Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Đánh Dấu Từ Bộ Khoái Bắt Đầu

Chương 20: Tô Hạo vận mệnh




"Đây là ba ngàn lượng ngân phiếu cho ngươi, đan dược thuộc về ta!"

Nhị thúc Tô Hoành lộ ra vô cùng phấn khởi, từ trong ngực lấy ra một tờ ngân phiếu ba ngàn lượng ném cho Tô Hạo."Đại ca, đan dược này cứ để ta cầm về nghiên cứu, dựa theo hoa văn của đan dược này, ta kết hợp thêm một chút đặc tính đ·ộ·c của Hắc Huyết, hẳn là có thể luyện chế ra đan dược giải được hết đ·ộ·c của Hắc Huyết.""Chờ ta luyện tốt đan dược, ta sẽ thông qua con đường chợ đen, để đan dược lưu thông ra ngoài, đến lúc đó, tam đệ ngươi thông qua chợ đen lấy Giải Đ·ộ·c Đan cho tiểu hầu gia giải đ·ộ·c."

Tô Hoành cất đan dược vào trong ngực, trầm giọng nói."Tốt! Nếu như vậy, sẽ giảm bớt được rủi ro cho Tô gia chúng ta."

Tô Minh gật đầu nhẹ, lưu thông qua chợ đen là đảm bảo nhất."Vậy ta về trước luyện đan, tối nay ta sẽ luyện chế ra ngay!"

Tô Hoành nói xong liền vội vã rời đi.

Đối với một Đan Sư như hắn, việc có thể nâng cao phẩm chất đan dược thì đương nhiên rất gấp gáp.

Mà bên này Tô Hạo, cầm lấy ba ngàn lượng ngân phiếu, trên mặt đầy nụ cười, mặc dù trong túi đồ của hắn đã có hai ngàn lượng ngân phiếu, nhưng mà ai lại để ý bạc nhiều chứ?

Hắn nghĩ đến việc đem tiền tiết kiệm nhiều năm qua của mình cho vào hết trong túi đồ, từ giờ sẽ luôn mang theo của cải kếch xù, muốn xài lúc nào thì cứ việc xài lúc đó."Hạo nhi, không tệ!"

Tô Võ nhìn Tô Hạo, không khỏi tán thưởng, không ngờ lần này nguy cơ của Tô gia, lại có thể dễ dàng được Tô Hạo giải quyết như vậy."Lão cha, xem ra không có việc gì của ta rồi, ta đi ra ngoài trước đây!"

Tô Hạo có tiền, chuẩn bị ra Nguyệt Ảnh Lâu dạo một phen."Bên ngoài giờ đang hơi loạn, ngươi còn muốn chạy loạn sao, ngoan ngoãn ở nhà cho ta!"

Tô Minh muốn biết dự định của Tô Hạo, liền quát khẽ.

Nhưng Tô Hạo cũng chẳng để ý đến tiếng quát khẽ của lão cha, đã rút lui khỏi thư phòng.

Đúng lúc này!

Quản gia Hàn Bá từ bên ngoài trở về, trên mặt tràn đầy hưng phấn."Lão gia, Đồng dược sư nói, thiếu gia đoạt được Long Linh Sâm, so với Long Linh Sâm bình thường còn tốt hơn mấy lần.""Khi luyện chế, số Long Tham Đan trong lò nhiều gấp đôi, chừng mười tám viên.""Nhiều như vậy?"

Ánh mắt Tô Minh lộ ra vẻ vui mừng, bình thường một gốc Long Linh Sâm, luyện chế Long Tham Đan nhiều nhất cũng chỉ ra được chín viên, không ngờ Long Linh Sâm mà Tô Hạo đưa cho, lại có thể luyện chế ra tận mười tám viên."Long Tham Đan?"

Vẻ mặt Tô Võ bên cạnh lộ vẻ nghi ngờ.

Trước đó một khoảng thời gian, đại ca Tô Minh còn bảo hắn tìm hiểu tin tức về Long Linh Sâm, nhưng hắn vẫn không tìm được, nhưng bây giờ lại nói Long Tham Đan đã được luyện chế ra rồi."Tô Hạo, tiểu tử này lấy được một gốc Long Linh Sâm, ta bảo Đồng dược sư hỗ trợ kiểm tra một chút, không có vấn đề gì thì để ông ấy luyện chế Long Tham Đan!""Khi ngươi trở về, mang sáu viên Long Tham Đan cho Minh nhi, nó bây giờ là Nhân cảnh bát trọng, chắc sẽ rất nhanh lên đến cửu trọng, đến lúc đó cũng cần Long Tham Đan để bước vào Địa cảnh.""Hàn Bá, ngươi chuẩn bị thêm mấy bình đan dược nữa, đem đưa đến chỗ tam lão gia."

Tô Minh phân phó."Vâng, ta đi làm ngay đây!"

Hàn Bá lui khỏi thư phòng."Đại ca, Long Linh Sâm mà vừa nãy ngươi nói, là do Hạo nhi lấy được?"

Tô Võ có chút không hiểu, cái Long Linh Sâm này, hắn cũng tìm rất lâu mà vẫn không tìm được, tại sao Tô Hạo lại có thể có được Long Linh Sâm tốt như vậy."Một tên ăn mày cho nó, tình huống cụ thể thế nào thì ta cũng không rõ, có lẽ cũng là số mệnh của tiểu tử này!"

Tô Minh kể lại cho Tô Võ sự tình mà Tô Hạo nói."Vậy mà cũng được, vận của Hạo nhi quả không sai!"

Tuy Tô Võ cảm thấy khó tin, nhưng nghĩ đến chuyện vừa nãy Tô Hạo có được viên Giải Đ·ộ·c Đan, trong nhất thời chỉ có thể nói rằng số của Tô Hạo quá tốt."Đại ca, vận mệnh của Hạo nhi có lẽ không phải thứ mà chúng ta có thể so sánh, sau này, huynh cũng đừng có quản nó nữa."

Tô Võ trầm giọng nói."Thì nó đó, bây giờ ta cũng quản không được rồi!"

Tô Minh bất đắc dĩ nói."Đi thôi, bồi đại ca uống chút nào!"

Chuyện của tiểu hầu gia đã có phương pháp giải quyết, hai người cũng buông bỏ gánh nặng, chuẩn bị đi uống chút rượu.

Mặc dù ban ngày ở Phụ Thành đã xảy ra chút rung chuyển, nhưng vào buổi tối, nó giống như không có chuyện gì xảy ra, vẫn phồn hoa náo nhiệt.

Tô Hạo ngồi trong xe ngựa.

Hắn chuẩn bị đi Thúy Duyệt Lâu trước.

Mặc dù vừa nãy ăn no bụng, nhưng lúc tu luyện Phạm Thiên Liệt Diễm Quyết cũng tiêu hao phần lớn khí huyết, cho nên hắn lại muốn đi ăn một bữa.

Thúy Duyệt Lâu, tửu lâu tốt nhất ở Phụ Thành, không có cái thứ hai.

Bạn tốt của Tô Hạo, Cố bàn tử, chỗ Cố gia cũng là chủ của Thúy Duyệt Lâu, mà dựa theo sự hiểu biết của hắn với Cố bàn tử thì, tiểu tử này bây giờ chắc chắn đang ở trong Thúy Duyệt Lâu ăn uống xả láng.

Tô Hạo, chuẩn bị đi ăn trực.

Thúy Duyệt Lâu, đèn đuốc sáng trưng, bên trong sảnh ngồi đầy tửu khách, trong đó có cả giang hồ khách lẫn thương nhân qua lại, bọn họ đang tán gẫu, bàn luận về những chủ đề mà họ quan tâm.

Đương nhiên trong đó, cũng có không ít người đang thảo luận chuyện xảy ra ở Phụ Thành hôm nay."Không ngờ Hàn Lộ lại là người của Huyết Minh Giáo, nghe nói Huyết Minh Giáo là đại phái tà đạo ở phương nam, gần đây đang xâm lấn lên phương bắc, chẳng lẽ bọn chúng muốn ra tay với Tây Bắc quận chúng ta."

Một tên giang hồ khách đeo đao trầm giọng nói.

Nghe giọng điệu hắn nói chuyện thì có lẽ hắn là người giang hồ bản địa ở Tây Bắc quận.

Người bên cạnh hắn cũng đeo đao, cất giọng lạnh lùng nói."Mặc dù Huyết Minh Giáo rất mạnh, nhưng mà Thanh Mộc Kiếm Phái, đại phái số một của Tây Bắc quận chúng ta cũng rất mạnh, hơn nữa Huyết Minh Giáo còn đắc tội với Trấn Phủ ty của Tây Bắc, muốn xâm lấn Tây Bắc, đâu có dễ dàng như vậy!"

Trấn Phủ ty Tây Bắc là cơ quan b·ạ·o l·ự·c trực thuộc triều đình, thực lực rất mạnh.

So với Huyết Minh Giáo thì nam tử này coi trọng Trấn Phủ Ty Tây Bắc hơn."Nhắc đến Trấn Phủ Ty, ta lại nghĩ đến Tô Tam thiếu của Tô gia, Tô Hạo, nó lại tiến vào Phụ Thành Bộ Viện, trở thành phó thủ của Phụ Thành Bộ Viện, nghe nói hôm nay Tô tam thiếu cũng tham gia vào hành động bắt giữ Hàn Lộ, bất quá nghe đâu hắn đến nơi thì hành động đã kết thúc, suýt soát lấy được công lao!"

Trong đó có một người nam mặc áo xanh bỗng chen ngang nói."Tô tam thiếu gia cũng có thể làm phó thủ của Bộ Viện sao?"

Có vài người lần đầu nghe được tin tức này thì kinh ngạc thốt lên."Nếu ngươi có xuất thân của Tô tam thiếu, cho dù không tu luyện, ngươi cũng vẫn có thể làm phó thủ của Bộ Viện!"

Một tên tửu khách bên cạnh cười nói."Ha ha!"

Lập tức một đám tửu khách cười ồ lên."Mọi người, cười vui vẻ thế a!"

Khi Tô Hạo vừa bước vào tửu lâu thì nghe được trong sảnh tửu lâu có tiếng trêu chọc về hắn, lập tức cất giọng lạnh lùng nói.

Những tên tửu khách đang ngà ngà say như nghe thấy giọng của Tô Hạo, trong khoảnh khắc lập tức im bặt.

Ở Phụ Thành hay Tây Bắc thì thực lực của Tô gia vô cùng lớn mạnh, không hề kém Thanh Mộc Kiếm Phái chút nào, vừa nãy bọn họ trêu chọc Tô Hạo là do nghĩ Tô Hạo không có ở đây.

Bây giờ Tô Hạo đã xuất hiện thì ai còn dám trêu chọc hắn."Hừ!"

Tô Hạo không thèm để ý đến mấy tửu khách đó, bước chân hướng đến một gian bao sương trên lầu hai.

Đó là gian phòng mà Tô Hạo cùng Cố bàn tử thường hay lui tới.

Bên trong phòng, tên mập mạp đang đứng trước một đống đồ ăn ngon và rượu quý, thấy Tô Hạo thì lập tức đứng dậy."Hạo ca, biết ngay hôm nay huynh sẽ đến, ta đã chuẩn bị thịt rượu rồi, chúc mừng huynh trở thành phó thủ Bộ Viện, mau rót rượu cho tam thiếu đi!"

Cố bàn tử bảo một thị nữ bên trong phòng rót rượu cho bọn họ."Biểu tỷ của ngươi, Cố Tích Nhi đâu?"

Tô Hạo ngồi xuống, gắp một miếng đồ ăn, uống một ngụm rượu rồi hỏi.

Hắn biết, hôm nay tuy Cố Tích Nhi bị vụ nổ làm cho mặt mũi lấm lem, nhưng lại không bị thương nặng, dựa theo tính cách của Cố Tích Nhi thì hôm nay nàng cũng sẽ trở về Thúy Duyệt Lâu."Hạo ca, trong khoảng thời gian ngắn ngươi cứ tự nhiên thoải mái đi, vì biểu tỷ ta, trong khoảng thời gian ngắn này không đi được đâu!"

Cố bàn tử thần bí nói."Ừm, biểu tỷ ngươi bị giam lỏng sao?"

Tô Hạo không khỏi hỏi."Biểu tỷ ta sao lại bị giam lỏng chứ? Hôm nay khi nàng trở về, tóc không biết bị sao lại cháy đi một mảng lớn, hiện tại đang trốn ở nhà không còn mặt mũi gặp ai rồi!"

Cố bàn tử nhỏ giọng nói."Cái gì, tóc nàng bị cháy mất một mảng lớn!"

Thanh âm của Tô Hạo lộ rõ vẻ kinh ngạc, lúc ấy chỉ lo trốn tránh, thật sự không để ý đến tình hình của Cố Tích Nhi. Trong lòng lại có chút đáng tiếc, tóc của Cố Tích Nhi rất dài và rất mềm.

Mái tóc dài đó phối với dáng người mảnh khảnh, đúng chuẩn là một mỹ nhân. Bây giờ lại bị quả bom của mình làm cháy đi một mảng lớn, làm ảnh hưởng đến vẻ đẹp, sai lầm rồi sai lầm rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.