết mình không phải là đối thủ, cho nên thấp giọng hỏi.
Lúc hắn đang nói, ở phía sau lưng bọn họ có một người đi ra."Ba vị đại nhân, là bọn họ dùng cổ trùng khống chế chúng tôi, để chúng tôi giúp bọn họ tìm kiếm manh mối mỏ vàng trong dãy núi Thanh Vân."
Người vừa xuất hiện này là một tên thủ lĩnh của Tật Phong trại, một trong 36 trại mã tặc."Đều biết, ngươi không muốn sống sao?"
Hoàng Thành nhìn Đều Biết nói như thế, sắc mặt lạnh đi.
Khi hắn đang nói, hắn lập tức khởi động cổ trùng mà Tô Hạo để lại, hắn muốn Đều Biết chết.
Mặc dù thực lực của ba người này mạnh hơn bọn họ, nhưng bọn họ biết người đứng sau lưng mình đáng sợ thế nào, nên trước hết diệt Đều Biết."A!"
Đứng sau lưng ba người, Đều Biết ôm đầu hét thảm lên, sau đó thất khiếu đổ máu, ngã xuống đất, rồi thấy một con cổ trùng bò ra từ trong đầu của Đều Biết, nhưng con cổ trùng đó sau khi bò ra từ đầu Đều Biết liền hóa thành một mảnh tro tàn."Cái này!"
Thấy sự thay đổi của Đều Biết, ba người ở cửa thoáng mù mờ, rồi trầm mặt nhìn Hoàng Thành cùng mấy người còn lại.
Bọn họ không ngờ Hoàng Thành lại dám giết người ngay trước mặt bọn họ."Hoàng trại chủ, gan ngươi không nhỏ đấy, dám giết người ngay trước mặt chúng ta, đúng là không muốn sống."
Một người đàn ông trong số đó lên tiếng."Hắn đã dám phản bội ta thì phải có giác ngộ bị giết, không biết mấy vị xưng hô thế nào?"
Hoàng Thành dẹp sự cẩn thận lúc đầu, lạnh giọng nói."Xem ra Hoàng trại chủ là có bản lĩnh a, tại hạ Âm Vô Kỵ của Thiên Ma tông, hai vị này là Ngô Hầu của Huyết Minh giáo và Vương Lục của Triều Thiên cung."
Người đàn ông trầm giọng nói."Cái gì!"
Nghe ba người tự giới thiệu xong, trong lòng Hoàng Thành cùng những người còn lại đều rung động, ba người này đại diện cho ba thế lực."Không biết ba vị tìm chúng tôi có chuyện gì?"
Hoàng Thành trấn định lại nói."Mục đích của chúng ta rất đơn giản, chỉ cần Hoàng trại chủ đem tin tức về mỏ vàng có được, nói cho chúng tôi là được, tiện thể nói luôn cho chúng tôi biết, các ngươi đang giúp ai thu thập tin tức."
